Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể - Chương 2
04
Sắc mặt Cố Trí Viễn lập tức biến đổi:
“Câm miệng, con gái mà lại nói năng bừa bãi như vậy?”
Ta chỉ khẽ cười lạnh, ông rõ ràng biết rõ nội tình, nhưng vẫn ra vẻ đạo mạo, nhất quyết kết thông gia với bên đó.
Tình phụ tử gì chứ, vốn dĩ làm sao bằng quyền lực và địa vị có được từ Quốc công phủ.
Ta giả vờ tức giận, lại tỏ ra không hiểu, mắt đỏ hoe:
“Đây là do chính miệng Ngô ma ma nói, chẳng lẽ còn giả được?
“Dù ta có lớn lên nơi thôn dã, nhưng cũng hiểu đạo lý cùng vinh cùng nhục.
“Để phòng ngừa tin tức lộ ra, ta chỉ còn cách phế bỏ Ngô ma ma trước, rồi làm bị thương đích mẫu.
“Nếu không, với sức của ta, sao lại chỉ làm tổn thương mỗi miệng lưỡi của họ?”
Thấy ánh mắt ông còn do dự, ta liền dùng móng tay bấm mạnh vào đùi mình, nước mắt chảy dài:
“Phụ thân, nếu không tin, ngài cứ đi hỏi bà ta, dù lưỡi và cổ họng bị thương, nhưng sắc mặt sẽ không thể giả được.
“Con gái vừa mới trở về Hầu phủ không lâu, nếu không phải họ có ý tiết lộ, làm sao con biết được chuyện này?
“Chuyện riêng tư của Quốc công phủ vốn được giấu rất kỹ, nếu tin này từ Hầu phủ truyền ra ngoài, không chỉ con không thể gả qua, mà còn liên lụy đến phụ thân.
“Vậy nên, con mới nói, tất cả những gì con làm đều là vì phụ thân, vì Hầu phủ.”
Nói đến đây, Cố Trí Viễn đã tin đến quá nửa, tự mình lại rối rắm:
“Ngươi… ngươi đã biết rồi, còn muốn gả qua đó?”
Ta dập đầu thật mạnh:
“Trước đây, con đều sống những ngày khổ sở, giờ có cơ hội hưởng phúc, tất nhiên không muốn bỏ lỡ.
“Hơn nữa, tuy con chưa từng gặp đại tỷ và nhị tỷ, nhưng tỷ muội cùng lòng, Quốc công phủ còn có huyết mạch của nhị tỷ, con sao có thể không quan tâm.”
Ánh mắt Cố Trí Viễn lộ vẻ xúc động, vội vàng đỡ ta đứng lên:
“Vân Thư, phụ thân biết ngươi là đứa con ngoan.”
Trong lòng ta đầy khinh bỉ, nhưng mặt vẫn không biểu lộ, ngược lại tỏ ra lo lắng:
“Chỉ là, phụ thân, con dù sao cũng đã làm trọng thương đích mẫu, lúc đó kích động quá, giờ nghĩ lại… thật sự là sợ hãi.”
Ông vung tay lớn tiếng:
“Chuyện này ngươi không cần lo, cứ chuẩn bị xuất giá, những việc còn lại giao cho bản hầu.”
Ta chẳng sợ ông đi tìm Thôi Uyển xác minh.
Kẻ tự phụ như ông, đã tin lời ta, dù Thôi Uyển có giải thích thế nào, ông cũng sẽ cho rằng đó là ngụy biện.
Ta lợi dụng lúc lòng người còn hoang mang, không ai để ý đến ta, lén cầm theo con dao mổ heo từ nhà cha nuôi, lặng lẽ đến bên giường của Thôi Uyển.
Miệng bà ta bị băng kín bằng vải dày, dù đã băng bó, máu vẫn rỉ ra.
Ta lay bà ta dậy, giơ lên con dao mổ nặng trịch trước mặt bà.
“Thưa mẫu thân, con trai út của người còn nhỏ. Mà ta, không chỉ biết giết heo đâu.”
Nhìn đôi mắt bà ta trợn trừng, vết thương lại rỉ máu, ta hài lòng nở nụ cười:
“Con gái sắp gả vào Quốc công phủ rồi, thời gian này phải nhờ mẫu thân cực nhọc một chút, chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói, người phải cân nhắc kỹ lưỡng.”
Nói xong, ta trở về phòng mình.
Đến chiều, Cố Trí Viễn sai người đưa tới một đám nha hoàn và ma ma mới.
Còn truyền lời rằng không cần lo lắng, Ngô ma ma đã được xử lý gọn gàng.
Về phần Thôi Uyển, do bệnh nặng bất ngờ, nằm liệt giường, không thể lắm lời nữa.
Trong lòng ta đã rõ, càng thêm khinh bỉ Cố Trí Viễn.
Ta bắt đầu mài con dao mổ heo.
Sống lại một lần, đám người này, ta sẽ không bỏ qua một ai.
05
Rất nhanh đã đến ngày cưới.
Dù Thôi Uyển không thể làm chủ việc hôn lễ, nhưng Cố Trí Viễn đã cẩn thận mời được Thẩm ma ma từ trong cung ra.
Vì vậy, ta chẳng phải lo lắng gì, cứ thế thuận lợi gả vào Quốc công phủ.
Đêm tân hôn, Thế tử Tiêu Quân làm bộ làm tịch đến uống chén rượu giao bôi, sau đó định thổi tắt nến để nghỉ ngơi.
Ta im lặng sờ vào con dao mổ heo dưới gối.
Đang cân nhắc có nên thừa cơ thiến hắn không thì hắn lại nói để quên đồ ở thư phòng, liền mò mẫm trong bóng tối đi lấy.
Một lúc sau quay lại, nghe tiếng bước chân khác thường, ta bật cười khẩy, rút ra cây đánh lửa.
Ánh lửa bất ngờ bừng lên, chiếu sáng khuôn mặt kinh ngạc của Quốc công gia Tiêu Vọng.
Ta giả vờ không để ý đến bộ đồ ngủ trên người ông ta, nhướng mày, bình thản nói:
“Quốc công gia, ngài đi nhầm phòng rồi.”
Dù lão cáo già lọc lõi, nhưng bị nàng dâu mới vạch trần bất ngờ, ông ta vẫn đỏ mặt, ho khan hai tiếng:
“Phải, phải, đi nhầm rồi.”
Nhìn gương mặt cố tỏ vẻ trấn tĩnh của ông ta, ta châm lại nến, rồi trước mặt ông, rút con dao mổ heo ra, đập mạnh lên bàn:
“Cha ta đã nói với ta rồi.”
Ông ta nhìn con dao trong tay ta, khóe mắt giật liên tục:
“Nói… nói gì?”
Ta liền lặp lại câu chuyện ta đã bịa ra để lừa Cố Trí Viễn.
Những bí mật thế này, người ta giấu còn không kịp, làm gì có chuyện đi kiểm chứng lại.
Tiêu Vọng đỏ bừng mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị:
“Lão già đó nói linh tinh, Quốc công phủ ta chính trực, làm gì có chuyện…”
Ta cố ý liếc qua bộ đồ ngủ của ông ta.
Ông ta gần như bỏ chạy ra khỏi phòng.
Ta bình thản thu lại dao, tự rót cho mình một chén trà.
Đêm nay, chưa kết thúc đâu.
Quả nhiên, chưa đầy một nén nhang, mẹ của Tiêu Quân – Quốc công phu nhân Tô Phỉ Ý dẫn người xông vào.
Thật là một trận thế quen thuộc!
“Phu nhân cũng đi nhầm phòng sao?”
Tô Phỉ Ý trừng mắt như cái chuông đồng, từ trên xuống dưới soi mói ta vài lần rồi nói:
“Giữa đêm khuya, quyến rũ cha chồng, Cố Vân Thư, ngươi còn biết liêm sỉ không?”
Thì ra là muốn lật ngược tình thế à.
Ta đứng dậy, tỏ ra ngạc nhiên:
“Mẫu thân cẩn thận lời nói, đừng có bôi nhọ vô căn cứ. Con dâu vừa mới vào phủ, còn chưa quen biết hết mọi người.
“Nhưng người là trưởng bối, con dâu không dám cãi lại. Chi bằng thỉnh tộc lão đến mở từ đường, cùng nhau phân xử rõ ràng.”
Ta không chút sợ hãi, ngược lại còn tiến lên trước:
“Vừa hay, Thẩm ma ma – người chủ lễ cho Hầu phủ cũng đang nghỉ trong phủ. Bà ấy là lão nhân bên cạnh Hoàng hậu, con dâu sẽ mời bà ấy làm chứng.
“Nếu thật sự con dâu là kẻ vô liêm sỉ, mất hết nhân tính, vậy cứ trói vào lồng heo dìm nước!”
Tô Phỉ Ý lúc này mới nhận ra, ta không phải là hai tỷ tỷ trước đó, không dễ bị hù dọa.
Bà lùi lại một bước, mắt đỏ bừng, mắng:
“Vô phép vô tắc, ngươi, ngươi đúng là không biết xấu hổ!”
Bà ta ra lệnh cho ma ma bên cạnh giữ lấy ta:
“Đưa nó vào Phật đường, nhốt lại, bỏ đói hai ngày!”
Lần này, ta không phản kháng.
Phật đường sao? Rất tốt, trong đó có thứ ta đang muốn tìm.
06
Đại tỷ và Nhị tỷ đều từng bị nhốt trong Phật đường.
Gọi là Phật đường, thực chất chỉ là một căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm và không có cửa sổ.
Nhà này, hễ có nữ quyến không nghe lời, liền bị nhốt vào căn buồng vuông vức không ánh sáng ấy.
Chính giữa Phật đường thờ Bồ Tát, quanh năm nhang khói không ngừng.
Ta bị đẩy quỳ gối trên đệm cói, nhưng đợi người đi hết, ta liền đứng lên, thò tay sờ xuống chân đế của Bồ Tát.
Quả nhiên, thứ ta tình cờ tìm được ở kiếp trước vẫn còn ở đó.
Đó là những bức thư mà hai tỷ tỷ để lại trong vô số đêm đen khi bị nhốt trong Phật đường.
Đại tỷ kể về việc phát hiện Tiêu Quân có thói quen nam phong.
Tô Phỉ Ý ép buộc tỷ dụ dỗ Thế tử để sớm sinh con.
Quốc công gia Tiêu Vọng độc ác, muốn dụ dỗ con dâu.
Sau đó, là những dòng kể về việc đại tỷ từ chối, và bị hành hạ ra sao…
Từng câu từng chữ đều là máu và nước mắt.
Nhị tỷ viết ít hơn, chỉ để lại một mảnh khăn lụa.
Trên khăn ghi lại chuyện trong đêm tân hôn, khi đèn tắt bị lăng nhục mà không hay biết, chỉ thấy ban ngày phu quân tỏ vẻ chán ghét, nhưng ban đêm lại đòi hỏi quá độ.
Mẹ chồng cũng chẳng hiểu sao luôn có ác ý, tìm đủ cách hành hạ, răn đe.
Nhị tỷ không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Cho đến khi bị nhốt trong Phật đường, vô tình tìm thấy thư của đại tỷ, mới nhận ra có gì đó không đúng.
Đáng tiếc lúc ấy, tỷ đã mang thai.
Từ nhỏ, các tỷ được dạy dỗ kỹ lưỡng, cư xử đúng lễ nghĩa, nên suy nghĩ bị bó buộc trong khuôn phép.
Vì thế, đại tỷ thà chết chứ không khuất phục, bị Quốc công phủ ép đến chết.
Nhị tỷ chịu đựng dày vò đạo đức, ngày ngày bất an, suy nghĩ nhiều trong thai kỳ mà chết.
Kiếp trước, như có sự dẫn dắt vô hình, ta cũng phát hiện những lá thư của họ, nhưng khi ấy, ta cũng đã bước lên con đường giống như họ – một cuộc đời định sẵn là diệt vong.
Kiếp này, dù không kịp cứu các tỷ, nhưng may thay, ta vẫn còn cơ hội đòi lại công bằng cho họ.
Ta lau khô nước mắt, đạp tung cánh cửa Phật đường.
Có lẽ từ trước đến giờ chưa từng có ai dám nghịch ý Tô Phỉ Ý như vậy, nên bên ngoài Phật đường chẳng có ai canh gác.
Ta cười lạnh một tiếng, đem toàn bộ những thứ tìm được giao cho Thẩm ma ma.
Không ai biết, thực ra Thẩm ma ma là biểu tỷ xa bên ngoại của mẹ ruột ta.
Kiếp trước, bà từng được mời đến Quốc công phủ để dạy quy củ cho các thiếu nữ, nhưng khi ta vừa nhận bà là người thân, định nhờ giúp đỡ, thì bị Quốc công phu nhân phát hiện.
Sợ chuyện xấu lộ ra, ngay đêm đó, ta bị cắt cổ giết chết.
Kiếp này, ta cố tình than thở trước mặt Cố Trí Viễn, lo rằng ngày sau đến Quốc công phủ, ta thân cô thế cô, không bảo vệ nổi hai đứa cháu nhỏ.
Cố Trí Viễn bỏ tiền lớn mời Thẩm ma ma đến, vừa là để giúp đỡ, vừa muốn dùng bà giám sát ta, nhưng không biết rằng ta đã sớm liên lạc với biểu dì.
Quốc công phủ, một nơi đầy rẫy dơ bẩn, toàn là những kẻ bại hoại.
Càng muốn che đậy, ta lại càng muốn phơi bày ra ánh sáng!