Nhật Ký Dưới Âm Phủ - Chương 4
Tiếng chuông nửa đêm sắp vang lên cũng về
Mẹ đã ngủ say nhưng khóe mắt còn vương giọt nước mắt Nhìn khuôn mặt mẹ khi ngủ khẽ : “Xin mẹ con còn nữa hôm nay vẫn thể giấc mơ của mẹ”
Giang Dã ban công ngước trời biết đang nghĩ gì
Tôi cạnh lên nhận thấy em trai giờ đã cao lớn hơn nhiều Đứa trẻ từng chạy giờ đã thành đàn ông trưởng thành
Tôi tựa đầu vai Giang Dã nhẹ nhàng : “Giang Dã ngôi nhà nhờ cả em nhé”
Tôi qua phòng khách nhà bếp nhưng thấy bóng ba Di ảnh bàn cũng còn ở đó
Sau vài giây suy nghĩ biết ba đang ở
Tôi chậm rãi tiến phòng thấy ba đang sàn ôm di ảnh của mà nức nở
Tôi thở dài một xuống cạnh ba nhẹ nhàng an ủi: “Ba đừng nữa Năm con sẽ về thăm ba
Hoặc là con sẽ cố gắng tích đủ cố gắng giấc mơ của ba khi con đầu thai”
Phòng vẫn y nguyên như mấy năm hề một chút bụi Tôi biết đó là vì ba mẹ luôn đến lau dọn
Nhìn quanh phòng thấy thật may mắn Gia đình từng quên dù chỉ một phút
Tiếng chuông nửa đêm vang lên còn cách nào khác ngoài việc rời
Trước khi ôm lấy ba thì thầm: “Ba ba mẹ và Giang Dã sống thật nhé”
Tôi lưng bước Vừa khỏi phòng thấy ba khẽ : “Nguyệt Nguyệt con cũng chăm sóc bản thân nhé”
Tôi bối rối ba thể thấy khi chỉ thấy ba ôm lấy di ảnh khẽ gì đó rõ
Tôi lắc đầu mỉm ba thể thấy vì đã còn sống nữa
Nén lòng nhanh chóng rời khỏi nhà sợ rằng nếu đầu sẽ nỡ rời xa nơi mất
11
Ngay khi sắp bước qua cánh cổng trở về Địa Phủ một luồng sức mạnh bất ngờ kéo xa đưa đến một đất hoang vắng
Không đúng nơi trống rỗng Cách đó xa một đang xổm lưng về phía nên rõ khuôn mặt
Người đó là ai Vì đến đây Sức mạnh nào đã đưa đến nơi
Muốn tìm hiểu mọi chuyện rón rén tiến gần đó nghĩ rằng hẳn biết điều gì đó
“Là ai”
Khi gần đến nơi bất ngờ hét lên một tiếng khiến giật khựng Định lên tiếng giải thích vì mặt ở đây nhưng khi thấy rõ khuôn mặt càng kinh ngạc hơn
“Giản Châu”
Tôi thể tin Giản Châu ở đây
Anh cũng ngạc nhiên khi thấy : “Sao là cô”
“Tôi còn hỏi đây Sao ở đây Nửa đêm tiếng chuông đã vang lẽ nên về Địa Phủ chứ”
“Ai sẽ về Địa Phủ”
“ đã chết Người chết thì nên ở Địa Phủ chờ đầu thai”
Giản Châu nhếch mép lạnh: “Ai là đã chết”
“Vậy tại ở đây” Giản Châu nhíu mày hỏi: “Cô đến đây làm gì”
Tôi lườm giọng vui: “Làm biết Tôi đang định về Địa Phủ thì kéo đến đây bởi một cỗ lực lượng kỳ lạ thế là xuất hiện ở đây”
Nhìn quanh nơi gì cả Rốt cuộc Giản Châu làm gì ở đây
Chợt ngửi thấy một mùi tanh của máu Tưởng nhầm ngửi thêm vài lần là mùi máu nó phát từ Giản Châu
Tôi bước gần chỉ còn cách hai bước thì phát hiện tay trái Giản Châu cầm một chiếc đèn sắp tắt còn tay đang nhỏ từng giọt máu xuống đất
“Tay Chiếc đèn là đèn gì mà trông kỳ lạ thế”
Giản Châu lập tức giấu chiếc đèn vài giây ánh mắt chứa đầy sự khó tin: “Giang Nguyệt”
“Hả” Tôi hiểu: “Anh gọi chuyện gì”
“Cuối cùng đã hiểu chiếc đèn dẫn hồn sai”
“Mặc dù là hai khuôn mặt khác nhưng cùng một cái tên nghĩ từ chứ”
Giản Châu lẩm bẩm gì đó mà rõ và khi định bỗng ngẩng đầu lên ánh mắt đẫm lệ môi khẽ mấp máy: “Giang Nguyệt cuối cùng cũng đợi đến ngày ”
Tôi thực sự bối rối Cái gì Từ khi nào và Giản Châu thân thiết đến thế Sao Chuyện gì kỳ lạ
“Ờ thôi đừng nữa Trời cũng đã muộn về Địa Phủ đây Anh bận gì thì cứ làm nhé”
Tôi vội vàng nhanh chóng rời Chẳng biết cửa Địa Phủ đã đóng nếu lỡ thì tiêu
“Đừng ” Giản Châu lập tức nắm lấy cổ tay : “Tôi đã đợi em suốt năm trăm năm ”
Gì cơ Đợi năm trăm năm Đùa kiểu lớn quá đấy
“Giản Châu làm Đợi năm trăm năm Tôi mới biết bao lâu mà”
Chưa kịp xong khựng nhớ đến câu chuyện mà Mạnh Bà kể câu chuyện về Công chúa Hoa Dương và Phó Dần Lễ
“Ph… Phó Dần Lễ Anh là Phó Dần Lễ” Tôi dám tin
Giản Châu gật đầu mắt ngấn lệ khẽ : “Là Giang Nguyệt cuối cùng cũng đợi em ”
12
Tôi nhất thời khó mà tiếp nhận nổi điều càng dám tin rằng chính là nhân vật trong câu chuyện đó vị công chúa mất nước năm Khang Bình thứ bảy
Tôi khó khăn nuốt một ngụm nước bọt cố giữ bình tĩnh với Giản Châu: “Vậy là Phó Dần Lễ nhưng nhất thiết là Công chúa Hoa Dương Chúng cùng tên nhưng công chúa họ Giang còn là họ Lâm”
“Thôi ”
“Em một vết bớt hình trăng khuyết nhạt màu ở phía trong cánh tay ” Thấy định Giản Châu vội vàng
Tôi dừng bước vì quả thật một vết bớt như màu nhạt và hình trăng khuyết đúng như lời
Lẽ nào thật sự là Công chúa Hoa Dương Điều quá sức tưởng tượng
Chờ đã Mạnh Bà nhắc đến một bán linh sống từ thời Khang Bình thứ bảy và Giản Châu rằng đợi suốt năm trăm năm Chẳng lẽ chính là bán linh đó
“Anh là bán linh Anh trở thành bán linh và sống suốt năm trăm năm”
Tôi kìm mà đưa tay mũi là thở
Giản Châu gật đầu: “Phải đã đợi em suốt năm trăm năm Cuối cùng đã đợi ”
Tôi lấy tay che miệng cảm thấy mọi thứ thật khó tin như thể đang trong một giấc mơ kỳ lạ và hoang đường
“Anh thể kể mọi chuyện đã xảy Kể cả việc làm đến đây” Lợi dụng lúc đầu óc còn thể suy nghĩ vội hỏi
“Là chiếc đèn dẫn hồn đã đưa em đến đây”
Theo Giản Châu kể năm đó Quốc công phủ một tổ chức lớn bày mưu hãm hại dựng lên một loạt tội danh bịa đặt để đổ cho Quốc công phủ
Hơn thế nữa chúng chỉ nhắm đến việc lật đổ Quốc công phủ mà còn nhắm các gia tộc lớn khác trong kinh thành Mục tiêu của họ là đánh cắp bản đồ phòng thủ kinh thành của Dụ Quốc đó bán cho các nước khác để trục lợi
Hoàng đế tức giận là sự thật nhưng ông cũng nhanh chóng nhận điều bất thường Tuy nhiên tổ chức hoạt động quá kín kẽ khiến hoàng đế dù đã điều tra lâu vẫn tìm kẻ chủ mưu
Do đó hoàng đế hợp tác với Quốc công phủ để dựng lên một vở kịch cố tình chèn ép các quý tộc nhằm đánh lừa kẻ địch Ông nghi ngờ rằng trong quân đội đóng ở biên cương kẻ ngầm cấu kết với tổ chức nên đã phái Phó Dần Lễ đến biên cương điều tra chân tướng Trong thời gian đó Phó Dần Lễ vẫn duy trì liên lạc với hoàng đế từ quân ngũ
khi Phó Dần Lễ tìm manh mối tổ chức đó đã thâm nhập khắp nơi đến cả hoàng cung vốn canh gác cẩn mật cũng nội gián của chúng Nhờ sự phối hợp từ bên trong và bên ngoài chúng đã đánh cắp thành công bản đồ bố trí kinh thành Không những thế chúng còn giả mạo quân lệnh để điều động quân bảo vệ kinh thành và các đội quân ở các thành khác
Lợi dụng thời điểm kinh thành Dụ Quốc trống trải quân Nam Việt lập tức tiến đánh kinh thành Mọi chuyện xảy quá đột ngột đến mức hoàng đế kịp phản ứng đã quân Nam Việt bắt giữ Đồng thời tất cả hoàng tộc trong cung cũng nhốt những ngục tối tăm thấy ánh sáng mặt trời
Và như Mạnh Bà đã kể Dụ Quốc diệt vong
“Cho nên Công chúa Hoa Dương biết về kế hoạch của và hoàng đế ” Tôi khẽ hỏi
“Biết Giang Nguyệt biết mọi chuyện Cô từng khi mọi việc kết thúc sẽ xin hoàng đế hạ chỉ để chúng thành thân cô làm tân nương hạnh phúc nhất thế gian”
Giản Châu ánh mắt thẫn thờ tiếp: “ còn kịp cưới cô cô đã rời xa mãi mãi”
“Đây là lý do trở thành bán linh Anh hóa thành bán linh chỉ để đợi Công chúa Hoa Dương thế gian ”
“Phải” Giản Châu ngước lên “Thật may là đã đợi ”
“Nhỡ thì ”
“Cô nhất định là cô ” Giản Châu khẳng định chắc nịch “Chính đèn dẫn hồn đã đưa cô đến đây đèn sẽ sai ”
Tôi chỉ chiếc đèn bên cạnh : “Đây là đèn dẫn hồn Anh đến Điện Diêm La là để lấy nó ”
Giản Châu gật đầu: “Sau khi hóa thành bán linh đã luôn tìm cách gặp cô Tình cờ trong một cuốn sách cổ rằng Điện Diêm La một chiếc đèn dẫn hồn cực kỳ trân quý Chỉ cần nhỏ vài giọt máu mỗi ngày đèn sẽ thể dẫn dắt linh hồn đã khuất đến dịp tết Trung Nguyên để hai thể gặp ”
13
“Sao ngốc thế Nhỡ trong sách ghi sai thì ”
“Dù một phần vạn cơ hội gặp em cũng thử” Giản Châu mỉm giọng điệu đầy chân thành
Nhìn thấy nụ của chợt ngẩn Trong khoảnh khắc hình ảnh một thiếu niên vụt qua tâm trí nhưng nó thoáng qua quá nhanh kịp nắm bắt
Tiếng chuông nửa đêm đã vang từ lâu lẽ cửa Địa Phủ đã đóng kịp về thì thôi
Không hiểu cũng bắt đầu tin rằng chính là Công chúa Hoa Dương mà Giản Châu và Mạnh Bà đã nhắc đến
Trong bóng đêm tĩnh lặng bên cạnh Giản Châu đất trống chỉ hai chúng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dẫn hồn lặng lẽ chiếu rọi Chúng gì suy nghĩ gì chỉ đó yên bình
“Thật đời chỉ là bán linh” Giản Châu bỗng nhiên lên tiếng
“Còn bán linh nào khác Là ai” Tôi hỏi với vẻ hoảng sợ
Giản Châu đột nhiên lạnh lùng đáp: “Doãn Hạo”
“Doãn Hạo” Tôi ngạc nhiên: “Anh là ai Tôi quen ”
Giản Châu dần dịu giọng và : “Tôi suýt quên là em ký ức của kiếp Doãn Hạo là biểu của em con trai của Trưởng Công chúa Gần đây mới biết rằng cũng là một bán linh giống như ”
Nhận thấy sự thù địch trong giọng của Giản Châu khi nhắc đến Doãn Hạo thử dò hỏi: “Anh Tôi Mạnh Bà rằng hóa thành bán linh đều vì một loại chấp niệm mạnh mẽ Vậy chấp niệm của là gì”
Giản Châu nghiêm túc và : “Tôi thể chắc chắn nhưng đã từng phát hiện một số manh mối liên quan đến Doãn Hạo Có lẽ chúng thể cùng làm rõ sự thật”
“Sự thật” Tôi mơ hồ “Nghe dường như còn che giấu điều gì đó”
Giản Châu xa đáp nhẹ: “Có điều tra sẽ rõ thôi Cô cùng tìm hiểu sự thật ”
Câu hỏi đỗi bình thường nhưng khi thốt từ Giản Châu nó mang theo sức mê hoặc khó lòng từ chối
Thời gian dần qua và Giản Châu chìm giấc ngủ đất hoang vắng
Nửa đêm tiếng mớ trong cơn ác mộng của Giản Châu khiến giật tỉnh giấc:
“Đừng Đừng mà
“Giang Nguyệt em thể chết
“A… A… Giang Nguyệt”
Tôi lắng tai và nhận Giản Châu đang mê trong giấc ngủ
Có lẽ đang trải qua ký ức đau đớn nhất của như Mạnh Bà đã kể: nỗi đau mất yêu thương nhất và chứng kiến cảnh đất nước diệt vong
Tôi tự chủ mà đưa tay lên vuốt nhẹ lên trán làm giãn vết nhăn ngay khi chạm Giản Châu đột nhiên tỉnh giấc thở hổn hển từng thở gấp gáp
Tôi nhẹ nhàng hỏi: “Anh chứ”
Giản Châu hít sâu từ từ thở : “Tôi Có làm cô sợ ”
Tôi lắc đầu ánh mắt xuống: “Tôi thể hỏi chấp niệm của là gì Thứ gì khiến thể chịu đựng những cơn ác mộng mỗi đêm sống cô độc suốt năm trăm năm thân bạn bè mà vẫn từ bỏ”
Anh mỉm và khẽ đáp: “Là cô”
Tôi sững sờ nên lời Thật sự tình yêu lớn lao đến Vì chỉ mong gặp yêu một lần mà cam chịu sống cô độc đau khổ suốt ngần năm