Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện - Chương 1
1
Ra khỏi bảo tàng Tình yêu tan vỡ trời đổ mưa lớn nên bắt xe
Tâm trạng của cực kỳ tồi tệ cứ thế mà mặc cho mưa tạt
Lúc về đến nhà cả đã ướt đẫm
Cố Thừa Trạch vẫn về con gái đã bảo mẫu dỗ ngủ Tôi bật đèn cả căn biệt thự rộng lớn rơi tĩnh lặng
“Tích” Ổ khóa vân tay mở Cố Thừa Trạch về
Tôi ghế sô pha nhúc nhích lúc bật đèn Cố Thừa Trạch bộ dạng của dọa sợ hết hồn
“Sao em bật đèn Sao thân ướt hết thế Em mau lau khô ”
Cố Thừa Trạch lấy khăn lông định lau giúp nhưng tránh né động tác của
Nhận đang tức giận Cố Thừa Trạch thở dài dịu dàng : “Anh xin kỷ niệm ngày cưới của chúng sẽ bù đắp Chị về đón chị ”
Phải
Cố Thừa Trạch mặt thật là dày
Nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm qua khi phát điên quyết định cho một cơ hội để giải thích
Tôi lạnh lùng : “Cố Thừa Trạch Phương Nhiêu là gì của Anh coi cô là chị gái ruột là tình nhân mang danh nghĩa chị gái”
Trên mặt Cố Thừa Trạch thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc đó lập tức xụ mặt ném mạnh chiếc khăn lên ghế sô pha
“Đinh Huyên cô đang chuyện điên khùng gì thế”
Quá rõ ràng biểu hiện của Cố Thừa Trạch quá nhạy cảm
Trước đây mỗi khi ghen vì tiếp xúc với khách hàng nữ chỉ đùa rằng: “Vậy thì em trông chừng thật chặt nhé”
Bây giờ nghi ngờ đổi thành Phương Nhiêu Cố Thừa Trạch ngày lập tức mất kiểm soát
Cố Thừa Trạch dậy cố kìm nén cơn giận dữ mà với : “Nếu em rảnh rỗi như thì nên nghĩ cách dỗ dành cha mẹ Cha vẫn đang chờ bế cháu trai đấy”
Cố Thừa Trạch đã cho cơ hội đấy
Là chính cần thì đừng trách
2
Hôm Cố Thừa Trạch liếc bàn ăn sắc mặt u ám
“Bà Trần cà phê Blue Mountain của ”
Cố Thừa Trạch là đại thiếu gia kén ăn mỗi sáng đều uống một tách cà phê Blue Mountain pha thủ công
Cố Thừa Trạch câu trả lời tiếp tục gọi thêm mấy tiếng nữa
Thật ồn ào
Tôi lau miệng dậy
“Anh đừng gọi nữa em đã bảo bà Trần đưa Quả Quả đến trường mẫu giáo hôm nay em sẽ đến công ty cùng ”
Tôi lấy chìa khóa xe của Cố Thừa Trạch
“Thế còn đồ ăn của thì ”
Tôi đẩy đĩa đồ ăn phương Tây đã nguội lạnh đặt mặt đây là đồ đã đóng gói từ nhà hàng hôm qua
Dù cũng là đồ ăn phương Tây sang trọng đặt ở nhà hàng cao cấp thể lãng phí
“Ông xã đây là hình phạt dành cho nhé…”
Sắc mặt Cố Thừa Trạch cứng đờ nhưng tự biết bản thân nên dám cãi
Tôi khẽ nhếch môi
…
Tôi chiếc xe Maybach của Cố Thừa Trạch chờ đợi
Khi Cố Thừa Trạch chạm tay nắm cửa xe đột ngột nhấn mạnh chân ga
Xe lao vút về phía Cố Thừa Trạch dọa sợ hết hồn đến nỗi ngã xuống đất
Tôi gương chiếu hậu thấy Cố Thừa Trạch đuổi theo chiếc xe đang chạy
Tôi thò tay ngoài cửa sổ vẫy tay chào
Tôi liếc mắt qua bên cạnh nơi đó đang để nhiều chìa khóa xe
Hôm nay Cố Thừa Trạch đừng hòng lái xe làm
Giờ đang là giờ cao điểm buổi sáng đoán chắc chắn cũng bắt xe
Tôi để cho Cố Thừa Trạch một chiếc xe điện nhỏ làm đại thiếu gia lâu như cũng đến lúc nếm trải nỗi khổ của thường
Cố Thừa Trạch trò chơi chỉ mới mới bắt đầu thôi
Thế nhưng Cố Thừa Trạch đuổi theo mấy bước đã xổm xuống bộ dạng ỉu xìu về
Ừm…
Tôi vô cùng hài lòng với kết quả
Bây giờ Cố Thừa Trạch chắc đang sốt ruột lắm dù thì Phương Nhiêu bảo bối của vẫn đang đợi ở công ty
3
Cố Thừa Trạch để Phương Nhiêu thay thế vị trí của
Chuyện là do Tiểu Hứa ở phòng nhân sự cho biết
Tiểu Hứa là do một tay nâng đỡ lên thể coi là thân tín của ở trong công ty
Sau khi phát hiện mối quan hệ của đôi nam nữ chó má đó đã đoán lần Phương Nhiêu về nước e rằng đơn giản như
Chỉ là ngờ Cố Thừa Trạch nóng vội đến thế
Sao nào Anh coi Đinh Huyên đã chết
Sống những ngày tháng sung sướng quá lâu Cố Thừa Trạch thực sự cho rằng là vợ hiền lành cam chịu
…
Hai tiếng rưỡi Cố Thừa Trạch xuất hiện
Trong phòng làm việc dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi
Tiểu Hứa tiến đến bên tai nhỏ: “Chị Huyên tổng giám đốc Cố đến ”
“Không biết hôm nay tổng giám đốc Cố làm nữa lúc đến công ty phía lưng áo đã ướt một mảng to nồng nặc mùi nước hoa”
Quần áo ướt Vậy thì lẽ là do mồ hôi thấm
Mùi nước hoa Chẳng lẽ là che giấu mùi… phân
“Ha ha ha”
Trước ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Hứa dậy khỏi phòng làm việc
Quả nhiên Cố Thừa Trạch đến đã vội vàng tuyên bố Phương Nhiêu gia nhập công ty
Đồng thời quên liếc một cái thật dữ tợn
“Từ hôm nay trở cô Phương Nhiêu sẽ thay thế vị trí của giám đốc Đinh Chúng hãy chào đón cô Phương Nhiêu gia nhập đại gia đình Cố thị ”
Cố Thừa Trạch vỗ tay đầu tiên nhưng ai hưởng ứng
Lãnh đạo mới đột nhiên gia nhập công ty vốn là điều tối kỵ trong chốn công sở
Huống hồ đây khi các lãnh đạo cũ của Cố thị đã mang theo nhiều nhân viên lâu năm cùng
Bây giờ những trong công ty hầu hết đều là do đào tới là những mối quan hệ mà tích lũy trong thời gian xã giao
Họ đến Cố thị là vì tin tưởng đương nhiên hài lòng với quyết định
“Bốp bốp bốp” Trong bầu khí yên tĩnh tiếng vỗ tay của trở nên đặc biệt chói tai
Mọi bằng ánh mắt kỳ lạ giống như hiểu hành động của
“Chào mừng chị Chị Phương Nhiêu”
“Thế nhưng chồng để chị gái vị trí của em là quá lãng phí nhân tài ”
“Tổng giám đốc Cố là để chị gái vị trí của thì ”
Tôi vỗ tay tiến gần Phương Nhiêu ghé tai cô lạnh lùng : “Chị gái chị thấy thế nào”
Cố Thừa Trạch cau mày kéo Phương Nhiêu lưng để che chở
Phương Nhiêu dùng ánh mắt oán hận trừng một cái cúi đầu nhỏ giọng : “Thừa Trạch thôi bỏ chức vụ hợp với chị”
Hừ chỉ mới như mà đã nhụt chí
Thật nhàm chán
4
Một tiếng Phương Nhiêu cũng ngoan ngoãn lời như
Cô dựa ghế giám đốc của mài móng tay
Giọng điệu khiêu khích : “Đinh Huyên chuyện liên quan đến cô nhân lúc bây giờ còn giữ thể diện thì mau cút ”
Thể diện
Xin thứ quan tâm nhất chính là thể diện
Tôi giày cao gót tiến đến bàn làm việc tháo chiếc đồng hồ Rolex cổ tay xuống
Nắm lấy tóc của Phương Nhiêu kéo cô nhà vệ sinh trong phòng làm việc
“Á á á cô làm gì”
Phương Nhiêu đau đến mức nhe răng trợn mắt
Tôi mở vòi nước đó chặn lỗ thoát nước
Dùng sức ấn mặt Phương Nhiêu xuống bồn rửa tay
“Ô ô ô” Phương Nhiêu đau đớn giãy giụa
Tôi thích thú khuôn mặt méo mó của cô : “Bảo cút”
“Cô là cái thá gì”
Giật tóc cô lên mặt Phương Nhiêu đỏ bừng đường kẻ mắt màu đen lem luốc mặt cô thở hổn hển dáng vẻ nhếch nhác trông như ma
“Đinh Huyên” Phương Nhiêu tức giận hét lớn
Tôi tiếp tục ấn đầu cô xuống nước cứ thế lặp lặp
Đến khi buông tay Phương Nhiêu sợ hãi rạp bồn rửa mặt cơ thể run rẩy
“Đinh Đinh Huyên Thừa Trạch sẽ tha cho cô ”
Tôi khinh bỉ cúi xuống vỗ nhẹ lên mặt cô
“Muốn cướp vị trí của giỏi thì thử xem”
“Cô tin sẽ ấn đầu cô bồn cầu ”
Phương Nhiêu run rẩy lùi về mặt đầy vẻ kinh hoàng điên cuồng lắc đầu
Tôi lau tay cầm lấy chiếc túi Hermes của Phương Nhiêu mở đổ hết đồ bên trong thùng rác
“Đinh Huyên Cô điên ”
“Đây là quà mà Cố Thừa Trạch tặng cô đúng Tôi tịch thu đây là tài sản chung của vợ chồng chúng ”
Hôm đến cửa hàng Hermes lấy túi nhân viên bán hàng với rằng Cố Thừa Trạch đã đặt một chiếc túi cầm tay
Tôi đợi mãi đợi mãi ngờ tặng cho con tiện nhân
Tôi nắm lấy mặt Phương Nhiêu lên búng trán cô
“Còn nữa cô đúng điên ”
Khuôn mặt Phương Nhiêu nhăn nhó như trái khổ qua nhưng dám thêm lời nào