Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể - Chương 4
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
10
Tiêu Vọng bận rộn truy tìm chân tướng, tạm thời không có thời gian để ý đến ta.
Vì có ông ta ra sức xoay xở bảo vệ, nên cái chết của Tô Phỉ Ý bị che giấu rất kỹ.
Tang lễ cũng được tổ chức một cách đơn giản, thậm chí có thể nói là qua loa hết mức.
Dù sao đó cũng là mẹ ruột, Tiêu Quân tuy không dám chống lại cha, nhưng rõ ràng vẫn ủ rũ một thời gian.
Nhưng chưa qua hai ngày, hắn đã không kìm được nữa.
Ta chọn một buổi ban ngày, canh lúc hắn đang hú hí với một gã sai vặt trong sân.
Cố ý đứng ngoài viện chờ, đợi đến khi hắn với vẻ thỏa mãn bước ra, ta liền chặn đường:
“Thế tử, ngài còn đang trong kỳ đại tang, sao có thể như vậy?”
Vừa nghe ta nói, sự chột dạ thoáng qua trên mặt hắn, nhưng rồi hắn lại vênh váo, lớn tiếng quát:
“Cút! Ngươi là cái thứ gì mà dám quản chuyện của bản Thế tử?”
Ta cúi mắt xuống, che giấu sự khinh miệt trong ánh nhìn, nhưng giọng nói lại tỏ vẻ đáng thương:
“Thế tử, ta… ta là thê tử của ngài, vợ chồng một thể, ta chỉ muốn…”
Hắn phì một tiếng khinh bỉ:
“Cái gì mà ‘ta’ với ‘ngài’? Đúng là con nhà nông không biết quy củ. Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi là cái thứ gì, thực sự cho rằng mình là tiểu thư Hầu phủ sao? Còn ‘vợ chồng một thể’, ngươi xứng à?”
Hắn nhìn ta như đang lựa thịt ngoài chợ, ánh mắt ghét bỏ lướt qua mặt ta, cười khẩy:
“Đúng là mê sắc đến lú lẫn. Cha già rồi, thấy khuôn mặt này thì còn có chút hứng thú.
“Nhưng bản Thế tử thì khác! Dung mạo chỉ là phù vân, Cố Vân Thư, ngươi tốt nhất là ngoan ngoãn, cha ta có thể bảo vệ ngươi nhất thời, nhưng không bảo vệ được cả đời.”
Hắn ngẩng cao đầu, đầy tự hào:
“Bản Thế tử tương lai là Quốc công gia!”
Đúng là đồ ngu xuẩn!
Kiếp trước, ta đã từng dây dưa với đám người này quá lâu, quá hiểu cái ổ bùn lầy này là thế nào.
Trong lòng ta cười lạnh, ngoài mặt lại giả vờ sợ hãi, lắp bắp nói:
“Nhưng… nhưng ta nghe nói, ngài không phải…”
Ta cắn môi, đột nhiên ngừng lại, mặt tái nhợt:
“Là… là ta lỡ lời.”
Ta quay người bỏ đi.
Quả nhiên, bộ dạng ấy đã khiến Tiêu Quân nghi ngờ.
Hắn lập tức túm lấy ta:
“Ngươi có ý gì? Ngươi nghe được cái gì?”
Ta làm ra vẻ hoảng sợ quá độ, liên tục lắc đầu phủ nhận:
“Không… không nghe thấy gì cả, không liên quan đến ngài, ta chẳng biết gì hết.”
Ta vội vã bỏ chạy, để lại hắn tự suy nghĩ.
Đúng như ta dự đoán, câu nói lấp lửng của ta quả nhiên khiến Tiêu Quân nổi lên nghi ngờ.
Hắn lập tức đi dò hỏi tin tức.
Quốc công phủ tuy lớn, nhưng Tiêu Vọng có che giấu khéo thế nào, thì cái ổ loạn lạc ấy cũng không dễ mà dọn dẹp.
Chẳng bao lâu, Tiêu Quân nhận ra sự thật đáng sợ:
Cha hắn, Tiêu Vọng, đang nghi ngờ huyết thống của hắn.
Nếu hắn không phải là con ruột của Tiêu Vọng, vậy hắn còn có thể là Thế tử của Quốc công phủ không?
Tiêu Quân thật sự hoảng sợ.
11
Sắp có biến rồi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho đôi song sinh của Nhị tỷ, ta bắt đầu chậm rãi mài con dao mổ heo của mình.
Đàn ông luôn tự cao, phần lớn cũng khinh thường phụ nữ.
Giống như Tiêu Vọng, ông ta nghĩ rằng nắm được bằng chứng ta giết người thì có thể khiến ta phải nghe lời răm rắp.
Nhưng ta chưa bao giờ là người cam chịu số phận.
Tô Phỉ Ý chết rồi, cả phủ người người bất an, ta dễ dàng lẻn vào nhà bếp, lén bỏ thêm chút “gia vị đặc biệt” vào canh dưỡng sinh mà Tiêu Vọng và Tiêu Quân uống hàng ngày.
Ông ta sẽ trở nên dễ nổi giận, đa nghi và bất an.
Thực ra, ta cũng không biết chắc chắn về thân thế thực sự của Tiêu Quân, nhưng ta đã hợp lý gieo hạt giống ngờ vực vào lòng hai cha con họ.
Cộng thêm tác động của dược liệu, rất nhanh hai người bắt đầu mâu thuẫn liên miên.
Tiêu Quân vốn trẻ người non dạ, thường cãi lại, khiến Tiêu Vọng nổi giận đùng đùng.
Trong phủ không có ai chủ trì, quản gia phải tìm đến ta, nhờ ta khuyên nhủ.
Khi ta đến, tất cả gia nhân đã bị đuổi ra ngoài, Tiêu Vọng đang chỉ vào mặt Tiêu Quân mà mắng:
“Đồ nghiệt tử! Ngươi còn dám cãi? Ngươi nghĩ ta không biết ngươi ép lương làm kỹ, bắt mấy đứa nhóc xinh xắn giam trong Nam Phong Quán để hành hạ sao?
“Ngươi nghĩ mình được phong Thế tử là có thể cao gối nằm chờ ta chết để kế thừa sao?
“Hừ, ngày mai ta sẽ lấy đại nghĩa diệt thân, dâng tấu lên Hoàng thượng, phế bỏ vị trí Thế tử của ngươi…”
Tiêu Quân đã lo lắng về thân thế của mình từ lâu, giờ nghe cha nói muốn phế bỏ ngôi Thế tử, ý nghĩ đầu tiên trong đầu hắn là: Không được!
Từ nhỏ, hắn là nam đinh duy nhất của Quốc công phủ, được nuôi dạy như người kế thừa.
Dù hắn không thích phụ nữ, khó có con nối dõi, nhưng cha mẹ vẫn che giấu giúp hắn.
Cả đời hắn chỉ sống vì danh vị Quốc công, nếu mất đi ngôi Thế tử, cuộc sống của hắn còn ý nghĩa gì nữa?
Nếu hắn không còn sống được, thì cũng đừng mong người khác sống yên!
Tiêu Quân đột ngột ngẩng đầu, lao vào đẩy ngã cha mình xuống đất.
Tiêu Vọng không kịp đề phòng, bị đè dưới đất, cổ họng bị Tiêu Quân bóp chặt:
“Ngươi… ngươi dám? Ta… ta là cha của ngươi!”
Ông ta bị bóp cổ đến trợn trắng mắt, cố gắng phản kháng, cũng dùng tay siết chặt cổ Tiêu Quân.
Cả hai người đều thở dồn dập, nhưng không ai chịu buông tay trước.
Trong lúc hỗn loạn, Tiêu Vọng vô tình nhìn thấy ta đang đứng nấp ngoài cửa: “Cứu… cứu ta!”
Tiêu Quân cũng quay đầu nhìn thấy ta, cũng vội kêu lên: “Giúp ta, mau!”
12
Ta run rẩy bước tới gần, nhìn hắn, rồi lại nhìn ông ta.
“Ngươi còn đợi gì nữa? Dao mổ heo của ngươi đâu?” Tiêu Vọng gào lên khàn cả giọng.
“Đây là đứa nghiệt tử, giết nó đi, ta bảo đảm cho ngươi một đời vinh hoa!”
Tiêu Quân vốn đã bị rượu chè và sắc dục vắt kiệt sức lực, sức mạnh vốn không bằng cha mình, chỉ dựa vào tuổi trẻ mà cố gắng gồng lên.
Nghe thấy vậy, hắn cuống quýt, vội vàng nói:
“Ngươi… ngươi đừng hồ đồ.
“Hai tỷ tỷ của ngươi đều bị lão ta chơi đùa đến chết, ngươi theo lão già cặn bã này còn không bằng theo ta.
“Đợi… đợi ta làm Quốc công rồi, ngươi sẽ trở thành… trở thành Quốc công phu nhân cao quý!
“Mau, giúp ta… cùng giết lão đi.”
Ta vừa khóc vừa cười, đôi mắt đỏ hoe:
“Hai người là cha con mà, cớ gì lại làm đến mức này?”
Ta tiến đến gỡ tay Tiêu Quân:
“Quốc công gia sắp không thở nổi rồi, Thế tử, mau thả tay ra.”
Sắc mặt Tiêu Vọng lộ vẻ vui mừng, ông nghĩ rằng ta đang giúp mình.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, niềm vui ấy lập tức tan biến.
Nỗi đau lớn nơi cổ họng khiến toàn thân ông run lên bần bật.
Tiêu Quân không nhận ra điều bất thường, thấy ta không đứng về phía mình thì càng vội vàng, càng dùng hết sức lực còn lại.
Đã ra tay giết cha, nếu đối phương chết thì không sao, nhưng nếu không chết, vậy hậu quả sẽ ra sao?
Mặt hắn trắng bệch, hoàn toàn không nhận ra rằng, nhân lúc hắn siết cổ, ta đã âm thầm mượn lực, bóp nát yết hầu của Tiêu Vọng.
Khi thấy sắc mặt Tiêu Vọng bắt đầu xám xịt, ta mới buông tay, giả vờ kinh hoảng, lại gỡ đôi tay của ông ta đang bấu chặt vào cổ Tiêu Quân.
Chỉ đến khi đôi tay đó rũ xuống vô lực, ta mới làm như vừa nhận ra chuyện gì, hét toáng lên:
“A! Thế tử, mau, mau dừng lại! Quốc công gia… Quốc công gia ngài ấy…”
Tiêu Quân như điếc, hai tay vẫn dùng hết sức lực.
Quản gia nghe thấy tiếng hét của ta, cả gan xông vào.
Đúng lúc trông thấy ta sợ hãi ngã khuỵu xuống đất.
“Thế tử… Thế tử giết Quốc công gia rồi!”
Ta vừa thốt ra câu ấy, liền giả vờ ngất đi.
Khi ta tỉnh lại, quan phủ đã bắt giam Tiêu Quân.
Quản gia tận mắt chứng kiến, thêm lời khai của ta, cộng với dấu vết ngón tay hằn rõ trên cổ người chết.
Tội danh giết cha của Tiêu Quân rõ ràng không thể chối cãi.
Hắn dù nhất thời kích động, nhưng vốn đã có ý định giết người, khi bị bắt cũng không thể biện minh.
Tội giết cha, tăng nặng một bậc, lập tức bị tuyên án xử trảm vào mùa thu.
Quốc công phủ to lớn, chỉ trong vài ngày đã hoàn toàn sụp đổ.
13
Cố Trí Viễn nhận được tin, lập tức gửi thư gọi ta đến bàn bạc:
“Người đứng đầu Quốc công phủ đã không còn, nhưng huyết mạch của tỷ con vẫn còn ở đó, phụ thân sẽ dâng sớ xin phong tước cho chúng.
“Lão già Tiêu Vọng đội nón xanh, nuôi một đứa con bất hiếu, tự làm tự chịu, đúng là đáng đời. Phụ thân sẽ lo liệu mọi việc, con chỉ cần chăm sóc tốt cho tân Quốc công là được.
“Tuy nhiên, vinh hoa phú quý cả đời con đều do Hầu phủ ban cho, sau này phải biết nên làm gì chứ?”
Ta nở nụ cười ngoan ngoãn:
“Đương nhiên, mọi việc phải lấy phụ thân làm trọng.”
“Tốt! Không hổ là con gái của ta.”
Ông cười vui vẻ vô cùng, có thể thuận lợi thu về toàn bộ thế lực và tài lực của Quốc công phủ, về sau đường quan lộ của ông chắc chắn sẽ rộng mở hơn nhiều.
Ta cúi đầu vâng dạ, kính cẩn cáo lui, rồi quay người, nhờ Thẩm ma ma giới thiệu, quỳ gối trước mặt Hoàng hậu:
“Dân nữ vô tình phát hiện di thư của hai tỷ tỷ, trong lòng lo sợ, mới nhờ Thẩm ma ma giúp đỡ.
“Không ngờ Quốc công phủ lại dơ bẩn đến thế, chưa kịp đợi Hoàng hậu nương nương xét xử, đã tự mình ác giả ác báo, tàn sát lẫn nhau, diệt vong hoàn toàn.
“Dân nữ vốn định nhân cơ hội này trở về quê nhà, nhưng bên Hầu phủ…”
Ta kể lại y nguyên những lời mà Cố Trí Viễn đã nói với ta:
“Vân Thư thô tục, thật sự không hiểu được những vòng vo trong nhà quyền quý, cũng thật lòng lo sợ tính mạng không giữ nổi, xin nương nương chỉ cho Vân Thư một con đường sống.”
Thẩm ma ma từ sớm đã nói với ta rằng, Hoàng hậu vốn xuất thân từ dân gian, là người có lòng tốt.
Quả nhiên, nghe ta nói nửa kín nửa hở, đôi má bà đỏ bừng vì giận dữ:
“Thật quá đáng! Đời này phụ nữ vốn đã khổ, bọn họ lại không biết liêm sỉ đến thế, đúng là quá đáng!
“Yên tâm, bổn cung nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ngươi!”