Người Nông Thôn Vô Tình Lạc Vào Kênh Truy Thê - Chương 1
01.
Truy thê hỏa táng tràng là cái gì?
Tôi là dân quê, tôi không biết.
Trước khi thấy mấy dòng bình luận nói tôi là nữ chính trong truyện ngược “truy thê hỏa táng tràng”, tôi vẫn còn đang ngậm đầu bút bi, vắt óc suy nghĩ:
Nếu trưa nay muốn ăn một bữa chân giò hầm cho đã, thì với hai mươi tệ (~70k) còn lại tôi phải sống thế nào suốt một tháng đây…
“A! Nhẫn kim cương của tiểu thư quả nhiên nằm trong túi của Lục Tiểu Vy!”
Một tiếng hét chói tai cắt đứt mộng tưởng của tôi.
Tiểu thư mang theo vài đứa theo phe cô ta, chặn tôi lại trước giờ tan học.
Dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp, cô nàng tên Ôn Lan run rẩy đưa tay vào chiếc cặp dính phân gà của tôi, moi ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Tôi liếc qua cái hộp nhẫn —【H….W..】
Harry Potter bắt tay với Wallace ra nhẫn cưới rồi à?
Gương mặt xinh đẹp của cô tiểu thư nở nụ cười đắc ý, mắt đỏ lên trong tích tắc.
“Lục Tiểu Vy! Còn dám nói không phải cậu ăn cắp? Chiếc nhẫn này là tín vật đính ước anh Thương tặng tôi!”
Trước mắt tôi lại hiện ra một loạt bình luận.
【Truy thê hỏa táng tràng mở màn!】
【Tình tiết học sinh nghèo – thiếu gia nhà giàu, đỉnh!】
【Thiếu gia sắp đứng ra xin lỗi thay nữ chính rồi, dù lúc này có hơi ngốc, nhưng là vì yêu nữ chính đó.】
【Ngốc cái đầu cậu ấy! Không phân biệt trắng đen, vu oan cho nữ chính trộm nhẫn kim cương vài chục vạn, khiến Lục Tiểu Vy bị bắt nạt đến phải nghỉ học mà gọi là yêu?】
【Thôi để thiếu gia yêu cô đi ha?】
Tôi đờ người nhìn dòng bình luận, cố xâu chuỗi mọi chuyện lại.
Hóa ra tôi, một đứa con gái quê mùa, lại là nữ chính trong truyện ngược “truy thê hỏa táng tràng”?
Trải qua đủ loại hành hạ như bị vu oan ăn cắp, bị cả trường bắt nạt đến nghỉ học, mẹ bị tai nạn không tiền chữa trị mà qua đời, đi làm thì bị cô lập, bị nam chính lừa đến bãi biển “làm bậy” rồi lỡ kỳ thi đại học…
Sau một loạt drama, cuối cùng tôi được nam chính quay về truy thê?
Kết thúc là tôi sống lay lắt ở quê trồng rau, rồi HE với anh ta?
Trời ơi má ơi.
Cái này gọi là yêu hả?
Truy thê hỏa táng tràng thực chất là truy đuổi nữ chính đến nghĩa địa thì đúng hơn.
Ở quê tôi mổ heo cũng không hành hạ nó đến vậy!
Tiểu thư phá ngang dòng suy nghĩ của tôi, cong môi cười ngạo mạn.
Cô ta rõ ràng đang tận hưởng ánh mắt khinh miệt từ cả lớp dành cho tôi.
Rồi như diễn viên bước ra từ phim cẩu huyết, cô ta vung một chiếc thẻ đen ra trước mặt tôi.
“Biết nhà cậu ở nông thôn, nghèo thì cứ nói đại đi.”
“Tiền tôi nhiều lắm, Lục Tiểu Vy. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn thừa nhận đã ăn cắp, xin lỗi tôi trước mặt mọi người, thì một trăm vạn này coi như tôi vứt cho chó ăn.”
Mặt tôi đỏ bừng như đít khỉ.
Màn hình ảo bắt đầu loạn cào cào.
【Xong rồi, nữ chính sắp khóc rồi, mà trong lớp đâu có camera, cô ấy có rửa trôi cả trăm cái miệng không?】
Khóc cái gì?
Cho tôi hỏi, có ai bị đập cả đống tiền vào mặt mà không đỏ mặt, không khó thở không?
Mấy người làm được à?
Mấy người có tiền không đã?
Tôi vừa kìm lại nụ cười đểu trên mặt, định đưa tay nhận lấy chiếc thẻ ngân hàng vàng chóe lấp lánh kia.
Tiểu thư chiều tôi như thế, không phải yêu thì là gì?
“Ôn Lan, cậu đừng bắt nạt Tiểu Vy nữa!”
Một giọng nam trầm ấm vang lên, cắt đứt bầu không khí mờ ám giữa tôi và tiểu thư.
Thương thiếu gia vừa học xong thể dục bước vào lớp.
Tám múi bụng ướt đẫm mồ hôi, đường nét hiện rõ dưới lớp áo.
【Trời long đất lở, nam chính strong xuất hiện!】
【A a a a, kích động quá, nam chính sắp ra tay cứu mỹ nhân rồi!】
Tôi quay phắt sang nhìn Thương thiếu gia, ánh mắt đầy cảnh giác.
Ngày xưa giọng hắn là bản nhạc ru ngủ tôi mỗi đêm, giờ nghe chẳng khác gì tiếng xì hơi vang vọng.
“Lục Tiểu Vy cũng đâu có cố ý mà…”
Bốp!
“Câm mõm!”
Tôi phi thân lên, xắn tay áo tát hắn một phát như trời giáng, tiễn hắn bay vào thẳng thùng rác cuối lớp.
Trong ánh mắt hoảng loạn của tiểu thư,
tôi tiến lên hai bước, giật lấy chiếc thẻ đen trong tay cô ta, quỳ cái rụp xuống sàn, hét lớn:
“Tôi cố tình đó, tôi cố tình đó! Tôi cố tình đó!”
Bỏ qua vẻ mặt tái mét như xác sống của tiểu thư,
mặt tôi nở rộ như hoa đào tháng ba.
“Tất cả là lỗi của tôi, tiểu thư.”
“Một trăm vạn này tôi nhận, xem như hỗ trợ cho một con chó!”
“Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”
Tiểu thư dần hoàn hồn, vẻ hoảng sợ trên mặt bị cơn giận dữ lấn át.
Ngón tay trắng nõn run rẩy chỉ về phía tôi, cả người giận đến phát run.
“Cậu…”
“Cậu!!!”
Không ổn rồi.
Cô ta còn ngây thơ đến mức muốn… lấy lại cái thẻ đen đó kìa.
2
Được thôi?
Muốn so tay nhanh với dân quê bọn tôi à.
Ngay cả lúc cái xe bán thực phẩm chức năng vào làng phát trứng gà miễn phí,
tôi vẫn có thể vượt mặt toàn bộ đám bà lão trong làng để giành được túi đầu tiên.
(Dù là trứng thối, trứng hỏng thì mấy người đừng giành nhé.)
“Cậu có còn biết xấu hổ không!”
Câu của tiểu thư còn chưa kịp dứt,
tôi đã nhét phắt thẻ đen vào trong chiếc 36D đáng tự hào của mình, nhoẻn miệng cười e thẹn.
“Học phí tháng này của tôi coi như xong rồi. Tiểu thư đúng là người tốt mà.”
Tiểu thư: “???”
Bàn tay đang giơ lên của cô ta chầm chậm hạ xuống.
Trên mặt lướt qua một tia tức tối… và cả một chút thẹn thùng khó hiểu.
Ánh mắt cả lớp nhìn tôi thoáng chốc đầy rẫy ghen tị, xen lẫn một chút… không cam lòng?
Màn hình ảo càng náo nhiệt hơn.
【Tui xỉu, dựa vào đâu vậy chứ?!】
【Cho tôi diễn hai tập thôi! Tôi mới là dân quê thứ thiệt!】
【Bạn từng chăn heo chưa? Từng thấy bãi cỏ heo lúc bốn giờ sáng chưa…】
【+10086……】
Tôi hất phăng đám thực vật màu xanh trước mặt, ngẩng cao đầu kiêu hãnh, vừa định hôn lên mu bàn tay trắng muốt của tiểu thư.
Thì cổ tay lại bị Thương thiếu gia túm chặt.
Hắn mím môi, gò má căng cứng, vẻ mặt như đang cố nén gì đó.
Ánh mắt pha ba phần giễu cợt, bốn phần hời hợt nhìn tôi mà buông lời “anh hùng cứu mỹ nhân”:
【Tiểu Vy, cậu không cần phải chịu nhục để xin lỗi cô ta. Tôi có thể bồi thường thay cậu. Cô ta dùng tiền để sỉ nhục cậu, tôi không cho phép!】
Màn hình bình luận nổ tung:
【Uầy!!! Đây chính là khí chất tổng tài Bắc Kinh A đây mà! Mê chết mất!】
Tôi: “???”
Tiểu thư sắp hóa đen tới nơi, bầu không khí ấm áp vừa mới xây dựng với bao nhiêu khó khăn đang dần tan thành mây khói.
Tôi cuống quá.
Renggg—
May mà chuông hết tiết vang lên cứu mạng tôi!
“Tránh ra!”
Chụt chụt chụt!
Tôi lập tức cúi đầu hôn chụt chụt lên mu bàn tay tiểu thư để thể hiện lòng trung thành và nịnh nọt.
Phớt lờ tiếng hét rợn người sau lưng cô ấy,
tôi đẩy mạnh Thương thiếu gia mặt như táo bón ra một bên, vuốt tóc đầy khí chất, quay sang gọi cô bạn cùng bàn thân thiết của tôi:
“Đi thôi, Hoa! Hôm nay ăn uống thả ga, Vy công tử tôi bao hết!”
“Đã đời chưa?”
Hai đứa tôi ngồi đối diện nhau trong quán cơm bình dân dầu mỡ bốc lên ngùn ngụt.
Mỗi đứa ôm một tô cơm chân giò siêu to đầy trứng, đầy xúc xích, đầy thịt, ăn đến nỗi miệng bóng loáng như được bôi dầu ăn.
Tiểu Hoa gật đầu mà không thèm ngẩng lên.
“Đã.”
“Ăn nhiều vào, dì ghẻ của cậu cũng đâu có để phần cơm tối cho cậu đâu.”
Tôi vừa gặm cái chân giò béo ngậy vừa nhìn cánh tay gầy trơ xương của con bé, thở dài.
Mẹ ruột của Tiểu Hoa mất sớm.
Từ lúc dì ghẻ dắt theo con trai bước vào nhà, căn phòng trọ 30 mét vuông của họ coi như không còn chỗ cho Tiểu Hoa nữa.
Đi học thì bữa đói bữa no, thời gian rảnh thì ra sân trường nhặt chai nhựa, bán được đồng nào hay đồng đó để mua đồ ăn.
Vậy mà nó vẫn cố gắng dành thời gian giúp tôi — một đứa học kém, nghèo kiết xác mới chuyển từ quê lên — giải đề, ôn bài, không hề than thở lấy một câu.
Nhìn con bé ăn đến bóng cả mép.
Tôi nhẹ nhàng vén mái tóc lòa xòa của nó ra sau tai.
Màn hình bình luận đột ngột sáng lên:
【Đây chính là Phàn Tiểu Hoa đấy… Tiếc là về sau vì để đẩy nữ chính vào tra kịch, biên kịch cho Tiểu Hoa bị đứa em trai cùng mẹ khác cha cưỡng bức, rồi nhảy lầu tự sát ngay trước kỳ thi đại học.】
【Đúng vậy… Bây giờ cũng thảm lắm, bà ngoại thương nó nhất thì bị ung thư, đang nằm chờ chết ở quê, nó chẳng có nổi một xu để chữa bệnh, chỉ có thể bất lực nhìn người mình yêu thương nhất rời đi.】
Tay tôi cứng đờ, đũa khựng lại giữa không trung.
“Tiểu Hoa, bà ngoại cậu bị bệnh à?”
Tiểu Hoa ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng đỏ hoe.