Người Nông Thôn Vô Tình Lạc Vào Kênh Truy Thê - Chương 4
07
Sau nửa tiếng lạc trong khách sạn năm sang chảnh cuối cùng cũng đẩy đúng cửa phòng khi dàn bình luận chửi sấp mặt dẫn đường
“Hừ Lục Tiểu Vy cuối cùng vẫn đến”
Thương thiếu gia chống tay lên khung cửa nở nụ sủng nịnh với ánh đèn lấp lánh phía chiếu lên môi đỏ mọng như trái dâu photoshop quá tay
Hắn nhướn mày đầy ngụ ý: “Tôi để bộ nội y mới trong cặp đấy mặc ”
Nói vươn tay kéo khóa áo đồng phục
Lũ em phía thấy đã đồng loạt ngoái đầu qua
Mặt đỏ như gấc chín lùi mấy bước liên tiếp
“Cái … …”
Mấy tên con trai dự tiệc bắt đầu hò hét cổ vũ
Màn hình bình luận thì gào thét kém:
【Nữ chính chắc chắn đã mặc bộ đồ ngủ biết mà】
【Tình tiết về quỹ đạo Nam chính chuẩn đè nữ chính luôn tại chỗ đây nè】
Ngay lúc đó Thương thiếu gia thật sự động tay động chân
Trước mặt tất cả mọi kéo phăng áo khoác đồng phục của
Cả phòng im bặt
Tôi đưa tay ôm lấy ngực làm mặt thẹn thùng như trong ngôn tình
“Đã bảo là… mà~”
Một giây — màn hình bình luận đóng băng
【Cho hỏi nữ chính đang mặc cái gì 】
Tôi thấy cũng mặc bình thường mà
Cúi xuống :
Bên trong áo đồng phục là chiếc áo ba lỗ màu xám do nhà máy cám heo sinh đôi phát miễn phí
Bên ngoài khoác một lớp sơ mi caro đỏ và đôi tay bọc bởi ống tay hoa văn mẹ tự tay may
Phía là quần bông màu mỡ mà bà nội để
Chân dép lông đan tay đó còn dính tí… phân gà tươi
Tôi ở nhà vẫn mặc gì lạ
“Lục Tiểu Vy … mặc cái thật là kinh khủng”
Mặt Thương thiếu gia méo xệch mấy lời tán tỉnh cũng tắt ngúm
Tôi gãi đầu ngượng:
【Tại chỉ nghĩ tới đổi cám heo quên mất là còn xử lý con heo như 】
“Cậu”
“Lục Tiểu Vy Cậu dám đến đây Không sẽ tránh xa Thương tám trăm mét ”
Mắt sáng rỡ
Là tiểu thư
Cô mang giày cao gót khoanh tay tới mặt dáng chuẩn khí chất bùng cháy
Tôi thấy cô cứ như con chó thấy… một bãi phân gà tươi rói — kích động cực độ
Tôi lập tức đẩy Thương thiếu gia hét lớn: “Tôi đến để làm chó của tiểu thư đây Hôm nay ai dám bắt nạt chủ nhân của đừng trách mắc bệnh dại cắn ”
【……】
Bình luận và bộ mặt lặng ngắt như tờ
Sắc mặt Ôn Lan dịu xuống ngay lập tức nhưng vẫn mất thể diện hừ lạnh một tiếng chẳng buồn đầu
Màn hình bình luận chịu nổi nữa bung xõa: 【Ủa gì trời nữ phụ đáng thù ghét nữ chính tận xương Sao vibe ngại ngùng bảo vệ thế 】
Tôi hớn hở chen ngang đám vệ tinh của tiểu thư chính thức lên làm chó đầu đàn
Màn đêm buông xuống
Không khí trong phòng tiệc bắt đầu nóng dần lên và kịch bản thì… lặng lẽ về đúng đường cũ
【Trò chơi “thử thách” tới Nam chính bốc trúng làm chống đẩy một cô gái chọn nữ phụ nữ chính tức phát bỏ chạy】
Thương thiếu gia quả nhiên rút đúng tờ giấy đó
Hắn liếc một cái nhướn mày đó leo thẳng lên Ôn Lan
“10… 9… 8… 7…”
Cả đám bắt đầu hô to đếm ngược
Ôn Lan mặt đỏ rực như trái cà chua chín cây
Thương thiếu gia thì trong lúc chống đẩy vẫn cố ngoảnh mặt tìm để khoe mẽ
đúng khoảnh khắc nụ đắc thắng của biến mất
“Lục Tiểu Vy Cô chết dí ở xó nào hả”
Tôi —đã biến mất
08
Màn hình bình luận lúc đang gào lên như truy sát:
【Cứu mạng sợ thật chị ơi… xin chị dừng 】
Một bồi bàn cạnh tay cầm khay mà mặt như thể đang thấy tận thế
Thương thiếu gia và tiểu thư tìm đúng lúc chứng kiến cảnh tượng :
Tôi đang bên bàn buffet của khách sạn ăn như thể ngày mai tận thế
Cái đĩa bên cạnh đã chất cao như núi
Tiểu thư như thấy sinh vật ngoài hành tinh: “Lục Tiểu Vy đói đến ”
Tôi nhồm nhoàm gặm miếng bò bít tết đáp: “Đói chứ nhịn đói mà tới Ở nhà ăn cháo khoai còn no thì đến đây luôn đó”
【Nữ phụ biết nữ chính đã ăn suốt hơn một tiếng 】
【Nam chính biết màn trình diễn của nữ chính bỏ lỡ sạch 】
Bên vẫn đang gào thét diễn cảnh ngôn tình nóng bỏng
Bên ăn đến mức bình luận run rẩy từng dòng
【Nữ chính đừng ăn nữa… đây là kênh ngôn tình chứ kênh nông nghiệp…】
【Đừng ăn nữa chị ăn như vầy thấy sợ luôn …】
Thương thiếu gia và Ôn Lan mặt mặt mày xám xịt
Thiếu gia bắt đầu cáu Hắn túm lấy cổ tay :
“Lục Tiểu Vy ăn đủ ”
Tôi thèm để ý
Còn tiểu thư – đúng là thiên thần – thì đầy thương cảm:
“Hóa ngày nào cũng nhịn đói đến trường thật ”
Bình luận:
【】
【Nữ chính mà đói á Tiểu thư ơi ở nhà cô còn tranh ăn với heo đó…】
Nói bậy
Tôi đặt cái đùi gà xuống mắt bỗng đỏ hoe
Rồi … ngã lăn sàn giả vờ yếu ớt
【】
Chiếc tạp dề đỏ bật lên để lộ ống quần bông hoa của
Tôi lấy đà nước mắt lưng tròng bắt đầu rưng rưng:
“Tiểu thư đúng là bụng chỉ sự yếu đuối của …”
“Tôi chỉ là đói thôi… đói quá ở nhà cũng ăn no…”
Bình luận bắt đầu la hét như trúng bùa ngải:
【Tôi thể tin nổi mắt nữa】
【Cái vẻ trà xanh … chẳng chiêu của nữ phụ Sao nữ chính dùng】
【Nữ chính rốt cuộc đang khoe cái gì 】
【Tôi xin hỏi cái quần bông hoa đó thể gợi cảm nổi với ai 】
【Đừng vén lên nữa Trên đó vẫn còn dính phân gà khô kìa】
【Mặt dày thôi】
【Ai cho phép nữ chính nhà quê đóng vai chính ngôn tình Là ai】
【Làm ơn tha cho cô để cô về quê nuôi gà sống nốt đời bình yên 】
Khi bình luận đang chửi sấp mặt
thì tiểu thư bất ngờ rút một chiếc thẻ đen đưa cho
“Nè đây là thẻ hội viên khách sạn năm gần đây Đói thì tới đó mà ăn ba bữa một ngày đừng làm mất mặt nữa”
Tôi cô bằng ánh mắt sáng rực như trời
Tiểu thư mặt đỏ bừng lúng túng thêm hai câu nhẹ nhàng đá một cái
“Dậy đừng khiến hổ nữa”
【Không nha hai hẹn hò đấy 】
Thấy buồn liếc mắt đến Thương thiếu gia bắt đầu bực thật
Hắn kéo tay Ôn Lan định rời
【A a a Nam chính chuẩn “lấy máu đầu” 】
Tôi đơ mặt bình luận
【Nam chính mang thuốc kích thích để dùng cho nữ phụ Giấu trong túi áo kìa】
Tôi lập tức nhào tới nắm chặt lấy thiếu gia
Tay đầy mỡ móc thẳng túi quần
Mặt lập tức đỏ lựng: “Lục Tiểu Vy làm cái gì ”
Tôi ngắt lời rút một vật giơ cao khỏi đầu: “Tôi chịu nổi bạn học Thương mang theo thuốc Viagra thế hả”
Cả phòng chết lặng
Mặt thiếu gia từ đỏ chuyển sang đen như đáy nồi
Tôi chữa cháy một cách điềm nhiên: “Thiếu gia nhà cũng heo nái cần phối giống ”
Trước ánh mắt đóng đinh của cả phòng gật đầu một cách cứng đờ
“Cái đó dùng lần gửi cuốn Chăm sóc heo nái và sinh Cậu nhớ kỹ nha”
“C-cảm… cảm ơn…”
Cả phòng xôn xao như nổ tung
Màn hình bình luận thì như phát sốt:
【Nam chính vẻ đã mất hết sức mạnh và chiêu trò】
【Lục Tiểu Vy rốt cuộc cô đang làm gì hả】
【Về nhà làm ơn về nhà 】
【Hãy kết thúc vở hài kịch 】
【 mà… ngăn nữ phụ cũng đúng】
【Nữ phụ mang thai ngoài ý kết cục y hệt như phần cuối: Bị giữ trong nhà để sinh con đứa bé ông nội nam chính đưa về biệt thự tổ Nữ phụ cắt đứt mọi liên hệ trở thành một mẹ trầm cảm Mới hai mấy tuổi mà chịu nổi cảnh nam chính truy vợ cuối cùng nhảy lầu tự sát】
Mẹ ơi…
Tiểu thư thế kết cục bi thảm đến chứ
Tôi đưa “cái đó” cho thiếu gia nắm chặt tay tiểu thư
Tôi khẽ thì thầm bên tai cô :
“Tiểu thư đừng tò mò chuyện nếm trái cấm nhé”
“Tôi chị gái học đại học bảo mấy nam sinh ở trường ai cũng cả trăm múi bụng ngon gấp vạn lần cái thịt khô Thương thiếu gia ”
Đợi lớn hơn trải nghiệm sẽ hơn nhiều đấy
“À đúng nhắc đến ‘lớn’ thì…”
Mặt tiểu thư đỏ như gấc lườm đầy tức giận:
“Cậu câm miệng cho ”
Thấy màn bi hài kịch cuối cùng cũng kết thúc
yên tâm về quê nuôi gà
Lúc đang chuẩn bắt xe buýt chuyển sang máy cày về nhà
thì thấy tiếng bước chân hối hả vang lên lưng:
“Lục Tiểu Vy thế”
Không ngờ cả tiểu thư và Thương thiếu gia đều chạy theo
Tôi lịch sự mời:
“Về làng làm nông nè hai qua nhà chơi ”
“Đã thế thì đến chơi một chút cũng ”
…
là dân thành phố biết giới hạn là gì hết