Nhật Ký Dưới Âm Phủ - Chương 6
Loại thật đáng chết
“Làm em biết điều Ba mẹ biết ”
Nhận bộ mặt thật của Trương Nam vẫn giữ sự bình tĩnh Tôi biết làm mà Giang Dã biết chuyện và cả ba mẹ họ biết Nếu họ biết nhất định sẽ đau lòng bởi con gái đã rõngười để khiến họ chịu cảnh “ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”
Giang Dã lắc đầu: “Em dám với ba mẹ Sáng nay em mới biết Tối qua uống say buột miệng hết với bạn Bạn nghĩ là đang linh tinh nên cũng để ý lời một bạn của em từng gặp chị và Trương Nam vô tình ”
Ta bật tiếng nước mắt Thì cái chết của thể trở thành câu chuyện để khoe khoang
“Chúng liên thủ để trả giá đắt” Lúc Giản Châu cuối cùng cũng lên tiếng “Tôi nghĩ rằng vụ diệt quốc năm xưa của Dụ Quốc cũng liên quan đến Doãn Hạo dù chủ mưu cũng là đồng phạm”
Giang Dã Giản Châu mắt tròn xoe: “Anh… là…”
Giản Châu nhẹ: “Xem vẫn còn nhớ ”
“Chị chuyện là Sao cũng mặt ở đây” Giang Dã dùng cầu cứu ánh mắt về phía
“Hôm qua đến nhà Sao em thể thấy “
“Chị chẳng lẽ em mắtÂm Dương ”
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Giang Dã nhịn đành kể sơ qua mọi chuyện đã xảy cho em ”
18
Giang Dã xong mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Dù biết đời chuyện huyền bí nhưng điều thật quá hoang đường”
“Cho dù chị là Công chúa Hoa Dương ai nữa trong mắt em chị vẫn là chị của em” Giang Dã chắc nịch “Chúng cùng báo thù Bất kể là Doãn Hạo Trương Nam đều đáng tội chết Những như là mầm họa cho xã hội ”
“Muốn trả thù chúng lên kế hoạch thật kỹ lưỡng”
Giang Dã và : “Chúng làm cho thật chắc chắn để xảy bất kỳ sai sót nào”
Tôi và Giang Dã gật đầu đồng ý
Chúng dành vài ngày lên kế hoạch chi tiết để làm thể đưa Doãn Hạo lưới pháp luật để trả giá cho tất cả những tội ác của bởi thời gian của chúng còn nhiều
Tôi cảm nhận cơ thể ngày càng trở nên nặng nề hơn thậm chí dường như trong suốt và đang dần tan biến Có lẽ đây là hậu quả của việc một linh hồn như đã ở nhân gian quá lâu
Nếu thể bắt Doãn Hạo chịu hình phạt thích đáng thì dù tan biến cũng sẽ thể an lòng
Qua nhiều ngày điều tra và thu thập thông tin chúng phát hiện rằng Doãn Hạo thực đã phạm tội trong nhiều năm
Sau khi qua đời tiếp tục kết giao với hai cô gái khác đều là những giàu và yêu đến mù quáng Một tên là Lý Nhàn Nhàn còn là Bạch Tĩnh Hắn ngừng dùng lời ngon ngọt để khiến hai cô gái tin tưởng đến mức họ bao giờ nghi ngờ bất cứ điều gì
Dưới sự lừa dối của Doãn Hạo cả Lý Nhàn Nhàn và Bạch Tĩnh lần lượt kết hôn với Thế nhưng khi cưới hai họ đều lần lượt gặp tai nạn và qua đời một cách đáng tiếc
Lý Nhàn Nhàn là vợ đầu tiên của Doãn Hạo Sau khi kết hôn với cô lập tức mua cho cô một gói bảo hiểm tai nạn khổng lồ Cuối cùng Lý Nhàn Nhàn thiệt mạng trong một lần leo núi cùng Doãn Hạo và thản nhiên nhận bộ tiền bảo hiểm của cô
Người vợ thứ hai của Doãn Hạo là Bạch Tĩnh một cô gái khác hẳn với Lý Nhàn Nhàn Tài sản của cô lớn hơn nhiều so với Lý Nhàn Nhàn hơn nữa vì là một cô nhi thân nên cần để tài sản cho ai
Doãn Hạo đã dùng chính cách đã từng hại để hại chết Bạch Tĩnh Hắn dàn dựng một vụ tai nạn xe khiến Bạch Tĩnh tử nạn còn chỉ thương nặng nhưng vẫn sống sót Cuối cùng dễ dàng thừa kế bộ gia sản mà Bạch Tĩnh để
Tháng chín trời trở lạnh cảm nhận cái rét thấu xương Tôi thật thể hiểu nổi rốt cuộc Doãn Hạo chấp niệm gì với tiền Vì tiền sẵn sàng bất chấp tất cả thậm chí giết chết ba mạng
“Dù biết rằng Trương Nam đã giết nhưng chứng cứ thực tế đúng ”
Lý Tịnh Tịnh Giang Dã khuôn mặt chút cảm xúc
Hai ngày Giang Dã bất ngờ nhận một cuộc gọi từ chị gái của Lý Nghiên Nghiên Cô rằng biết Giang Dã đang điều tra Trương Nam và trong tay cô chứng cứ phạm tội của gặp Giang Dã một lần
Vì thế hôm nay Giang Dã đã dẫn chúng đến đây
“Cô trong điện thoại rằng cô chứng cứ phạm tội của Trương Nam Chứng cứ ” Giang Dã hỏi Lý Tịnh Tịnh “Trương Nam đã hại chết em gái cô Tại cô tự đưa chứng cứ cho cảnh sát để báo thù cho em ”
Lý Tịnh Tịnh nhạt: “Báo thù Tôi dựa mà giúp cô báo thù Vì kẻ cặn bã đó cô chẳng ngần ngại cắt đứt quan hệ với chúng còn làm mẹ tức chết Cái chết của cô là quả báo là do cô tự chuốc lấy trách ai”
“Vậy hôm nay cô hẹn đây là vì cái gì” Giang Dã thắc mắc
“Nghe chị của cũng hại chết Tôi đã bảo thư ký điều tra biết chị đây học hành giỏi bạn bè và đồng nghiệp đều khen ngợi Một cô gái như thế lẽ một cuộc sống tươi nhưng tên khốn đó hủy hoại Tôi thấy tiếc cho chị ”
Nói xong Lý Tịnh Tịnh lấy một phong bì màu nâu từ trong túi: “Trong là bộ chứng cứ phạm tội của Trương Nam Hôm nay giao nó cho thể dùng nó để báo thù cho chị ”
Giang Dã nhận phong bì Lý Tịnh Tịnh và : “Thật cô cũng thấy đáng cho em gái đúng Việc cô giao chứng cứ cho cũng là giúp cô báo thù”
Gương mặt vốn biểu cảm của Lý Tịnh Tịnh đột nhiên trở nên u ám hơn
“Kể từ ngày Lý Nghiên Nghiên cắt đứt quan hệ với gia đình sống chết của cô còn quan tâm nữa Để chứng cứ ở chỗ chỉ tổ bụi phủ đưa cho chí ít còn cần nó”
19
Sau khi Lý Tịnh Tịnh rời chúng đổ bộ nội dung trong phong bì xem Tội danh của Doãn Hạo liệt kê rõ ràng sót một chi tiết nào
Giang Dã sang nước mắt lưng tròng: “Chị làm đây Dù tất cả chứng cứ phạm tội của Trương Nam em cũng chẳng thấy vui Dù bắt dù xử tử thì chứ Chị mãi mãi cũng thể trở về nữa”
Giang Dã khiến nước mắt tuôn rơi chết thể sống mãi mãi thể trở về Dù an ủi em trai ôm lấy nó cũng chẳng làm
Nỗi đau của và Giang Dã dường như cũng làm cảm xúc của Giản Châu xao động lẽ cũng nhớ về quãng thời gian sinh ly tử biệt với yêu và gia đình kiếp
“Không nên chậm trễ nữa em hãy mau đưa chứng cứ đến cảnh sát Chị thấy Trương Nam chịu sự trừng phạt xứng đáng” nghẹn ngào với Giang Dã
Giang Dã lập tức rời khỏi phòng
Tôi sang Giản Châu: “Chờ đến khi Doãn Hạo giam giữ chúng sẽ gặp Chuyện xảy năm Khang Bình thứ bảy cần cho chúng một lời giải thích”
Giản Châu gật đầu gương mặt lộ vẻ gì nhưng đôi mắt đầy bi thương cách nào che giấu
Tôi nghĩ ngoài trong lòng vẫn còn một chấp niệm với sự việc xảy năm Khang Bình thứ bảy Nếu Doãn Hạo bộ sự thật liệu chấp niệm của Giản Châu tiêu tan Và nếu chấp niệm tan biến liệu cũng sẽ biến mất theo
Khi chúng gặp Doãn Hạo đã bắt giam nhiều ngày
Người đàn ông từng oai phong lẫm liệt giờ đeo còng tay cúi đầu biết đang suy nghĩ gì Căn phòng thăm tù đầy căng thẳng im lặng đến nghẹt thở
“Trương Nam gọi là Doãn Hạo” Giang Dã lạnh lùng lên tiếng
Lời dứt Doãn Hạo bỗng ngẩng đầu mắt mở to: “Giang Nguyệt Còn… còn cả Phó… Phó Dần Lễ”
Ba chúng Giản Châu và Giang Dã cùng ngạc nhiên Hắn thể thấy và Giản Châu
“Ngươi quả là bán linh” Giản Châu lạnh “Ta tưởng đã năm trăm năm gặp ngươi hẳn đã quên ngờ ngươi vẫn còn nhớ”
Mặt Doãn Hạo tái nhợt ấp úng: “Các… các là là ma”
“Nếu chúng là ma ngươi sẽ sợ ” Tôi tiến gần Doãn Hạo khẽ “Ngươi đã hại chết bao nhiêu liệu nửa đêm ngươi sợ chúng đến tìm Bao năm qua ngươi ngủ ngon ”
Doãn Hạo cố gắng lắc đầu nước mắt giàn giụa: “Giang Nguyệt Giang Nguyệt yêu nàng Chỉ là lúc đó nợ cờ bạc còn tiền trả trong lúc mù quáng nên… nên mới…”
“Vì để trả nợ ngươi giết chị ” Giang Dã túm lấy cổ áo Doãn Hạo phẫn nộ hét lên: “Ngươi là đồ khốn nạn ngươi đáng chết”
“Giang Dã Bình tĩnh ” Tôi vội ngăn cản sợ rằng Giang Dã trong cơn nóng giận sẽ đánh chết “Đừng làm điều dại dột Hắn đã bắt cả đời của xem như đã kết thúc”
Dưới lời khuyên của Giang Dã dần bình tĩnh
Giản Châu liền hỏi: “Doãn Hạo chuyện Dụ Quốc diệt quốc năm Khang Bình thứ bảy liên quan đến ngươi ”
Tôi tưởng rằng Doãn Hạo sẽ phủ nhận cố biện minh nhưng ngờ khi câu phá lên