Nhật Ký Dưới Âm Phủ - Chương 2
3
Nghe yêu cầu của Giản Châu lạnh cả sống lưng gượng: “Anh hiểu lầm gì về Tôi chỉ là một quỷ hồn đầu thai ở Địa Phủ còn giúp phá hoại trật tự Địa Phủ Tôi e là kịp tay đã ném vạc dầu ”
Giản Châu im lặng gì
“Có đang nghĩ rằng sống trong biệt thự nuôi nhiều giấy nên chắc là giàu lắm đúng ” Tôi chỉ những hình nhân đang chơi vui vẻ bên cạnh: bé trai cô bé gái tên què và điếc vò đầu “Mấy thứ cũng chẳng dễ giải thích cứ coi như họ là gánh nặng ngọt ngào của ”
“Lần đầu tiên đến Địa Phủ vài chuyện thể hiểu rõ nhưng biết yêu cầu của là điều thể làm ” Tôi nhấn mạnh thêm “Và thực ngay cả trong Địa Phủ cũng chẳng bao nhiêu linh hồn làm điều đó Anh nên từ bỏ suy nghĩ đó ”
Giản Châu vẫn lặng lẽ ngoài cửa sổ biết đang nghĩ gì
Tôi thật sự tò mò biết giữa Giản Châu và Địa Phủ mối thù gì nhưng khi còn sống thích xen chuyện riêng tư của khác và khi chết vẫn giữ nguyên tắc đó
Thế nhưng lo rằng Giản Châu sẽ gây họa nên bên cạnh mà khuyên hết lời:
“Anh yên tâm đã là của em trai thì nhất định sẽ chịu trách nhiệm với ” Nói chỉ mấy hình nhân đang vui đùa quả quyết: “Anh thấy chăm sóc bọn họ thế nào cũng sẽ chăm sóc như thế”
“Vết bùn quần và áo rách đó là cái gọi là chăm sóc của cô ”
Tôi theo ánh mắt của Giản Châu thấy vết bùn quần của tên què và bộ áo rách của điếc lòng như xát muối
Tôi đã dồn hết tâm huyết để chăm sóc họ nhưng đến lúc quan trọng chẳng giúp gì còn khiến mất mặt thế
lúc đó từ trong sân vang lên một giọng :
“Giang Nguyệt ở nhà Tôi đem ít đào cho cô ”
Giọng quen thuộc đến mức thể nhầm lẫn nếu quen biết ai Địa Phủ thì đây chính là một trong số đó – Hắc Vô Thường
Nghe tiếng vội đón vui vẻ chào: “Hắc đại ca hôm nay rảnh rỗi ghé nhà ” Tôi cúi đầu rổ đào tay Hắc Vô Thường “Chà Đào tươi quá hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp gian ”
Hắc Vô Thường đưa rổ đào cho mỉm đáp: “Hôm nay số cần đưa về nhiều nên tan làm sớm Trên đường gặp Mạnh Bà bà bảo đem ít đào cho cô coi như chút quà cảm ơn”
“Ôi trời Mạnh Bà khách sáo quá chỉ là giúp bà chút chuyện nhỏ thôi mà Hắc đại ca nhà uống tách trà ”
Hắc Vô Thường xua tay: “Để dịp khác lần tới rảnh chúng cùng qua nhà Mạnh Bà Bà mới ủ một ít rượu ngon lắm”
“Được nhất định là ”
4
Tiễn Hắc Vô Thường xong và Giản Châu vài giây với ánh mắt rõ ý tứ
Tôi gượng: “Hắc đại ca là đào ngửi mùi cũng ngọt ăn thử ” Tôi lấy bừa một quả đào từ rổ đưa cho Giản Châu
Anh đưa tay nhận mà chậm rãi lên tiếng: “Sao cảm thấy cô chính là thích hợp nhất để giúp thực hiện kế hoạch lớn nhỉ”
“Tôi thể làm ”
Bỗng Ngọc Nữ xen : “Phụ nữ nên làm giỏi”
Kim Đồng cũng thêm : “ cô làm cô nhất định làm ”
Tôi ôm đầu mặt mũi tràn đẩy vẻ sống còn gì luyến tiếc Ông trời ơi còn gì là cuộc sống nữa À đúng chết mà Kiếp rốt cuộc là đã gây tội gì mà gặp những kẻ kỳ quặc như thế
Giản Châu lên tiếng: “Cô chịu giúp ”
Nhìn thấy dáng vẻ khỏi bực Đây mà là thái độ nhờ vả Nếu vì của em trai đã đuổi cổ khỏi nhà từ lâu
Tôi hít sâu một với Giản Châu: “Trừ khi cho biết lý do thực hiện việc Tôi hiểu rõ ngọn ngành nếu thể giúp ”
Giản Châu suy nghĩ vài giây mắt khẽ cụp xuống
Khi nghĩ rằng sắp lý do đáp: “Không gì để Nếu cô giúp thì thôi nhưng e là em trai cô chẳng còn sống bao lâu nữa”
Nói Giản Châu lưng bỏ hề ngoảnh
Nghĩ đến em trai nghĩ đến điều kiện của Giản Châu cơ thể khỏi run rẩy cả hai chuyện đó xảy
Bởi vì quen biết với Mạnh Bà và Hắc Vô Thường thường họ kể nhiều chuyện ly kỳ trong Địa Phủ đồng thời ít về các oan hồn khác
Ở Địa Phủ linh hồn nào cũng đến vì đã tận số Có những linh hồn áp bức đến chết những linh hồn oan khuất và ít linh hồn chết do tai nạn mưu sát…
Nói cho cùng quyết định sự sống chết của con là sổ sinh tử trong tay Diêm Vương mà là do chính con quyết định Những mối quan hệ những quyết định mà một đưa trong cuộc đời đều ảnh hưởng đến vận mệnh của họ
Vì các linh hồn ở đây đều hy vọng khi kết thúc kiếp thể đầu thai và tái sinh
Những gì Giản Châu – khiến các linh hồn bao giờ siêu sinh – quả thật quá tàn nhẫn đối với những hồn ma mong đầu thai
nếu giúp còn em trai thì Nó vẫn còn trẻ và ba mẹ liệu thể chịu đựng thêm một nỗi đau mất con
Nghĩ đến đây cắn chặt môi nắm tay làm khó làm ma cũng dễ dàng gì
“Cô đã suy nghĩ xong Cô năm giây để lựa chọn”
Mỗi bước Giản Châu tiến gần đếm một con số
“Một”
“Hai”
Khi Giản Châu đếm đến năm lớn tiếng : “Oan đầu nợ chủ Nếu tha cho Giang Dã thì cũng còn cách nào
Dù thể dùng hy vọng của khác để đổi lấy mạng sống của em trai ” Tôi thì thầm
Giản Châu mỉm đầy ẩn ý: “Xem cô định tay tàn nhẫn với thân ”
Tôi lưng về phía hét lên: “Anh giúp gì cho Dù em trai vạc dầu cũng sẽ ở bên cạnh nó”
5
Sau khi Giản Châu rời luôn thấp thỏm lo âu khắp nơi dò hỏi tin tức để biết tình hình của em trai
mấy ngày trôi qua mọi chuyện vẫn bình lặng đến lạ thường khiến thấy bất an như thể đây là sự bình yên cơn bão
Tôi báo mộng cho em trai cho nó biết về những gì sắp xảy đến bảo nó đừng sợ chị dù là ma cũng sẽ bảo vệ nó nếu bảo vệ thì sẽ cùng nó chịu khổ
Tôi cũng báo mộng cho ba mẹ rằng con gái bất hiếu và vô dụng chết mà cũng thể che chở cho em trai bình an
Chỉ tiếc là ngôi mộng của đã dùng hết để tích cần nhiều thời gian và tích đức Địa Phủ
“Giang Nguyệt Có ở nhà ” Hắc Vô Thường cổng gọi
Tôi vội vàng ngoài chào: “Hắc đại ca hôm nay tan ca sớm ”
“Phải hôm nay hiếm ngày tan ca sớm À Mạnh Bà hẹn chúng uống rượu bà bảo sẽ mang thứ rượu ngon nhất ủ từ nhiều năm cho chúng nếm thử”
Tôi theo Hắc Vô Thường đến chỗ Mạnh Bà thấy bà đã chuẩn sẵn đồ nhậu
“Chờ hai nãy giờ” Mạnh Bà vui vẻ chào và rót rượu cho chúng “Nào đến nếm thử rượu ủ đã năm mươi năm của ”
Tôi nhấp một ngụm khen ngợi: “Rượu của Mạnh đại tỷ quả nhiên tuyệt miệng thật ngọt còn lưu hương”
Mạnh Bà mỉm đáp: “Miễn cô thích là ”
Qua ba lần rượu chúng bắt đầu bàn về những chuyện mới xảy gần đây ở Địa Phủ thật chỉ dò hỏi xem tin tức gì về em trai
“Có gì Có từ thời Khang Bình năm thứ ba sống đến giờ đã thành bán linh hồn ”
Tôi sững sờ đoạn lịch sử khiến nhớ đến thời còn học Nam triều một tiểu quốc tên là Dụ Quốc và Khang Bình là niên hiệu cuối cùng của vị quân chủ cuối cùng Dụ Quốc chỉ tồn tại hơn bảy mươi năm
Vì nhớ rõ Đó là vì thời Khang Bình một công chúa mất nước trùng tên với cũng gọi là Giang Nguyệt Bạn học từng đùa rằng thể là kiếp của nàng công chúa Nếu tính từ thời Khang Bình đến nay đã hơn năm trăm năm sống sót từ năm Khang Bình thứ ba đến nay chắc hẳn đã hơn năm trăm tuổi
Tôi thắc mắc: “Bán linh là cái gì”
Hắc Vô Thường giải thích: “Bán linh là những linh hồn nửa nửa ma bóng và vẫn sống trong nhân gian nhưng khí tức của sống”
Tôi hỏi tiếp: “Vậy làm họ sống ”
“Chấp niệm” Mạnh Bà nhấp một ngụm rượu tiếp: “Bán linh khi còn sống cũng từng là Đời một hạn mức đến lúc hạn đến đó chết bán linh thì do chấp niệm mà hóa thành Có thể xem bán linh là cái bóng do chấp niệm hóa ”
“Khi con qua đời nếu chấp niệm quá sâu đậm thì một ngọn cây cọng cỏ gạch ngói xung quanh đều thể trở thành nơi lưu giữ chấp niệm Dù hồn phách đã Hắc Bạch Vô Thường đưa xuống Địa Phủ nhưng chấp niệm vẫn còn ở trần gian thể hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt và hóa thành bán linh
“Trở thành bán linh là vô cùng đau khổ” Mạnh Bà thở dài “Họ chẳng khác gì con chỉ thiếu khí tức của sống Mỗi đêm khi ngủ họ trải qua ký ức đau đớn nhất của lúc còn sống”
6
Tôi hỏi: “Hiện tại bán linh đang ở ”
Hắc Vô Thường lắc đầu: “Vài ngày chúng đã phát hiện dấu vết của nhưng đã trốn thoát Giờ vẫn đang điều tra tung tích”
“Nếu tìm bán linh các sẽ làm gì với ”
Hắc Vô Thường đáp ngắn gọn: “Giết”
Tôi kinh ngạc: “Sao giết Hắn đã chết một lần mà”
Mạnh Bà nhếch môi: “Bán linh vốn là sự tồn tại bất thường Nếu để mặc như trật tự nhân gian sẽ ảnh hưởng Ai mà sợ khi thấy một kẻ sống mà thở”
“Ngoài nếu bán linh kẻ lợi dụng để gây hại cho xã hội thì Vì giải pháp nhất là tiêu diệt – vốn nên tồn tại cõi đời ”
Tôi tò mò: “ đã sống suốt 500 năm chắc chắn cũng công lực mạnh mẽ ”
Hắc Vô Thường khoát khoát tay: “Cô nhiều truyện kiếm hiệp quá Bán linh chẳng sức mạnh gì cả yếu đến nỗi bắt cũng chỉ còn nước chờ chết thôi”
Mạnh Bà hạ giọng kể: “Năm Khang Bình thứ bảy một câu chuyện tình bi tráng xảy chiến trường đẫm máu khi quốc gia sụp đổ”
“Câu chuyện tình gì” Tôi tò mò ghé sát lắng
Mạnh Bà thật lâu : “Trong thời Khang Bình một vị công chúa Hoa Dương tên là Giang Nguyệt trùng tên với cô
“Người kể rằng Công chúa Hoa Dương một thanh mai trúc mã là thế tử của Quốc công phủ tên là Phó Dần Lễ Hai từ nhỏ đã tình cảm sâu đậm với Ban đầu hoàng đế định gả công chúa cho thế tử nhưng biết là quốc công phủ đã đắc tội nào đại thần thượng tấu liệt kê hàng chục tội danh của Quốc công phủ
“Khiến hoàng đế giận dữ nam đinh thì sung quân nữ quyến thì biếm thành thứ dân Từ đó Quốc công phủ mất hết vinh quang hôn sự giữa công chúa và Phó Dần Lễ cũng còn ai nhắc đến Sau công chúa Hoa Dương mãi kết hôn còn Phó Dần Lễ sống trong quân ngũ chẳng ai biết”
“Đến năm Khang Bình thứ bảy thủ đô của Dụ Quốc Nam Việt xâm chiếm Các đội quân đóng ngoài thành của Dụ Quốc gấp rút trở về cứu viện Phó Dần Lễ dẫn quân đến ứng cứu
quân Nam Việt bắt giữ hoàng tộc của Dụ Quốc đưa công chúa Hoa Dương lên tường thành yêu cầu quân Dụ Quốc rút lui Hai bên giằng co căng thẳng một tướng của Nam Việt liền kéo Công chúa Hoa Dương mặt quân lính Dụ Quốc mà đe dọa: “Nếu các rút lui công chúa của các sẽ trở thành trò chơi của quân Nam Việt”
“Phó Dần Lễ đành lòng Công chúa Hoa Dương chịu nhục nên đành thương lượng với tướng Nam Việt Công chúa Hoa Dương thấy cảnh đó bật nức nở gọi lớn bảo Phó Dần Lễ đừng quan tâm đến hãy đặt đại cục lên hàng đầu và báo thù cho quốc gia Nói xong nàng liền vùng khỏi tay tên tướng Nam Việt và nhảy xuống khỏi tường thành”