Nha Hoàn Bất Đắc Dĩ - Chương 174
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Hỏi mấy nhân viên chạy bàn họ tủm tỉm giải thích: “Chỉ là tên tương tự như thôi Tôm nay chính là tôm biển ở Đông Hải vận chuyển tới đây loại bỏ hết đường chỉ đen sống lưng đó dùng gia vị bí truyền của tiệm chúng hầm lên Ăn tôm trong đó lên thêm nước canh loãng nhúng lẩu ăn mà mấy đồ ăn nhúng lẩu đều xem như là hàng tặng kèm”
Nói là tặng kỳ thật đều tính giá tiền
“Khách quan nếu cảm thấy ăn quen thì cứ gọi mấy món đó là Mặc dù tiệm chúng đổi sang chỗ khác nhưng hương vị hề thay đổi” Nhân viên chạy bàn chuyện lịch sự đã làm ở đây một năm biết cách chuyện như thế nào để khách thư thái nhất
Khách nhân thấy giá lẩu tôm cũng rẻ gần bằng giá lẩu nấm xuất phát từ sự tin tưởng cửa hàng nên vẫn nếm thử món ăn mới
Đồ ăn bưng lên chậm tuy nhiên bàn đều số thứ tự nên xảy tình trạng phục vụ nên đợi một lúc cũng cả
Đợi hơn một khắc đồng hồ thức ăn mới bưng lên là một nồi tôm thơm ngào ngạt
Gần giống như hầm trong dầu nhưng ngấy cũng màu sẫm như hầm trong dầu mà màu sắc tươi sáng phía rải một lớp vừng trắng hương thơm nồng đậm
Không thể đây là mùi thơm gì mùi của nước sốt còn hương vị tươi ngon của hải sản Chờ bếp than bốc cháy mùi hương càng nồng đậm hơn
Một nồi ít tôm đếm đại khái hai mươi con
Kích thước mỗi con bằng ngón tay gắp một con nếm thử tiên hút sạch nước sốt bên ngoài vỏ tôm
Nước sốt mang theo chút vị cay còn ngọt Vỏ tôm cực kỳ giòn lẽ đã chiên qua Bẻ đầu tôm bên trong sạch sẽ tươi ngon
Thịt tôm vị dai tươi ngon ngọt ngào
Vốn dĩ nước sốt đã ngon hơn nữa vị của tôm biển khác với vị của tôm sông nên ăn càng ngon hơn nữa
Phía tôm còn khoai tây chiên và khoai lang chiên giòn mềm khi ăn gần hết thì chan thêm nước dùng nấu sôi lên đun từ từ một lúc là thể ăn
Mỗi bàn còn một đĩa mì giống với mì sợi làm bằng tay mì là nguyên miếng
Vị khách hỏi: “”Tại mì vẫn cắt ”
Nhân viên chạy bàn giải thích: “Nước canh trong lẩu tôm vị đậm mì kéo dày sẽ ăn ngon hơn Chờ lát nữa ngài bắt đầu ăn thì gọi một tiếng sẽ tới đây kéo cho ngài”
Món tôm rau nên căn bản cần gọi thêm món khác Khi nào cần ăn mì thì gọi nhân viên chạy bàn tới chỉ thấy hất nhẹ nhàng vài cái khối mì liền biến thành những sợi mì dài mảnh giống như dải ruy băng trong nồi sủi bọt nhuộm màu nước tương Ngay cả mắm mè ngày thường dùng để ăn lẩu cũng cần một bữa cơm cứ như là ăn no
Thấy mì kéo tại chỗ ít khách nhân cảm thấy mới lạ mới tới đều gọi lẩu tôm
Hương vị tệ so kém tươi ngon hơn lẩu nấm một chút nhưng bù tôm tươi cũng uổng công ăn một bữa
Việc buôn bán buổi trưa tệ Điền chưởng quầy vui tươi hớn hở cảm giác bực bội trong lòng cũng tiêu tan một chút Muốn quản khác cũng quản làm ăn mới là chuyện đắn
Đợi đến buổi tối Điền chưởng quầy canh giữ quầy chờ khách nhân tới
Hôm nay trời lạnh buổi tối khách sẽ đến nhiều hơn
Vừa qua giờ Thân trong tiệm liền hai
Một nam một nữ cùng đến
Ngay từ đầu Điền chưởng quầy chỉ cảm thấy chút quen mắt khỏi kinh ngạc thấy hai tướng mạo mắt cảm thấy chỗ nào cũng xứng đôi Mặc dù nam tử đồng hành khí chất văn nhân nhưng bộ dạng quá mức trẻ tuổi cũng để ý quá nhiều
Chờ khi hai bước nhân viên chạy bàn bước tới nghênh đón: “Xin mời khách quan xin chọn món ăn ở đây”
Cố Tiêu chỉ một chỗ : “Chúng đó ăn ”
Chỗ mà nàng chỉ chính là nơi dễ thấy nhất mọi thể thấy ngay khi họ bước
Nhân viên chạy bàn đương nhiên ý kiến gì trực tiếp mời qua đó
Cố Tiêu từng đến đây ăn bao giờ nàng hỏi Thẩm Hi Hòa món nào ngon Thẩm Hi Hòa là lẩu miến đậu phụ
Cố Tiêu gọi một phần lẩu miến đậu phụ gọi thêm một phần lẩu tôm bỏ thực đơn xuống
Điền chưởng quầy cảm thấy thích hợp lắm chờ khách nhân phía tiến cũng bộ dáng văn nhân chuyện với Thẩm Hi Hòa khi đó mới hậu tri hậu giác nhận hẳn là tân khoa Trạng Nguyên
Điền chưởng quầy bỗng nhiên cảm thấy thần thanh khí sảng cả như bốc khói sắp bay lên trời
Lần thì ai còn dám cướp tên lẩu Trạng Nguyên nữa đây
Lúc Khương Đường tới đây hai đã ăn một nửa thấy hai ăn uống thoải mái liền tiến lên quấy rầy
Chỉ là hai nàng khỏi nhớ tới Cố Kiến Sơn
Nàng nhớ Cố Kiến Sơn
Phải đợi nàng tích góp của hồi môn đến tận khi nào thì Cố Kiến Sơn mới trở về chứ
Đối với Cố Kiến Sơn Khương Đường chỉ nhớ nhung mà còn lo lắng Thỉnh thoảng nàng cũng sẽ thăm Từ phu nhân Phùng thị nhưng Phùng thị ở bên cũng thư Tây Bắc Bà với Khương Đường: “Không tin tức chính là tin tức lúc suy nghĩ quá nhiều Càng nghĩ sẽ càng lo lắng hơn”
Không suy nghĩ nữa ngày cũng dần trôi qua
Cuộc sống như Phùng thị đã trải qua mấy chục năm đã sớm quen
Khương Đường hỏi bà vì theo đến Tây Bắc Phùng thị : “Tây Bắc thường chiến loạn chỉ biết trồng trọt vung cuốc giúp gì Hơn nữa Tây Bắc cũng quân doanh qua đó chỉ làm cho phân tâm làm thêm loạn mà thôi”
Không thể chiến trường giết địch qua đó còn cần Từ Trinh Nam chiếu cố bằng ở Thịnh Kinh chờ trở về
Khương Đường ngẫm cũng đúng nhưng cũng đúng Hiện giờ đại quân Tây Bắc đã thu phục Lương thành về còn thể thu phục thêm thành trì khác Khi đó thiên hạ một nhà thương nhân sẽ đến đó làm ăn sinh ý liền nhân khí Người đến dần dần cũng sẽ trở nên náo nhiệt
Có lẽ chờ thiên hạ thật sự thái bình nàng cũng thể Tây Bắc xem một chút
Chỉ là Phùng thị đã chờ suốt cả mấy năm hiện giờ các nữ nhi cũng đã xuất giá Khương Đường qua đó chuyện với bà nhiều hơn
Giống như Cố Tiêu và Thẩm Hi Hòa vẫn luôn ở cùng một chỗ quả thật làm cho hâm mộ
Khương Đường thầm thở dài trong lòng đó phía Cố Tiêu và Thẩm Hi Hòa hai bọn họ đang ăn uống vui vẻ nàng qua đó góp vui nữa Tuy nhiên nàng cũng dặn dò nhân viên chạy bàn ghi chi phí bữa ăn của hai trong sổ sách của nàng
Chờ lát bọn họ ăn xong mới chào hỏi cũng
Điền chưởng quầy cũng cần nhân viên chạy bàn chằm chằm chính cũng thể nhớ kỹ việc cứ để cho phụ trách là
Nhìn hai ăn Điền chưởng quầy so với chính ăn còn cao hứng hơn
Món ăn mới dọn lên một lúc còn ăn một lúc nữa mới xong
Cố Tiêu ăn Thẩm Hi Hòa đối diện bóc tôm cẩn thận tỉ mỉ Hai bàn tay thể văn chương cẩm tú cũng thể lột con tôm to như Nhúng một vòng trong nước canh quệt lên chén cơm Trong chén tôm tươi đỏ rực nổi bật nền cơm trắng cực kỳ ngon miệng
Cố Tiêu ăn hai con xong mới hỏi Thẩm Hi Hòa ăn Trạng Nguyên lang lắc đầu: “Nàng cứ ăn ”
Nói xong chuyên tâm bóc tôm
Cố Tiêu cúi đầu gắp cho Thẩm Hi Hòa mấy cái: “Cũng cần bóc vội thế cảm thấy vỏ tôm cũng ngon lắm ngươi nếm thử vỏ tôm xem mềm lắm”
Thẩm Hi Hòa cũng thật sự nếm thử đúng là tư vị
Hai đối diện chọn cái bàn lớn trái cách xa tâm ý ăn cơm
Cơm trong cửa hàng cũng ngon Không biết là gạo mua ở mà ăn thơm mềm Phối hợp với đồ sứ mắt cùng bình hoa bàn cảm thấy trong lòng cũng thoải mái thêm vài phần
Bởi vì gọi thêm một phần lẩu miến đậu phụ nữa nên đến cuối cùng còn dư chút thức ăn ăn hết tiểu nhị hỏi cần dùng giấy dầu gói phần thức ăn mang về
Cố Tiêu xong sửng sốt lập tức gật đầu: “Gói ”
Bên thu dọn đồ đạc xong Cố Tiêu thanh toán thông báo là đã trả tiền Nàng cũng giành trả tiền nữa mà chỉ : “Cửa hàng mới khai trương mang theo chút lễ vật đến chúc mừng khai trương”
Cố Tiêu đặt đồ xuống cũng chờ gặp Khương Đường liền cùng Thẩm Hi Hòa cùng rời
Đồ vật cũng lớn dùng hộp đựng đơn giản Điền chưởng quầy bỏ đồ ngăn kéo tủ nghĩ lát nữa đưa cho Khương Đường
Chờ hai rời chừng nửa khắc liền gọi giúp việc tới khẽ thì thầm vài câu Ánh mắt giúp việc sáng ngời hắc hắc xong liền ngoài
Trạng Nguyên lang đến ăn cái gì cũng tuyên dương bên ngoài nếu chẳng là để cho một chuyến uổng công
Lại qua một lát Khương Đường mới từ phía thấy đã liền hỏi Điền chưởng quầy Điền chưởng quầy : “Chi phí đã ghi sổ sách của chủ nhân là sợ hai đó bận việc nên dám giữ họ Cố Tiêu nương tử còn để đồ đạc là mừng khai trương cửa hàng”
Khương Đường là một cái hộp gỗ cũng lớn lắm nghĩ rằng Cố Tiêu tay nghề chế tác đồ vật lẽ đây là trang sức
Nàng mang đồ về nhà Sau khi về đến nhà mở thử một chút là một chiếc vòng tay khảm xà cừ ánh đèn phát sáng rực rỡ Nàng thầm nghĩ Cố Tiêu nương tử quả nhiên khéo léo thể làm đồ trang sức xinh như
Bên Thẩm Hi Hòa tới đây ăn một bữa cơm danh tiếng món lẩu Trạng Nguyên càng ngày càng vang dội Vẫn biết thật giả dễ nhầm lẫn nhưng đôi khi dễ phân biệt dù đêm đó cũng thấy Thẩm Hi
Mà giả chính là giả chỉ suông rằng Thẩm Hi Hòa đã từng đến đây ăn thì cũng tin mới
Ai đã từng đến đó ăn đều cảm thấy hương vị đúng giá cả cũng đúng bên cạnh liền giải thích: “Ban đầu gọi là tiệm lẩu Khương thị nhưng cửa hàng hết hạn thuê nhà nên chuyển chỗ khác Mà món lẩu Trạng Nguyên cũng là tự phong là khách nhân ăn cảm thấy ngon thấy Trạng Nguyên lang thực sự tới ăn món đó nên mới gọi như thế Còn nhà mới mở Trạng Nguyên lang từng đến nhà ăn cơm ”
Lời đương nhiên là thật cửa hàng mới đổi bảng hiệu đương nhiên cũng dám gióng trống khua chiêng dùng cờ hiệu lẩu Trạng Nguyên càng dám phản bác
Người đến cửa hàng ăn cơm cũng khác mà là giúp việc của tiệm lẩu đến đó gọi một món rẻ nhất Tới đó cả một buổi trưa chỉ hai ngày liền mang thanh danh tiệm về
Tuy rằng đối với khác mà thì đây chỉ là một chuyện nhỏ đáng kể thậm chí căn bản quan tâm cái tên nhưng cũng đủ để Điền chưởng quầy cùng nhóm những giúp việc xả cơn tức
Tháng mười một liên tiếp hai ngày tuyết rơi cửa hàng ở đường phố náo nhiệt bằng mắt thường cũng thể thấy việc làm ăn
Chạy tới mùng năm cửa hàng mở hai ngày Sau khi đóng cửa kiểm kê hai ngày nay buôn bán thuận lợi mỗi ngày đều hơn tám mươi lượng bạc
Tính sáu thành lợi nhuận mà mỗi ngày cũng thể kiếm hơn năm mươi lượng
So với cửa hàng cũ còn nhiều hơn gấp đôi
Khi ở cửa hàng cũ mỗi tháng kiếm bốn năm trăm lượng để hai phần để chi tiêu cho tháng tới phần còn mới chia
Khương Đường mỗi tháng lấy từ Cẩm Đường Cư hơn ba trăm lượng quán lẩu lấy hơn một trăm lượng gần hai trăm lượng Hơn nữa còn lợi nhuận của quầy hàng bán đồ ăn vặt tuy rằng tiêu xài cũng nhiều nhưng mỗi tháng chỉ sổ sách đã năm sáu trăm lượng bạc
Mặc dù tiền thuê cửa hàng mới khá cao nhưng tính toán như vẫn giá trị
Đêm đó Khương Đường tặng bao lì xì cho đám Điền chưởng quầy Người trong cửa hàng đến ngày lễ tết đều quà tặng cái xem như tiền thưởng
Ai làm thì thưởng nhiều hơn một chút ai làm thì thưởng ít hơn Nàng cũng sợ mọi so sánh với so sánh thì mới biết kém khác ở chỗ nào
Một đám tụ tập cùng một chỗ Khương Đường mấy câu: “Cửa hàng mới khai trương chính là công lao của tất cả mọi Ta là hy vọng cùng mọi thật lâu thật dài Chư vị nếu gặp chuyện gì khó khăn thì thể với nếu thể giúp nhất định sẽ giúp Chúng tuy rằng làm ăn nhỏ nhưng cũng một ngày nào đó mở rộng cửa hàng đến tận đại giang nam bắc Đến lúc đó còn nhờ các vị hỗ trợ dìu dắt mới”
Khương Đường khiêm tốn lễ độ tuy rằng cũng hứa hẹn tiền công hàng tháng bao nhiêu nhưng nghĩ đến chuyện ngày nơi khác mở cửa hàng dẫn theo đồ trong lòng những giống như một ngọn lửa thiêu cháy hừng hực
Điền chưởng quầy dẫn đầu : “Xin chủ nhân cứ yên tâm nhất định chúng sẽ làm việc Hơn nữa ngoài hỏi thăm một chút là biết tiền công cho chúng so với cửa hàng khác nhiều hơn nhiều”
Cửa hàng khác làm gì chuyện phát quà tặng ngày lễ tết
Tựa như giúp việc tuy mỗi tháng tiền công chỉ hai ba đồng bạc làm công việc cũng thể so sánh với tiền công hàng tháng của chưởng quầy và sư phụ nấu ăn