Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện - Chương 4
16
Vài phút mẹ kế Phương Phương đắp chăn cho cung kính đưa tổ yến đến bên miệng
Cố Thừa Trạch và Phương Nhiêu quỳ mặt đất
“Các xem hai đã làm chuyện gì”
“Thật sự coi Cố Khải Đông đã chết ”
“Nếu như cháu trai của xảy chuyện gì sẽ tha cho các ”
“Bố bố đang linh tinh gì ”
“Đinh Huyên đã mang thai mày biết ”
đây chính là tài liệu mà nhờ Tiểu Hứa đưa đến
Cố Thừa Trạch trợn tròn mắt : “Sao lúc nãy cô ”
Anh cúi mắt nhỏ giọng : “Xin nếu như biết sẽ …”
Tôi giật lấy bát tổ yến tạt Cố Thừa Trạch
“Nói xin tác dụng thì cần gì đến cảnh sát”
“Dù thì đứa trẻ cũng chào đón khi sinh còn đối mặt với một cha ngoại tình”
“Tôi thấy nó vẫn nên đến thế giới thì hơn”
“Không Nói bậy”
“Đinh Huyên biết ý của cô”
“Cô gọi đến đây chính là làm chủ cho cô”
“Hai các chấm dứt sạch sẽ cho ”
Cố Khải Đông giáng một gậy xuống lưng Cố Thừa Trạch mặt Cố Thừa Trạch tái mét
“Chưa đủ còn hai yêu cầu nữa”
“Thứ nhất bộ tài sản mà Cố Thừa Trạch chuyển đều chuyển tài khoản riêng của do quản lý”
“Thứ hai sự cho phép của ai phép mang Quả Quả ”
Cố Thừa Trạch vẫn đủ lông đủ cánh vẫn tiếp tục dựa uy quyền của Cố Khải Đông mới thể giữ vững vị trí
Hơn nữa cũng thực sự một đứa con trai
Cố Thừa Trạch đồng ý
Tôi chống cằm chu môi
“ mà vẫn vui”
“Nếu như tâm trạng của phụ nữ mang thai chắc sẽ ảnh hưởng đến em bé ”
Tôi giả vờ khó xử Phương Nhiêu
Không ngờ Phương Phương bên cạnh đã tiến lên một bước tát Phương Nhiêu một cái
“Phương Nhiêu Con làm mẹ và chú Cố của con quá thất vọng ”
Cố Thừa Trạch đau lòng chết bảo vệ cô nhưng sợ nên dám hành động gì cả
Cái tát của Phương Phương cũng là đánh bừa
Cố Khải Đông về phía Phương Phương trong mắt thêm vài phần khen ngợi
Lùi một bước để tiến hai bước chắc chắn Cố Khải Đông sẽ cảm thấy Phương Phương là một phụ nữ hiểu chuyện
Xem Phương Phương thể từ một vũ nữ dẫn theo Phương Nhiêu gả cho Cố Khải Đông là lý do
Ít nhất cô hiểu tính tình của Cố Khải Đông
Phương Nhiêu so với mẹ cô cô đúng là kém xa
Còn Cố Thừa Trạch nữa
Nếu như Cố Thừa Trạch một nửa cái đầu của bố thì cũng đến nỗi cô xoay như chong chóng như
17
Tài sản mà Cố Thừa Trạch chuyển bao lần luân chuyển cuối cùng cũng chuyển tài khoản của
Theo yêu cầu của Cố Khải Đông tạm thời rút khỏi công ty về nhà an tâm dưỡng thai
Trước khi đã lấy một tập tài liệu trong két sắt
Trước đây từng nghĩ rằng sẽ mãi mãi chôn giấu bí mật trong lòng
Bây giờ nghĩ lẽ ông trời đã sớm an bài
Trong thời gian dưỡng thai Cố Thừa Trạch đã đến tìm một lần
Trông lắm vẻ mệt mỏi hằn sâu khuôn mặt ai giúp phối đồ quần áo cũng mặc kỳ quái còn vẻ phong độ như
Anh : “Đinh Huyên chúng đừng cãi nữa ”
“Tôi và Phương Nhiêu đã chia tay em cũng đừng làm khó cô nữa”
“Cô từ nhỏ đã theo dì Phương chịu nhiều khổ cực”
“Từ khi đến nhà chúng cô cũng luôn cẩn thận từng li từng tí”
“Trước đây thích trêu chọc cô cô bao giờ mách lẻo chuyện gì còn thay đỡ”
“Đinh Huyên Phương Nhiêu cô …”
“Đủ hứng thú câu chuyện tình yêu của hai ”
“Tôi vẫn giữ nguyên câu đó ly hôn tay trắng”
Cố Thừa Trạch nheo mắt: “Đinh Huyên điều đó là thể nào”
“Vậy thì chúng còn gì để nữa”
Tôi nhưng Cố Thừa Trạch ôm chặt sức lực của đàn ông và phụ nữ cuối cùng cũng vẫn chênh lệch
Tôi từ bỏ giãy giụa nghẹn ngào: “Thời gian luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó trong lòng luôn trống rỗng”
Nhân lúc lơ là cảnh giác đá một cái
Anh đau đến mức nhăn nhó buông tay
Buổi chiều thư ký Tiểu Lâm Cố Thừa Trạch đuổi việc đã mang đến cho thứ
Tôi đưa cho một tờ séc: “Bấy lâu nay vất vả là của tập đoàn Cố thị đối với ”
“Tôi đã thư giới thiệu cho chúc trong tương lai tiền đồ rộng mở”
Rõ ràng mọi chuyện sắp đến hồi kết nhưng trong lòng vẫn chút yên
Luôn cảm thấy chuyện gì đó sắp xảy
Sự thật chứng minh gì chuẩn xác hơn linh cảm của phụ nữ
18
Ngày Phương Phương dẫn Phương Nhiêu đến nhà đang phơi nắng trong sân
Hai mẹ con vênh váo mặt giúp việc phía xách theo nhiều đồ đạc
Phương Phương tươi nhưng toát lên vẻ lạnh lùng
Giống như rắn thè lưỡi khiến rét mà run
“Tiểu Huyên là ba con bảo mẹ đến chăm sóc con”
“Bây giờ con và Phương Nhiêu đều thai ba con yên tâm”
“Ha ha ha”
Sảng khoái thật sự quá sảng khoái
Hai đối diện ngạc nhiên
“Đinh Huyên Cô tưởng thai là thể hơn ”
“Người mà Thừa Trạch yêu là cưới cô chỉ vì cô dễ bảo Sẽ một ngày sẽ trở thành Cố phu nhân”
Quả nhiên Phương Phương chút bản lĩnh thể thuyết phục Cố Khải Đông
Rất thú vị
“Chị chị thai ”
“Sao chị còn đó Mau xuống nghỉ ngơi đừng để mệt”
Tôi gọi điện cho Tiểu Hứa
“Tiểu Hứa giúp mời ông Cố và tổng giám đốc Cố đến đây Cứ với họ rằng nếu đến thì chờ mà thu xác cháu của họ ”
Tôi vỗ tay từ sân chạy mấy con chó sói sủa về phía Phương Nhiêu và Phương Phương
“Á á á”
Hai sợ đến mức ngã xuống đất
“Thật ngại quá chỉ cần hai mẹ con các ngoan một chút chúng chỉ cắn cắn chó”
Cố Thừa Trạch và Cố Khải Đông đến gần như cùng lúc
Cố Thừa Trạch đến vội tóc tai còn rối bù
Tôi nhún vai: “Cô cô thai làm đây”
Cố Thừa Trạch nắm tay nhưng né tránh
“Đinh Huyên em giải thích”
“Đinh Huyên Làm phụ nữ biết điều một chút Anh hứa với em đợi đứa bé chào đời sẽ giao cho em nuôiem đừng làm loạn nữa”
“Ha ha ha”
Buồn thật sự quá buồn
Tôi đến nỗi thẳng nổi lưng nước mắt
“Đinh Huyên em đừng như ”
“Điên điên khùng khùng còn thể thống gì”
Tôi vỗ tay từ trong nhà lấy một tập tài liệu ném cho Cố Thừa Trạch
“Cố Thừa Trạch mấy năm nay tháng nào cũng công tác nước ngoài thực là gặp Phương Nhiêu đúng ”
“Anh biết là cơ thể đã sớm kiệt quệ đây là báo cáo kiểm tra sức khỏe của một năm ”
“Anh tự xem xem còn thể sinh cháu trai Còn cũng hề thai”
“Ha ha ha”
Cố Thừa Trạch run rẩy mở túi tài liệu giây tiếp theo như một con thú lao về phía Phương Nhiêu
Cố Thừa Trạch bóp chặt cổ Phương Nhiêu trợn tròn mắt
“Tôi đối xử với cô như Cô phản bội ”
“Không … Thừa Trạch… đừng lừa…”
“Là của ai Nói”
“Là của Quý Hạo đúng Năm đó cô vì mà bỏ rơi cùng nước ngoài”
“Quý Hạo đã kết hôn cô còn biết hổ ”
Cố Thừa Trạch gầm lên giận dữ một tiếng đẩy Phương Nhiêu
Phương Nhiêu ôm cổ thở dốc
Cố Thừa Trạch xông ngoài
Cố Khải Đông giơ gậy chống lên định đập Phương Nhiêu
“Nghiệp chướng a nghiệp chướng”
cuối cùng chịu nổi kích thích ôm ngực Phương Phương đỡ lấy
“Ông xã ông xã Ông xã”
“Đây đều là do Phương Nhiêu gây em hề biết em hề biết”
Tuyệt vời thật sự quá tuyệt vời
Vở kịch máu chó hào môn khiến đời khó quên
Phương Phương luống cuống gọi 120 Phương Nhiêu quỳ bò đến bên Phương Phương cầu xin bà đừng bỏ rơi
Tôi nhà đóng cửa cách ly những ồn ào
Định nhân lúc còn sớm nghỉ ngơi một lát
nhận điện thoại từ bệnh viện thông báo cho biết Cố Thừa Trạch tai nạn xe
19
“Cô Cố hiện tại Cố đang trong phòng phẫu thuật cấp cứu vị trí thương ở lần khá đặc biệt chúng cần sự đồng ý của nhà bệnh nhân”
Nói thì thật nực Cố Thừa Trạch vốn chỉ mất khả năng con bây giờ phế bỏ
Bên hỏi cần giữ
Tôi : “Không cần là tình hình cấp bách Vậy còn chần chừ gì nữa mau cắt ”
Gác máy đến bệnh viện đã thấy Cố Thừa Trạch
Bác sĩ còn thương ở dây thần kinh não thể chuyện bình thường
Nhìn mà từng yêu sâu đậm thân cắm đầy ống trong phòng cấp cứu
Cảm giác thể rõ
Cùng ngã xuống còn Cố Khải Đông ông đột quỵ
Miệng méo xệch lắp bắp: “Cô… cô giấu Quả Quả ở ”
“Cố Khải Đông hôm nay đến đây là để giao dịch với ông”
“Ông chuyển hết cổ phần tên ông cho từ nay về sẽ chịu trách nhiệm với Cố thị Tôi hứa sẽ phụng dưỡng ông đến cuối đời cũng sẽ chi trả viện phí cho Cố Thừa Trạch”
“Nếu ông đồng ý sẽ giao bằng chứng về những sai lầm trong công việc của Cố Thừa Trạch đến lúc đó để hội đồng quản trị quyết định mọi chuyện”
“Nếu ông đồng ý thì hãy giơ tay đưa dấu vân tay cho ông đóng dấu”
Cố Khải Đông nhắm mắt rơi xuống một hàng nước mắt trong suốt
Một lúc lâu ông đưa bàn tay đầy đốm đồi mồi
Trong nháy mắt ông như còn khí phách của một thương gia từng tung hoành ngang dọc thương trường nữa
Bây giờ ông chỉ là một ông già bất lực và già nua
Mọi chuyện đều đã kết thúc
Còn về hai mẹ con Phương Phương đã sớm Cố Khải Đông đuổi khỏi nhà
Hai khắp nơi tuyên truyền chuyện của cha con nhà họ Cố thể diện mà nhà họ Cố coi trọng nhất cuối cùng cũng quét sạch
Tuy nhiên những tin tức giật gân của giới nhà giàu quả thực cũng gây ít phiền phức cho Cố thị
Khiến thức trắng mấy đêm để xử lý
Chỉ là còn kịp tay thì vợ của Quý Hạo đã giải quyết giúp hai mẹ con họ
Cô gái tàn nhẫn hơn nhiều tử cung của Phương Nhiêu đã cắt bỏ
Kể từ đó còn tin tức gì về họ nữa
Những ngày đó bận
chỉ cần rảnh rỗi sẽ đưa Quả Quả đến cô nhi viện làm từ thiện
Tôi đã quyên góp nhiều tiền cho cô nhi viện còn xây dựng cả một cô nhi viện mới
Tôi nắm tay Quả Quả bước khỏi cô nhi viện ánh nắng chiều tà rọi lên khuôn mặt của những đứa trẻ ấm áp vô cùng
Chúng vui vẻ đáng yêu hơn hồi nhỏ nhiều
Nếu thể thực sự hy vọng thế giới sẽ còn những phụ nữ điên như nữa
Đằng sự điên cuồng là đầy rẫy bi ai
Cuộc sống bao giờ để cho đường lui
-Hết-