Nha Hoàn Bất Đắc Dĩ - Chương 222
Nàng tính lo chuyện kinh doanh ở đây làm thức ăn bổ sung cho Nhược Nhược còn những chuyện còn … dù nàng vẫn còn trẻ vội
Thực Nhược Nhược ở bên cạnh nên Khương Đường cảm giác con bé đã lớn hình như chỉ lớn bằng lúc mới sinh những lúc bế lòng sẽ cảm thấy nặng
Trái ngược là Cố Kiến Sơn năm ngày về một lần mỗi lần về đều thể cảm nhận nỗi kinh ngạc
Con bé biết lật ngẩng đầu biết ăn đồ ăn khác mỗi lần về đều khác Cố Kiến Sơn thể cảm nhận con gái lớn thêm từ một đứa bé tí tẹo trở thành một tiểu khuê nữ mềm mại đáng yêu
con trẻ sẽ tự lớn lên mà cần chăm sóc nuôi lớn từng chút một
Cố Kiến Sơn: “Lúc ở nhà đã vất vả cho nàng ”
Hắn về nhà thì nên để chăm con cho con ăn thay tã lót lau mặt rửa chân bận rộn làm cho tới giờ Dậu thì bà vú bế xuống cho ngủ
Cố Kiến Sơn vòng qua bên chỗ Khương Đường chữ nàng nàng đang chép “Luận ngữ”
Trên bàn còn nhiều sách từ “Đệ tử quy” đến “Sử ký” mấy quyển chất chồng lên
Khương Đường : “Ta mấy cuốn sách kẻo lúc Nhược Nhược chuyện với thì hiểu”
Có nhiều sách Khương Đường thấy bao giờ khi đứa trẻ lớn lên thì trong lòng sẽ nhiều mưu ma chước quỷ hơn nữa sách cũng điều
Trong mắt Cố Kiến Sơn chứa sự khen ngợi: “Hay đấy nhưng mà chúng đã đặt hết tinh lực lên Nhược Nhược ”
Điều Cố Kiến Sơn ám chỉ là vây quanh con trẻ từ sáng đến tối cũng là chuyện Khương Đường sách mà là năm ngày về một lần Khương Đường cũng sẽ ngoài nhưng khi nàng về thì chuyện hai hàn huyên chỉ con trẻ
Cuối cùng dỗ dành con xong hai họ cũng nghỉ ngơi nên cơ bản ngoại trừ về Nhược Nhược thì gì khác cả còn chẳng bằng lúc mang thai
Nhược Nhược đã hơn bốn tháng tuổi
Khương Đường cảm thấy điều Cố Kiến Sơn lý: “…” kể về Nhược Nhược thì còn gì
Cố Kiến Sơn: “Ngày xưa khi về nàng đều kể nàng đã làm gì bây giờ là Nhược Nhược”
Cố Kiến Sơn chẳng sai con đã chiếm trọn tâm trí của Khương Đường nhưng hai là phu thê chỉ con
Khương Đường gả cho Cố Kiến Sơn là vì thích nhưng khi sinh con chỉ vây quanh con Cố Kiến Sơn là phụ thân của con bé nhưng hình như đã lâu xuất hiện với thân phận là phu quân của nàng nữa lẽ Khương Đường đã lâu động tâm khi ở cữ mùi khó ngửi đó lo lắng chuyện của con nên vốn dĩ một tháng gặp mặt mấy lần đã thật sự như biến tình yêu thành tình thân
Nhược Nhược còn nhỏ Khương Đường cũng lớn
Giờ đây như thế thì lòng khó tránh khỏi rung động: “Phu quân khi Nhược Nhược ở đây cha Nhược Nhược cũng mẹ của Nhược Nhược thế nào hả”
Cố Kiến Sơn đáp rằng
Vào mùa đông trời lạnh nhưng trong phòng ấm áp chỉ điều tấm rèm cửa sổ chắn mất ý xuân
Tháng mười Cố Kiến Sơn về Thịnh Kinh báo cáo công việc Khương Đường và Nhược Nhược ở Liêu Thành
lần Cố Kiến Sơn trở về trung tuần tháng mười Tiên đế băng hà Tiên đế qua đời cả nước thương tiếc
Vương gia các nơi cũng sẽ về kinh chịu tang trong thành Thịnh Kinh lẽ sẽ náo loạn một thời gian
Chẳng còn cách nào Triệu Chân tất nhiên sẽ để Cố Kiến Sơn về Tây Bắc
Khương Đường sai tháo đèn lồng đỏ trong phủ xuống y phục của đám nha vốn là màu xanh nhạt nên cất đồ trang sức màu sắc sặc sỡ là mấy ngày ăn thức ăn mặn ít ngoài đợi thời gian qua tiếp
Tin Tiên hoàng băng hà truyền nhanh bộ Liêu Thành yên tĩnh nhiều
Các cửa hàng ở Việt Thành đóng cửa ba ngày còn cửa thành thì giới nghiêm thành thành qua tra xét cẩn thận mới
Chắc tháng mười một Cố Kiến Sơn mới về thời gian nàng trông nom Nhược Nhược cẩn thận
Hai mươi sáu tháng mười Tiên hoàng phát tang chôn cất ở hoàng lăng hợp táng với Hoàng hậu đã mất
Mấy vị Thái phi thì đưa trở về cung mấy đều là con cái thể ở trong cung dưỡng già
Trong lúc quốc tang dân chúng để tang ba ngày trong thời gian ngắn việc vui như cưới gả thành Thịnh Kinh tĩnh lặng đôi chút
Chư vị vương gia ai tạo phản trong triều vô sự Cố Kiến Sơn mệnh về Tây Bắc
Từ đó về mới tính là năm Gia Minh chính thức
Lúc roi thúc ngựa khi về cũng vội bình thường đường mất nửa tháng còn Cố Kiến Sơn chỉ mất mười hai ngày là đến Khương Đường và Nhược Nhược chuyện gì con bé lớn nhanh như thổi đã qua hơn một tháng đã còn nhận Cố Kiến Sơn nữa ôm thì oe oe lên cứ như trời sập
Nhược Nhược kinh khủng Khương Đường chỉ thể bế dỗ dành nàng mặc y phục rạng rỡ cũng đeo trang sức cả trông nhẹ nhàng khác hẳn so với vẻ ngày
Ngày xưa rạng rỡ còn bây giờ thì cảm thấy êm dịu
Khương Đường : “Mới một tháng mà con đã nhận cha con nữa còn nhỏ quá đợi lớn thêm chút nữa mới nhớ ”
Lớn thêm chút nữa là lớn thế nào chí ít thể nhỉ
Cố Kiến Sơn thở dài nhất thiết đổi tính nết ngay quen thân đã mới
Điều cũng chứng minh một chuyện làm cha thể chỉ chiếm mỗi cái tên thôi
Khi Cố Kiến Sơn về đã là cuối tháng mười một còn cách một tháng nữa là đến năm mới sang năm Nhược Nhược hai tuổi cuối cùng đã thể chuyện bập bẹ điều vẫn gọi tên mà i a như con chim non
Đến khi Nhược Nhược tròn một tuổi đã thể vịn xe học hai bước
Đi hai bước cả trẻ con biết bập bẹ thú vị nhiều cũng hậm hực nhiều
Ngoại trừ hai chữ cha nương thì Nhược Nhược nhiều nhất chính là và
Tuy nhiên cũng bởi vì hai chữ là rõ nhất còn câu dài thì con bé vẫn còn bập bẹ
Không ăn ngủ nương ngoài chơi với chó…Trong cái đầu nho nhỏ nhiều ý tưởng kỳ kỳ quái quái
Khương Đường cũng biết vì trong đầu Nhược Nhược nhiều “ý nghĩ kỳ lạ” đến như con bé vô cùng tò mò với thế giới bên ngoài thích ngoài chơi Ngoại trừ cha nương con bé thích nhất chính là mấy chú chó
Điểm Kim Ô Kim đều đã mấy đứa con Tức phụ Điểm Kim là một con ngao Tây Tạng màu trắng thuần còn tức phụ của Ô Kim là một con ngao Tây Tạng màu nâu đen Sinh bảy con chó con hai con màu trắng hai con đốm và ba con màu đen tuyền Bây giờ chúng nó đã cao bằng một nửa Nhược Nhược chạy vui vẻ khắp phủ Một đám nhóc náo loạn bọn Điểm Kim ở bên cạnh canh giữ Nhược Nhược thể chạy theo bọn chúng chơi trốn tìm hết cả nửa ngày
Mấy con chó trốn con bé tìm Khương Đường cũng hiểu tại một trò chơi đơn giản như thôi mà cũng thể gây nghiện
Sau đó Khương Đường suy nghĩ cẩn thận vẫn là do ít trò để chơi quá thôi
Giống như lúc Nhược Nhược mới học cách lật cũng là trò chơi mà Nhược Nhược thích nhất khi đó nàng còn biết một từ gọi là chơi quên ăn quên ngủ dù cũng chẳng khác tình huống hiện tại là bao
Quên ăn quên ngủ
Mà lúc thời tiết cũng ấm áp chạy hơn nửa canh giờ mệt sẽ sấp lưng Điểm Kim ngủ khò khò bảy con chó con vây quanh con bé chen chúc bãi cỏ Nha sợ chó giật vội chạy tìm Khương Đường: “Phu nhân tiểu chủ tử ngủ ”
Ánh mặt trời dịu nhẹ mùa hè ở Liêu Thành cũng quá nóng Cho dù là thời điểm nóng nhất nhiệt độ cũng quá cao nên cũng thấy ngột ngạt
Khương Đường đặt sổ sách xuống dẫn bọn nha ngoài Trên bãi cỏ trong tiểu hoa viên quả nhiên thấy một đám lớn nhỏ đang ngủ
Điểm Kim Ô Kim còn nâng mí mắt lên thấy tới là Khương Đường trong mũi phát tiếng khịt khịt nhắm mắt
Mấy con chó con xung quanh đang ở độ đáng yêu nhất mập mạp mũm mĩm còn vương mùi sữa bởi vì chạy chơi lâu nên thở hổn hển hai con còn đang ngoe nguẩy đuôi vẻ mặt ung dung tự đắc
Mà Nhược Nhược ở giữa bụng nhỏ phồng lên trực tiếp ngủ Điểm Kim bàn tay con bé còn đặt tiểu khuê nữ của Điểm Kim thở đều đều rõ ràng đã ngủ say
Trước tiên Khương Đường bế Nhược Nhược lên nhặt lá cỏ dính tóc con bé ôm con bé về phòng Sau đó nàng xem Điểm Kim Ô Kim cùng với lũ chó con đang ngủ ngon lành ánh mặt trời chiếu lên bọn chúng khiến cho bộ lông như phát sáng rực rỡ
Khương Đường một hồi lâu cũng nỡ gọi dậy Cũng may trong phủ đủ lớn đủ để chạy quanh
Cũng nhờ Điểm Kim Ô Kim ở đây bằng thì Nhược Nhược sẽ bạn chơi cùng
Một năm nay Khương Đường cũng đã từng tham dự yến hội mấy lần cũng quen biết với phu nhân tri thủ Liêu Thành cùng nương tử tri châu các nơi ngắm hoa trò chuyện Chẳng qua là bởi vì chức quan của Cố Kiến Sơn đặc thù cũng tiện quá nhiều
Phần lớn cũng chỉ là quan hệ xã giao với các phu nhân nương tử nhiều nhất là ngắm hoa phẩm thơ còn chuyện khác thì hề thâm giao
Mà Nhược Nhược ít khi chơi đùa với mấy hài tử bên Con bé từng chơi chung vài lần nhưng hơn một tháng khi Hoàng thượng phong cáo mệnh cho nàng thái độ của những đó càng thêm vi diệu
Khi đó Nhược Nhược đã thể chập chững Mẫu thân của những hài tử tuyệt đối cẩn thận tuyệt đối thể làm cho tiểu thương lời trong lời ngoài luôn mang theo cảm giác thận trọng Nhược Nhược tuy rằng rõ lý lẽ nhưng cũng thể cảm giác là dần dần Khương Đường mang hài tử ngoài nữa
Những chuyện nàng từng với Cố Kiến Sơn
Đối với nàng mà bởi vì Cố Kiến Sơn nên nàng mới ban thưởng phong cáo mệnh Mấy cái thì đấy nhưng cũng chỗ Khương Đường vẫn luôn hiểu rõ nên Nhược Nhược chơi với lũ chó con cũng tồi
Tuy nhiên Khương Đường vẫn hy vọng con bé bạn cùng tuổi chơi chung Nàng định tranh thủ thời tiết ấm áp trở về Thịnh Kinh một chuyến cũng mang theo Nhược Nhược một chút
Chỉ là hài tử đã ý nghĩ của lúc suy nghĩ của Nhược Nhược vẫn còn đơn giản cũng coi như hiểu chuyện nhưng nếu nàng tự tiện chủ trương thì con bé vẫn sẽ náo loạn
Trước Khương Đường vẫn hy vọng Nhược Nhược lớn lên tự do tự tại nhưng cũng ngờ rằng con bé lớn lên mà tự do tự tại đến
Hơn nữa ở tuổi chỉ tròn tuổi thôi còn bập bẹ còn chập chững bé thể hiểu cái gì cái gì hiểu đạo lý thì còn chẳng bằng mơ
Cố Kiến Sơn ngoài miệng thì cái gì mà nuôi dưỡng cho dạy bé đạo lý nhưng đến buổi tối về nhà một lớn một nhỏ giường thì như kiểu ông gà bà vịt
Cố Kiến Sơn : “Ở nhà lời mẫu thân cho làm thì làm ăn cơm ngủ nghỉ đúng giờ biết ”
Nhược Nhược: “A a a phụ thân ăn cơm”
Cố Kiến Sơn xem như đã hiểu vì Khương Đường lúc thích Nhược Nhược đến mức hận thể bế lên gọi cục cưng khi mắt thấy tâm phiền nén giận để đánh hài tử
Quả thực là ông gà bà vịt tại câu nào cũng hiểu thế
Khương Đường Cố Kiến Sơn nhịn nhạo : “Nếu thể giữ con thì sẽ để con ở đây về Thịnh Kinh một ”
Khương Đường đã bắt đầu thu dọn đồ đạc Cố Kiến Sơn ở Tây Bắc Cho dù hồi kinh báo cáo công tác thì cũng thể theo xe ngựa chậm rì rì chạy về
Đương nhiên Khương Đường dẫn Nhược Nhược theo chỉ là biết Nhược Nhược nguyện ý theo về Thịnh Kinh
Ở nhà Điểm Kim Ô Kim còn bảy con chó con chơi cùng con bé chơi vui đến độ nỡ rời