Nhân Quả Duyên Hành - Chương 1
1
Tôi chôn cất cô trí nhớ của cô Trí nhớ của cô đầy đủ chỉ biết trong trường nhiều bắt nạt cô
biết ai đã giết cô Ký ức của cô gì ngoài nỗi đau
Người cha già đạp ba bánh trong gió tuyết và quỳ xuống để kiếm thêm hai đồng
Mẹ thì là một câm kiếm sống bằng nghề dọn dẹp vệ sinh cho khác
Chính vì những giàu trong lớp xem cô như chó Bọn họ ép cô quỳ xuống coi đó là niềm vui bởi vì gia cảnh của cô giáo viên cũng mắt nhắm mắt mở phớt lờ lời cầu cứu của cô vì nhiều lý do
Cô đã chết nhưng biết ai đã giết cô Về đến nhà ba mẹ cô bây giờ là ba mẹ
Vẻ mặt sốt ruột : “Sao hôm nay con về muộn thế”
Tôi : “Nhiều bài tập quá con làm nhiều một chút”
“Trở về là trở về là ”
Bọn họ kéo đến bàn vẻ mặt vui mừng mở nắp vung: “Lan Lan hôm nay ba kiếm nhiều tiền hôm nay chúng ăn thịt kho tàu nha”
Nói là thịt kho tàu nhưng cũng chỉ một chén nhỏ Tôi do dự ánh mắt hạnh phúc của bọn họ cuối cùng vẫn cho bọn họ biết sự thật
2
Ngày hôm theo ký ức của cô tới trường học của cô Tôi bước lớp tất cả tiếng ồn ào đều dừng nhao nhao về phía
cũng ánh mắt ai là kinh ngạc hoảng sợ Cho nên trong lớp giết Đồng Lan
Tôi đưa mắt mọi trong lớp trầm mặc đến chỗ bên cạnh thùng rác
Trong hộc bàn học nhét đầy rác rưởi ghế cũng cánh mà bay Tôi về phía tất cả những đang xem náo nhiệt
Có tránh ánh mắt của chờ xem mặt Có vẻ quen
Tôi tới bên cạnh đám đang uốn tóc vươn tay về phía tên là Chu Nghi thản nhiên : “Trả ghế cho ”
Chu Nghi sửng sốt một chút lập tức phá lên Cô lên thẳng : “Mày đang chuyện với tao ”
Tôi nở nụ nhẹ giọng : “Chẳng lẽ cô là súc sinh”
Tôi và cô giống là hồ ly đương nhiên sẽ quyến rũ hơn một chút
Dường như kinh ngạc sự thay đổi của mọi trong lớp đều hít một khí lạnh
Bàn tay của cô rơi xuống nhưng đó bắt đúng lúc giáo viên mới bước
Giáo viên cũng thèm về phía : “Ai về vị trí nấy bắt đầu học”
Chu Nghi rút tay túm lời tàn nhẫn: “Mày chờ đó cho tao”
Tôi trong lớp giáo viên cũng thấy Không chỉ khi đặt túi xuống thấy một con rắn trong hộc bàn
Là rắn độc Chu Nghi hướng về phía làm động tác cắt cổ mà ở mặt cô xé con rắn làm hai một nửa ném ở bàn cô
Cô dọa cho nhảy dựng lên mặt nhăn nhó hét lớn: “Có rắn”
Tôi nheo mắt nở nụ Cả lớp xáo trộn Giáo nghiêm mặt gọi văn phòng
Cũng chỉ là lấy cha mẹ uy hiếp Sự tình ầm ĩ lắm nhưng tất cả mọi đều cho rằng sắp điên
3
Giáo viên tận tình khuyên bảo nên đối nghịch với Chu Nghi nhịn một chút mọi chuyện cũng qua
Buồn là chẳng qua chỉ đang chống trả nhưng cô giáo dục – nạn nhân của bạo lực học đường
Tôi nữ giáo viên hợm hĩnh mặt và mỉm khóe mắt hiện lên một tia vui sướng
Tôi tiến gần và thì thầm tai cô : “Cô giáo em biết bí mật của cô đó nha”
Cô mở to mắt dám tin ngay cả một câu phản bác cũng nên lời Nói xong xoay về phía
Không cẩn thận đụng một nam sinh Cậu đeo một cặp kính gọng vàng tay ôm một đống tài liệu
Tôi ngẩng đầu xin : “Bạn học chứ”
Tôi cụp mắt xuống ngữ khí lãnh đạm: “Không ”
Khi ngang qua nam sinh đó cảm nhận rõ ràng thứ gì đó nhét túi
Tôi đầu một cái nhưng bắt đầu chuyện cùng cô giáo
Sau khi khỏi văn phòng lấy tờ giấy xem đó chỉ thời gian địa điểm: [Chín giờ tối phòng âm nhạc]
4
Hồ ly khi săn thích nhất là mê hoặc đối phương Sau đó ngờ giáng một đòn chí mạng con mồi
Tôi cất tờ giấy túi về phía sân thể dục tiết tiếp theo là tiết thể dục Mà tiết thể dục càng là thiên đường của bọn họ và là địa ngục của cô
Bọn chúng thậm chí còn biến cô thành quả bóng để cô quỳ xuống tiếp bóng Chỉ cần cô làm thứ chờ đợi cô chính là đánh đập và vũ nhục
Cô chính là niềm vui của đám quỷ Vừa bước sân thể dục đã vô số ánh mắt chằm chằm
Những ánh mắt mang theo ác ý cùng châm chọc Một bé cởi đồng phục học sinh chậm rãi đến gần
Đồng Lan ký ức về tên là Kỷ Bắc Kỷ gia cũng coi như là uy tín trong giới hào môn
Lúc gặp Đồng Lan Đồng Lan đang bắt nạt Cô cầu cứu nhưng nghĩ tới mới là đại ác ma
Chỉ vì một câu: “Tao thích chơi thứ đồ quá thuần khiết”
Đồng Lan đã bọn chúng làm nhục
Kỷ Bắc lớn lên cao lúc tới mặt cúi ngửi lọn tóc bên tai lời tràn đầy ác ý: “Biểu hiện lần của em cho nên đã cho bà mẹ câm của em một công việc”
“Em xem nếu mẹ em biết công việc của bà là nhờ em đổi lấy em đoán bà sẽ vì em mà đau lòng đến chết ”
Kỷ Bắc cho rằng sẽ thấy một khuôn mặt sợ hãi tức giận nhưng thất vọng
Sắc mặt của gì sợ hãi cũng tức giận thậm chí ngay cả một chút dao động cũng
Tôi ngẩng đầu thẳng tiến gần một bước gằn từng chữ: “Đừng động đến ba mẹ ”
5
Hắn nhíu mày thoáng cái liền lạnh mặt Các bạn học xung quanh chỉ trỏ nhỏ giọng chuyện với
khi đối diện với tầm mắt của tất cả đều cụp mắt xuống tránh ánh mắt
Một tay nhấc cổ áo lên tay vuốt ve mặt
“Mày nên quỳ xuống cầu xin tao chứ bảo vệ lòng tự trọng đáng thương của mày”
Tôi nắm lấy bàn tay đang kéo cổ áo của để mắt Sắc mặt của dần mất tự nhiên sức lực tay cũng buông lỏng
Ngay đó dùng dao gọt trái cây để tim tới gần Trong mắt khác giống như đang chủ động ôm lấy
chỉ nhẹ nhàng một câu: “Vậy mày đoán xem nếu cả hai chúng đều chết thì ai sẽ tổn thất hơn”
Hắn chợt bừng tỉnh nhận một vũ khí sắc bén lạnh lẽo đang nhắm ngay trái tim Hắn cúi đầu mắng: “Đồ điên”
Có lẽ là do quá bình tĩnh chúng giằng co mấy chục giây Rốt cuộc vẫn là tiếc mạng buông tay đồng thời giơ hai tay lên chậm rãi lui về phía
Cho đến khi cách mười mét mới cất con dao Tôi lớp với khuôn mặt vô cảm Ngay cả giáo viên cũng chút kinh ngạc
Kinh ngạc vì quần áo của xốc xếch vì quỳ gối Thấy về phía giáo viên thể dục chút hổ cúi đầu
Sự lạnh lùng của xung quanh và sự dung túng của thầy cô lẽ chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp nguyên thân
6
Lúc phân tổ bóng chuyền rõ ràng vặn là số chẵn nhưng vẫn ai cùng
Bọn họ cô lập cảm thấy khó chịu mặt Mà về phía giáo viên thể dục : “Thầy giáo các bạn học đúng là chiếu cố cho em đó biết thân thể em em thể nghỉ ngơi ”
Thầy thể dục định thốt một câu trong nháy mắt nghẹn Tôi biết câu đó là gì
Tất cả mọi cùng một nhóm với em em tự kiểm điểm bản thân
Hắn tại chỗ đồng ý nhưng cũng biết từ chối như thế nào Cho đến lúc Chu Nghi dậy giơ tay : “Thầy giáo em sẽ cùng nhóm với Đồng Lan”
Sau khi cô xong tất cả mọi đều dáng vẻ xem kịch vui Giáo viên ho khụ khụ : “Nếu bạn học Chu Nghi đã cùng một nhóm với em em cùng một nhóm với em ”
Chu Nghi về phía khoác lên vai vỗ mặt : “Tiểu đáng thương lát nữa đừng quên mua trà sữa cho tao”
Tôi nắm tay Chu Nghi trở tay siết chặt : “Chu Nghi ai mua trà sữa cho cô cô sẽ gọi đó là ba”
“Mày” Chu Nghi dùng sức phát hiện thể thoát vội vàng nháy mắt với đám chó săn của cô
“Đồ điếm thúi rượu mời uống uống rượu phạt đúng ”
Kỷ Bắc ngậm điếu thuốc sang bên Tôi càng dùng sức về phía giáo viên thể dục : “Thầy giáo hôm nay hình như lãnh đạo ”
“Thầy sợ đuổi việc ”
Giáo viên thể dục vốn đang xem kịch lúc mới phản ứng ngăn cản đám chó săn của Chu Nghi
Tôi buông Chu Nghi lấy một quả bóng chuyền tới Chu Nghi lẽ cảm thấy thể lấy thể diện với môn bóng chuyền cả đều lên tinh thần ít
đó chỉ là đơn phương hành hạ cô đến chết mà thôi Mỗi bước đều tính toán kĩ cuối cùng quả bóng chuyền sẽ luôn đáp ở mặt cô
“Chu Nghi dùng mặt tiếp bóng ”
Chung quanh truyền đến tiếng nho nhỏ Chu Nghi trầm mặt cảm giác giây tiếp theo cô sẽ nhào tới ăn
Tiết thể dục kết thúc Chu Nghi mặt sưng như đầu heo chậm rãi tới gần : “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi Chu Nghi”
Ngay đó lui về phía vài bước làm động tác bắn súng về phía cô : “Bùm”