Nhân Quả Duyên Hành - Chương 2
7
Chín giờ tối khi kết thúc tiết tự học buổi tối tất cả mọi rời khỏi phòng học
Mà vẫn giải quyết những vấn đề khó khăn Linh hồ khi tu hành trưởng thành lịch kiếp mới thể thành thần
Đồng Lan và giống như đúc Đồng Lan chính là kiếp số của
Trong thời gian sẽ tìm hiểu tất cả các loại kiến thức của con Bởi vì cô chỉ một chấp niệm đó là hy vọng ba mẹ cô thể sống những ngày
Mà những thứ vốn chỉ cần thi triển chút pháp thuật là thể làm nếu thật sự làm như đó chính là trái với thiên đạo
Thiên đạo cho phép tồn tại thì cũng sẽ cho phép nhà Đồng Lan trải qua cuộc sống
Cho nên lấy thân phận giúp cho ba mẹ cô sống những ngày tháng lành
Sau khi học xong đồng hồ: “Chín giờ rưỡi”
Lúc mới chậm rãi về phía phòng âm nhạc Đi một nửa một tiếng bước chân nhỏ khác vang lên
Tôi rũ mắt xuống bước chân nhanh hơn Không mất nhiều thời gian để thoát khỏi tiếng bước chân đó
Tôi trốn trong bóng tối đó hết đông tây để tìm Mặt hướng về phía là Trương Lệ
Đây cũng là niềm an ủi duy nhất của cô tại ngôi trường Tôi từ phía vỗ vai một cái: “Cậu đang tìm ”
Trương Lệ dọa nhảy dựng lên Vừa thấy là mới yên lòng Tiếp theo khẩn trương kéo tay lắc đầu với : “Lan Lan đừng Không tớ đã với thầy Vu Hẹn lúc nhất định ý ”
“Cậu tin tớ ”
8
Tôi nghĩ đến thầy đeo kính gọng vàng lúc ban ngày là một nhã nhặn
Theo lời của Trương Lệ thì đây lần đầu tiên tìm Đồng Lan Thấy chút mê mang Trương Lệ thở dài mới : “Thầy giáo hình như từng dâm ô một cô gái xinh đó dẫn đến cô gái nghỉ học”
“Cậu như thầy Vu nhất định quấy rối ”
Dâm ô Tôi nhướng mày về phía : “ làm biết thầy Vu tìm ”
Trương Lệ ấp úng : “Hôm nay lúc tớ tìm đúng lúc lén thấy thầy nhét tờ giấy cho ”
“Lan Lan đừng nóng giận mặc dù làm như chút đạo đức nhưng tớ thể nhảy hố lửa ”
Cậu chặn mặt dang hai tay dáng vẻ cố chấp Rất thể nếu đáp ứng sẽ cưỡng chế mang
Tôi về phía phòng nhạc Lớp học âm nhạc tắt đèn nhưng thấy rõ hình dáng của một đàn ông
Từ khi gặp Trương Lệ thân ảnh liền nhúc nhích Dường như đang đợi
Tôi thu hồi tầm mắt cúi đầu với Trương Lệ: “Được lời ”
Trương Lệ lúc mới rộ lên: “Vậy cùng tớ bạn trai tớ đang chờ chúng ở cổng trường”
“Có bạn trai tớ ở đây Chu Nghi cũng dám tìm gây phiền toái cho ”
Tôi gật đầu Tôi cùng ngoài Trương Lệ liếc một cái hỏi: “Lan Lan ngày hôm qua sinh nhật tớ sẽ tới nhưng tại tới”
Bởi vì hôm qua Đồng Lan đã chết Tôi với cô : “Hôm qua ngã tỉnh đã cảm giác như đã quên gì đó ngay cả tại ở đó cũng biết Sau đó liền trực tiếp về nhà”
“Lệ Lệ thật ngại quá thể tham dự sinh nhật của ”
Trương Lệ xong vẻ mặt lo lắng còn chuẩn bắt đầu sờ sờ gáy Tôi thích khác chạm liền tránh
Tay Trương Lệ cứng đờ mới nhỏ giọng : “Cậu là lần cần cẩn thận một chút”
Tôi gật đầu
9
Bạn trai Trương Lệ lớn lên vô cùng cao lớn cách ăn mặc giống sinh viên
“Bạn trai của trường chúng ”
Trương Lệ kinh ngạc : “Lan Lan làm đã sớm biết ”
“Tớ và là yêu qua mạng mà”
Tôi phần ký ức chỉ ha ha : “Quên mất”
Khi bạn trai Trương Lệ thấy thần sắc chút kỳ quái
“Lệ Lệ cô ……”
Trương Lệ cau mày liếc một cái : “Đồng Lan là bạn của em cũng bởi vì những lời đồn mà thành kiến với ”
Anh giật cúi đầu than thở: “Nếu do tác phong bất chính của thì lời đồn ở ”
Những lời đúng là chút buồn Cái gì mới tính là tác phong bất chính
Đồng Lan cố gắng học lúc rảnh thì phụ giúp gia đình một khắc cũng ngừng nghỉ
Bất quá chính là bởi vì bộ dạng mắt khiến ghen tị làm cho đàn ông thèm nhỏ dãi mới dẫn tới họa sát thân Cái cũng gọi là tác phong bất chính
Tôi về phía bạn trai Trương Lệ nhạo một tiếng Người cũng hài hước Trương Lệ kéo tay xin : “Lan Lan đừng để ý chính là như ”
Tôi lắc đầu chằm chằm gì Ngay đó Trương Lệ hỏi : “Lan Lan tớ chú Ngụy làm ở quán bar nữa”
Đi làm ở quán bar Trong đầu hiện lên một chỗ là một nơi cực kỳ chướng khí mù mịt làm cho ghê tởm
Tôi Trương Lệ trầm tư một hồi : “Tôi Tôi tìm công việc khác dùng đầu óc kiếm tiền”
Trương Lệ “Phụt” một tiếng bật
“Lan Lan mặt mũi cũng đã quên cho dù chăm học thế nào thứ hạng cũng tăng lên ”
“Bây giờ với tớ dựa đầu óc để học tập”
Trương Lệ như là đã quen những lời như và cũng cảm thấy gì sai khi những điều đó
Tôi lạnh mặt Đồng Lan thông minh trường trung học rõ ràng là trường nhất điều rõ Đồng Lan thật sự thực lực
Từ khi lên trung học đến nay cuộc sống của Đồng Lan chỉ phủ một màu đen tối Đoạn ký ức nặng nề cùng với áp lực đè lên vai khiến cô chỉ thể tự do ở cuối
Trương Lệ kéo tay khổ sở khuyên : “Cậu làm ở chỗ chú Ngụy làm vài năm thôi thì và ba mẹ sẽ cuộc sống
“Khi đó sẽ rời khỏi nơi Dù bây giờ đến chỗ chú Ngụy còn thể kiếm tiền”
10
Lúc về đến nhà đã muộn Lúc ba trở về mặc dù ông cố gắng nhịn nhưng vẫn ông gì đó thích hợp
“Ba chân của ba làm ”
Ba cố nén đau đớn : “Không chỉ trật chân một chút thôi”
Tôi dấu giày quần mím môi Ba theo tầm mắt của về phía ống quần ông cuống quít vỗ hai cái
“Ai gió lớn quá bụi bặm cũng nhiều”
Tôi vạch trần lời dối vụng về của ba Ông cẩn thận lấy từ trong túi áo một miếng bánh ngọt nhỏ đưa cho : “Cầm lấy đây là bánh ngọt ăn ngon con đem chia cho mẹ ăn cùng ”
Có lẽ là sợ hỏi ông xua tay: “Ba ăn ”
Tôi cầm miếng bánh nhỏ hình như thấy một đàn ông trung niên đang xin bánh
Đây là lần đầu tiên chuyện xảy với ba Mà kẻ biết làm loại chuyện hạ đẳng chỉ Chu Nghi tự cho là bản thân đã lăn lộn trong xã hội
Nửa đêm đến nhà Chu Nghi Cô ngủ say hiện bản thể tát một cái mặt cô
Trong nháy mắt cô bừng tỉnh ôm mặt dậy Thấy giường một con hồ ly cô hoảng sợ há miệng mắng chửi: “Súc sinh ở chui ”
“Súc sinh”
Một lực mạnh quấn lấy cổ của cô cô còn kịp suy nghĩ tại hồ ly tiếng đã lực cổ siết chặt đến mức sắp tắt thở
“Cứu…… Cứu mạng”
Mắt bắt đầu đỏ dần Cho đến khi cơn đau dữ dội từ trái tim kéo lý trí của trở
Tôi từ từ thoát lực
Chu Nghi vuốt ngực thở dốc Tôi nắm lấy cổ áo cô thì thầm tai cô : “Nếu còn gây phiền toái cho Đồng Cường thì lần tao sẽ lấy mạng mày”
11
Ngày hôm Chu Nghi quấn một cái khăn lụa cổ Sắc mặt cũng tương đối kém
Thấy chằm chằm cô tới đá bàn của một cái
“Nhìn cái gì mà mày là đồ chó rác rưởi cũng bằng”
Tôi ngước mắt liếc cô một cái cô dọa đến té mặt đất ngón tay chỉ về phía miệng hét lên: “Hồ ly”
Chờ đến khi cô kịp phản ứng thì phát hiện cả lớp đều về phía chụm đầu ghé tai nghị luận sôi nổi
Tôi cúi kéo cô lên vỗ vỗ bụi cho cô dùng thanh âm lớn nhỏ vặn thể để cả lớp thấy : “Chu Nghi mới thua một lần mà đầu óc đã hỏng nếu gặp bác sĩ ”
Tiếng chuyện dần dần lớn hơn một chút
“Điên ở đây làm gì hồ ly”
“Sẽ mới thua một lần mà bóng ma tâm lý chứ”
“ cũng đúng Chu Nghi ỷ mối quan hệ với những đại ca trong xã hội thường kiêu ngạo bây giờ cũng biết cảm giác mất mặt ”
Chu Nghi oán hận chỉ với cô Loại cảm giác cô lập chỉ trỏ là chuyện thường ngày của Đồng Lan
Mà Chu Nghi lúc chỉ mới một lần mà đã nhịn nổi
Tôi sự độc ác hiện lên trong mắt cô bình tĩnh chỗ khác
12
Sau đó trong giờ học gặp thầy Vu Lần vẫn gì chỉ nhét cho một tờ giấy
Nó cũng chỉ ghi thời gian và địa điểm: [Chín giờ tối thứ bảy quán bar ngõ]
Quán bar ngõ chính là quán bar Đồng Lan làm đó Chuyện Đồng Lan làm việc ở quán bar chỉ nguyên thân và Trương Lệ biết tại biết
Theo lý thuyết Đồng Lan và cộng đã lỡ hẹn hai lần hoặc là cứng rắn tới hoặc là buông tha
vẫn siêng năng dùng phương thức hẹn
Điều làm cho hoài nghi thật sự chỉ là bởi vì Đồng Lan lớn lên xinh nên nổi lên ý niệm quấy rối trong đầu với cô
Hôm nay khi tan học bước khỏi cổng trường bao xa đã một đám chặn
Trong những Chu Nghi một số tên côn đồ xăm còn Kỷ Bắc và bọn côn đồ đeo dây chuyền vàng lưng
Kỷ Bắc ngậm điếu thuốc nheo mắt Chu Nghi ở giữa vẻ mặt uy nghiêm dường như đã lấy cảm giác cao cao tại thượng đây
“Mày ở trong trường lôi thôi ”
“Nào các tới tưới nước cho bé đáng thương một chút mấy ngày nay bé đáng thương tính khí lớn chỉ sợ là quá rảnh rỗi ”
Đám cặn bã xã hội phía Chu Nghi xoa tay tới gần Kỷ Bắc rít mạnh một phun một vòng khói lấy một túi bột màu trắng
“Chơi thôi thì gì vui đồ chơi tao cho tụi bây hưởng thụ một chút”
Bột màu trắng đã từng thấy qua trong ký ức của Đồng Lan Cô đối với việc kiêng kỵ nội tâm hoảng hốt
Như xem là thứ thú vị gì Tình cảnh bây giờ của thật giống như cừu non đợi làm thịt mà chung quanh đều là đồ tể đang mài dao
ai chính là con cừu non