Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện - Chương 3
11
Sau khi âm mưu chọc thủng Cố Thừa Trạch và Phương Nhiêu cũng giấu nữa
Để đưa Phương Nhiêu theo bên tiếc đuổi việc thư ký đã theo mười năm chỉ vì thư ký là phụ nữ sợ Phương Nhiêu sẽ ghen
Sau đó và Phương Nhiêu ngày nào cũng làm chung một xe đó ở bãi đỗ xe mới tách lên công ty
Cái chính là kích thích
Không sẽ phát điên
Phương Nhiêu chạy đến văn phòng Cố Thừa Trạch ân ái xông tặng cô hai cái tát để cô nhận rõ vị trí của
Cố Thừa Trạch tan làm thì đợi Phương Nhiêu ở bãi đỗ xe cố tình để Phương Nhiêu ở tăng ca pha cà phê sắp xếp tài liệu cho
Gặp Phương Nhiêu ở nhà vệ sinh nữ thuận tay nhốt cô trong dọa cho Cố Thừa Trạch suýt nữa xông nhà vệ sinh nữ
Nếu hai họ dám với một chữ “” sẽ hét lớn là tiểu tam cuối cùng cả hai đều dám hé răng
Chưa đầy một tuần Phương Nhiêu đã biến mất khỏi công ty
ngờ cô lần thứ hai thể mang đến cho bất ngờ lớn như
…
Công ty kết thúc một dự án lớn theo lệ thì và Cố Thừa Trạch sẽ dẫn nhân viên ăn mừng
Dưới ánh đèn mờ ảo tiếng ồn ào
Tôi xoay chiếc nhẫn cưới tay tận hưởng cảm giác kích thích khi rượu miệng
Cảm nhận sự cứng đờ của Cố Thừa Trạch bên cạnh khỏi bật
Đóng vai vợ chồng ân ái nhiều năm như Phương Nhiêu là diễn nổi nữa
Cả buổi tối Cố Thừa Trạch đều kỳ lạ thỉnh thoảng xuống điện thoại
Ghế sofa bật đột nhiên phắt dậy vội vã rời
Ở góc cua thấy một bàn tay kéo những ngón tay sơn đỏ tươi đặc biệt chói mắt ánh đèn
Tôi bình tĩnh dậy lặng lẽ theo
12
Cách một cánh cửa rõ hai thì thầm gì
Tiếp đó Cố Thừa Trạch phát vài tiếng rên rỉ
Âm thanh quen thuộc đây là khi rơi tình dục
Càng về âm thanh càng khó
Thỉnh thoảng vài ngang qua xem náo nhiệt đều ánh mắt dọa chạy
Chiếc gương phản chiếu vẻ mặt u ám của
Tôi tưởng đã còn quan tâm đến nữa nhưng những vết xước do móng tay cào da nhắc nhở một cách rõ ràng
Đinh Huyên cô vẫn sẽ đau
Cố Thừa Trạch biết gọi là con điên khi ở cô nhi viện
Số tiền quyên góp ít ỏi của xã hội đủ để duy trì cuộc sống của chúng
Những đứa trẻ lớn tuổi khi đói chúng sẽ cướp thức ăn của những đứa nhỏ tuổi hơn
Có một lần hai đứa trẻ lớn hơn kéo phòng chứa đồ
Chúng cướp đồ ăn của lao cắn cánh tay của một đứa
Nó đau đớn kêu cũng chẳng khá hơn là bao
Chúng kéo tóc đấm đá
Tôi đau đau đến mức nội tạng bên trong đều cảm thấy đau
biết thể buông tay thể để chúng coi thường
Cho đến khi chúng phát hiện và tách
Da đầu rách một mảng còn chẩn đoán là chấn động não nhẹ
Đối phương gần như cắn mất một miếng thịt vết thương be bét để vết sẹo vĩnh viễn
Nó to còn cố nhịn rơi một giọt nước mắt nào
Kể từ đó lớn lên một cách an ở cô nhi viện
Cho đến khi gặp Cố Thừa Trạch khiêm tốn lễ phép ôn hòa kiên nhẫn
Sau khi từ chối ngày nào cũng lặng lẽ đợi đường làm về đến gần cũng làm phiền
Lặng lẽ đưa đến ký túc xá mới rời
Sau đó từ bỏ thân phận thiếu gia cùng làm việc ở quán ăn bình dân
Những bộ quần áo hàng hiệu của đều dính đầy mùi dầu mỡ và thức ăn
Dù cũng là thiếu gia nhà giàu biết làm việc vụng về lắm
Mới đến lúc nào cũng làm vỡ đĩa
Ông chủ đã định đuổi việc mấy lần nhưng chịu nổi vì khuôn mặt trai của đã thu hút một đám con gái đến xem vô tình làm tăng lượng khách cho quán
Ông chủ liền bảo giúp đỡ nhiều hơn
Anh dùng sự dịu dàng của để gỡ bỏ những chiếc gai
Tôi tưởng là sự cứu rỗi của nhưng ngờ đẩy xuống một vực sâu khác
Tôi vui bọn họ cũng đừng hòng thoải mái
Tôi cầm bình cứu hỏa ở góc nhà đập mạnh cửa
Phương Nhiêu sợ hãi hét lên một tiếng
Không lâu Cố Thừa Trạch quần áo xộc xệch còn thở hổn hển
Một lúc Phương Nhiêu cũng
Cô hề che giấu những vết tích mờ ám cổ như thể đang khoe khoang với
Tôi vén tóc tay khẽ vuốt ve cổ cô
Phương Nhiêu nhíu mày da nổi hết cả gai ốc
Cố Thừa Trạch bên cạnh với vẻ mặt chột
Tôi cong ngón tay móng tay cắm da thịt Phương Nhiêu
Phương Nhiêu lập tức hét lên
Tôi hung hăng cào một đường
Những đau khổ mà đã trải qua cô đừng hòng trốn thoát
Cố Thừa Trạch túm lấy nhưng cảnh cáo một câu mà dừng
“Nếu công khai đoạn ghi âm nãy đừng cản ”
Cố Thừa Trạch đúng là đồ vô dụng cứ thế mà Phương Nhiêu bắt nạt
Giống như Cố Khải Đông làm nhục Phương Phương mặt
Sự ích kỷ và giả thanh cao của bố Cố Thừa Trạch đã kế thừa hết
Tôi thay Phương Nhiêu dạy dỗ một bài học
Trước khi bất ngờ
Dùng chiếc kẹp tóc đầu rạch một đường quần tây của Cố Thừa Trạch ngay chỗ mông
Cố Thừa Trạch vội vàng chạy nhà vệ sinh bảo Phương Nhiêu mua quần cho
Cảnh Cố Thừa Trạch vội vàng kéo quần lên thật buồn khiến tâm trạng u ám của tan biến
“Ha ha ha”
Tôi vỗ tay khỏi góc cua
Có đồng nghiệp hỏi chuyện gì
“Không xem một chuyện mà thôi”
13
Đợi Cố Thừa Trạch chỗ chúng đang chơi trò chơi sự thật thách thức
Tôi rút lá thách thức
Trên đó “Hôn một đàn ông mặt ở đây”
Tiếng trêu chọc mơ hồ vang lên
Cố Thừa Trạch một cái thật sâu
Ánh mắt đó đầy vẻ đắc ý thật ghê tởm
Tôi hất cằm với thực tập sinh đang cúi đầu chơi điện thoại ở đối diện: “Tiểu Đỗ cho chị hôn một cái nào”
Câu thốt bầu khí xung quanh lập tức thay đổi
Không ai dám trêu chọc nữa
Cố Thừa Trạch trợn mắt vẻ mặt thể tin nổi
Anh túm lấy cổ tay ném xuống một tấm thẻ kéo dậy
“Tổng giám đốc Đinh chỉ đùa thôi”
“Chúng còn việc mọi ở chơi vui vẻ”
Đi khỏi quán bar một đoạn hất tay
“Buông thấy bẩn”
Cố Thừa Trạch chống nạnh tức đến nỗi ngực phập phồng hai bước
“Đinh Huyên chết tiệt cô ý gì ”
Tôi bĩu môi xoa cổ tay đỏ bừng Cố Thừa Trạch kéo
Chỗ kéo đúng chỗ tự cào cọ xát như nó càng sưng hơn
“Nói ”
Tôi móc móc tai tay thò túi áo của lấy hộp thuốc lá và diêm
Châm thuốc bằng diêm là thói quen của
Đầu diêm khẽ bùng lên một chút lửa đầu lọc thuốc lá dính son môi của
Tôi phả một vòng khói về phía Cố Thừa Trạch
“Tôi ý gì Giống như hút thuốc nam nữ bình đẳng Anh chơi cũng chơi ”
Tôi dí điếu thuốc bộ vest cao cấp của Cố Thừa Trạch và chà thật mạnh
Áo vest của đốt thủng một lỗ Cố Thừa Trạch đẩy mạnh
Chửi ầm lên: “Cô điên ”
“Tôi khuyên trong vòng một tuần đem tài sản đã chuyển lấy về nếu còn thể điên hơn”
14
Tôi lê thân thể mệt mỏi về nhà đêm tĩnh mịch thấy tiếng yếu ớt vội chạy lên lầu
Quả Quả cuộn trong chăn khóe mắt đẫm lệ chắc là gặp ác mộng
Tôi vỗ nhẹ lưng con bé Quả Quả đột nhiên mở mắt ngọng nghịu gọi một tiếng: “Mẹ”
Tôi bật đèn ngủ Quả Quả to hơn
Con bé kéo tay nhẹ nhàng thổi vết thương nức nở hỏi : “Mẹ mẹ đau ”
Tôi xoa đầu con bé: “Bảo bối đừng mẹ đau”
“Mẹ Quả Quả cần bố nữa Mẹ đừng thương nữa ”
Trái tim như ai đó đánh mạnh đầu óc trống rỗng động tác vuốt ve của đột nhiên dừng
Tôi vội vàng ôm Quả Quả lòng nước mắt tràn mặt
Sao như
Quả Quả của cái gì cũng biết…
Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc mở miệng hỏi: “Quả Quả ai với con ”
“Cô bố mẹ sắp ly hôn Hu hu hu mẹ ơi Quả Quả sợ lắm”
Dám động đến Quả Quả chẳng khác nào đâm một nhát dao tim
Phương Nhiêu cô chờ đấy
Dỗ Quả Quả ngủ xong tê liệt ngã xuống sô pha nhúc nhích
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ rọi xuống đất
Rõ ràng mấy tháng nơi vẫn còn tràn ngập tiếng
Mỗi buổi sáng thắt cà vạt cho Cố Thừa Trạch hôn xuống trán
Quả Quả quấn lấy Cố Thừa Trạch đòi ôm xuống lầu
Trên bàn ăn Quả Quả ríu rít và Cố Thừa Trạch bất đắc dĩ cưng chiều đối với con bé
Sữa ấm sữa chua yến mạch cà phê Blue Mountain đựng trong chiếc cốc gia đình
Hình ảnh con gái mẹ bố xếp thành một hàng
Tại thành thế
Cố Khải Đông bảo thức thời một chút Cố Thừa Trạch đàn ông trong giới đều như
Ngay cả viện trưởng cũng khuyên một cô gái mồ côi như thể đến ngày hôm nay cũng dễ dàng gì
quá dễ dàng
Cho nên ngoài Cố Thừa Trạch cái gì cũng
Ngày cuối cùng của thời hạn một tuần đợi Cố Thừa Trạch trả tài sản
bảo mẫu thông báo Cố Thừa Trạch đã đón Quả Quả
15
“Cố Thừa Trạch Quả Quả ” Tôi túm lấy cổ áo chất vấn
Cố Thừa Trạch gỡ tay nhàn nhạt : “Với tình trạng tinh thần hiện tại của cô nghi ngờ cô khả năng chăm sóc Quả Quả ”
“Anh tin giết ”
“Tôi tin cô đừng mong gặp Quả Quả nữa”
“Ha Cố Thừa Trạch dùng chính con gái làm con cờ cũng chỉ chút bản lĩnh thôi ”
“Muốn gặp Quả Quả thì theo ”
Tôi theo Cố Thừa Trạch đến bãi đỗ xe tầng hầm nhân lúc để ý nhắn tin cho Tiểu Hứa
“Đến nhà cũ của nhà họ Cố một chuyến tài liệu ở trong ngăn kéo bên trái bàn làm việc”
…
Cố Thừa Trạch lái xe đưa đến ổ tình yêu của và Phương Nhiêu
Phương Nhiêu ghế sofa cắn đào nhổ hạt về phía
Cố Thừa Trạch về phía cô Phương Nhiêu nhào tới kéo cánh tay nũng nịu : “Chồng ơi quá”
Ngược Cố Thừa Trạch khác với thường lệ để ý đến cô gạt tay cô xuống ghế sofa
Hai ngón tay bóp mi tâm chút mệt mỏi mở miệng: “Anh đã đưa đến cho em đừng làm loạn nữa”
“Trước đây cô đối với em như thế nào hôm nay em cứ trả ”
Phương Nhiêu làm thật cô tát ấn đầu ao nước
Cố Thừa Trạch bất kỳ phản ứng gì một bên nhắm mắt trốn tránh
Giống như mắt thấy thì chuyện sẽ xảy
Phương Nhiêu đang gào lên
“Đinh Huyên nhận thức rõ địa vị của cô ”
“Cô mãi mãi bằng một ngón tay của ”
Vì Quả Quả chỉ thể chịu đựng
May mà đau đớn kéo dài quá lâu Cố Khải Đông dẫn đạp cửa xông
“Cố Thừa Trạch Cái đồ bất hiếu”
“Phương Nhiêu cô đang làm gì ”
Cố Khải Đông gầm lên giận dữ Phương Nhiêu dừng động tác Cố Thừa Trạch dậy
Hai đều sửng sốt