Người Không Tim - Chương 2
6
Dù hôn sự đã định nhưng Định An Hầu thể để một nữ tử nhà nông gả phủ Tấn vương
Hầu phu nhân một lần nữa đóng vai một mẫu thân yêu thương bắt đầu dạy những lễ nghi thông thường dành cho các quý nữ xuất thân từ các gia đình quý tộc
Ta học nhanh ngay cả ma ma nghiêm khắc nhất cũng thể chê trách
Hầu phu nhân ở một bên liên tục gật đầu : “Tốt quả thực là nữ nhi thân sinh của ”
Bà tự tay bưng cho bát canh hạt sen: “Trước tiên tạm thời nghỉ ngơi thử món canh do chính tay hầm”
Phó Anh ở một bên siết chặt chiếc khăn lụa trong tay đột nhiên rên rỉ ôm ngực nhẹ nhàng ngã xuống ghế: “Mẫu thân đau quá…”
Hầu phu nhân lập tức bỏ mặc lo lắng chạy đến bên cạnh nàng: “A Anh xảy chuyện gì Khó chịu chỗ nào”
Sắc mặt Phó Anh tái nhợt yếu ớt : “Ngực đau là bệnh cũ tái phát…”
Hầu phu nhân hét lớn: “Sao còn mang thuốc mà tiểu thư thường uống đến Lục Phỉ cầm thiệp của mời thái y tới đây”
Mọi trong viện đều bà sai sử đến vòng vòng nhưng kẻ chủ mưu Phó Anh lặng lẽ nở một nụ đắc ý với
Ta nàng chỉ im lặng mà Hầu phu nhân
Thật là kỳ lạ
Có vẻ như bà thật sự yêu quý nàng
Một nữ nhân lạnh lùng và dối trá như bà thế mà cũng sẽ lo lắng cho khác
Có lẽ là bên cạnh hơn mười mấy năm Phó Anh cuối cùng cũng thể hòa tan tảng băng trong lòng bà lúc Hầu phu nhân ôm nàng như ôm lấy bảo bối mỏng manh và quý giá nhất thế gian
Mười ba năm khi đẩy khỏi xe ngựa như giày rách vứt bà chỉ đầu chỗ khác với đôi mắt đẫm lệ
Lẽ cảm thấy đau đớn nhưng giờ đây chỉ là một cái xác sống tim
Cho nên cũng chậm rãi mỉm với Phó Anh
Đã tìm thấy thứ mà Hầu phu nhân quan tâm nhất
7
Đêm đó Phó Anh xông phòng
“Hôm nay ngươi cũng đã thấy quan trọng nhất trong lòng mẫu thân cuối cùng vẫn là ngươi chỉ cần chuẩn thật để ngày gả phủ Tấn Vương là đừng bao giờ si tâm vọng tưởng cướp đoạt thứ thuộc về ”
Ta bình tĩnh : “Trưởng tỷ lo lắng nhiều chỉ cảm thấy xúc động khi thấy mẫu thân quan tâm đến trưởng tỷ mà thôi”
Trên mặt Phó Anh hiện lên một tia bất an: “… Mẫu thân đương nhiên là quan tâm ”
“Vậy còn bản thân trưởng tỷ ”
Ta mỉm nhẹ dò hỏi: “Trưởng tỷ quan tâm cái gì nhất”
“Liên quan gì đến ngươi”
Nàng vứt câu rời
mà chỉ tùy ý hỏi thôi
Lúc khi chết Phó Anh còn xuất hiện Dù ác độc nhưng ý định lạm sát kẻ vô tội
đã biết Phó Anh quan tâm cái gì nhất
Ta hoàng gia ban hôn khi huấn luyện khẩn cấp cho Hầu phu nhân đã đưa cung để tạ ơn hoàng hậu Phó Anh cũng cùng
Sau một hồi quỳ gối Hầu phu nhân hoàng hậu giữ chuyện và Phó Anh phép dạo Ngự Hoa Viên
Giữa những bông hoa một nam nhân trẻ tuổi mặc một thân y phục tím sang trọng đang đến
Đôi mắt che bằng lụa trắng rộng bằng ba ngón tay môi nở một nụ nhàn nhạt
Ngoại hình của vẫn giống như mười ba năm như thể ông trời vì để thoáng qua là thể nhận kẻ thù mà đã giữ nguyên dung mạo của
Phó Anh vội vàng hành lễ với : “Thần nữ Phó Anh của phủ Định An Hầu gặp qua quốc sư đại nhân”
Chỉ một câu ngắn ngủi chứa đựng niềm vui sự căng thẳng nỗi buồn và sự mong đợi của thiếu nữ
ánh mắt của quốc sư về phía : “Ngươi là ai”
Ta : “Nữ nhi của Định An Hầu Phó Duyệt”
8
Ta báo cái tên chính là cái tên chết tay mười ba năm
Ta chờ đợi sợ hãi tức giận nhưng phản ứng
Hắn chỉ gật đầu: “Phó Duyệt tên ”
Sau đó thấy thản nhiên rời
Ta sững sờ một lúc chắc chắn rằng nhận
Mặc dù cơ thể của hiện tại là một thiếu nữ mười bảy tuổi đương nhiên khác so với khi bốn tuổi nhưng tên họ và thân phận của vẫn thay đổi
Ta đoán lúc đó đã câu đó với Định An Hầu: “Sau đứa bé chắc chắn sẽ mang đến tai họa cho bộ Hầu phủ”
Đó chính là để Định An Hầu vứt bỏ nữ nhi thể âm để thể tùy ý sử dụng
Hắn phí hết tâm tư moi tim đó đem khổ chủ như vứt đầu
Thậm chí còn nhớ nổi một cái tên
Nỗi oán hận đè nén bấy lâu nay trào lên đúng lúc Phó Anh biết thức thời đến oai
“Ngươi cái đồ tiểu tiện nhân ” Phó Anh đột nhiên đẩy một cái
“Ngươi đã sử dụng yêu thuật gì để quyến rũ quốc sư đại nhân Một nhân vật thần tiên cao thượng như chứa chấp bất cứ hạt bụi nào trong mắt bao nhiêu lần cố tình tình cờ gặp cũng hề một cái tại Tại mới lần đầu tiên gặp ngươi mà đã chuyện với ngươi”
Ta đang tập trung đè nén sự oán hận ý định dây dưa với nàng bỏ
Phó Anh tức giận đuổi theo phía chửi bới: “Muốn tranh giành với tiên nên nhảy sông Ngự xem chính xứng ”
Ồn ào
như mong của nàng nhảy xuống sông Ngự
Phó Anh hoảng sợ suýt nữa ngã xuống: “Phó Duyệt ngươi chơi Ngươi… Rõ ràng là ngươi tự nhảy Đừng hòng vu oan hãm hại ”
Ta lặn xuống sông tập trung áp chế oán hận
Phó Anh thấy mặt sông động tĩnh hồi lâu rốt cuộc mới sợ hãi nghiêng ngả lảo đảo mà chạy lóc kêu “Mẫu thân”
Cuối cùng cũng yên tĩnh
Ta im lặng tâm pháp do Triệu thuật sĩ dạy miễn cưỡng áp chế oán hận quanh thân định dậy trở thì một bờ nhảy xuống “bộp” một tiếng
Người hiển nhiên giỏi bơi lội giương nanh múa vuốt trong nước như một con mèo biết bơi nhưng vẫn bướng bỉnh bơi đến bên cạnh
Hắn lo lắng nắm lấy vạt áo chắc là đang cố gắng kéo lên
Ta lắc đầu hiệu chính thể tự bơi lên
Thằng nhãi biết hiểu thành cái ý gì dù đang ở trong dòng sông lạnh lẽo nhưng khuôn mặt tiểu bạch kiểm của đột nhiên đỏ bừng
Sau đó cúi đầu xuống nhẹ nhàng dán môi môi
9
Ta kéo tiểu bạch kiểm cùng bơi trở bờ
Toàn thân ướt sũng ngọn tóc đang nhỏ giọt nước thở hổn hển từng ngụm từng ngụm
Dù đang trong tình trạng chật vật khó coi nhưng vẫn ngẩng đầu lên bằng đôi mắt trong veo hỏi: “Ngươi chứ”
Ta hỏi : “Ngươi dáng vẻ của giống như ”
Tiểu bạch kiểm gãi đầu bối rối : “Vừa ngươi … nhảy xuống sông Ta từng thấy một vài nương nương trong hậu cung cũng thích nhảy xuống sông mặt các phi tần khác Ta hiểu nước trong sông lạnh như ”
“…” Ta : “Ta nhảy xuống sông vì cảm thấy quấn lấy quá phiền phức tránh ”
“Thì còn thể như thế ”
Đôi mắt đột nhiên sáng lên giống như một chú chó con tìm thấy đồ chơi dường như thấy một cái đuôi bông xù đang phe phẩy phía
“Đôi khi cũng cảm thấy thái phó cũng phiền lắm lần cũng sẽ nhảy xuống sông trốn ông he he”
Vừa xong đột nhiên buồn bã: “ bây giờ sông lạnh quá nhất là đợi đến mùa hè trốn”
Ta chút buồn : “Ngươi biết nước sông lạnh mà còn nhảy xuống cứu ”
Hắn một cách nghiêm túc “Không giống ”
Ta hỏi chỗ nào giống
“Hoàng hậu nương nương mẫu thân chính là chỗ đó Phó Nguyệt tự nhảy xuống”
Ta đầu thì thấy Hoàng hậu Hầu phu nhân Phó Anh đang lao về phía đây
Tất nhiên là họ cũng thấy chúng
Ánh mắt hoàng hậu tiểu bạch kiểm cau mày : “Tam Sao ngươi biến thành như thế ”
Hầu phu nhân Phó Anh và cung nhân lập tức hành lễ: “Gặp qua Tấn vương điện hạ”
Tấn Vương hổ lên hành lễ với hoàng hậu: “Gặp qua tẩu tẩu”
“Hoàng hậu nương nương” Phó Anh hung hăng liếc : “Tấn vương điện hạ chắc chắn là vì Phù Duyệt mới rơi xuống nước”
Hầu phu nhân cũng nghiêm khắc mắng: “Nghiệp chướng còn quỳ xuống thỉnh tội với điện hạ”
Ánh mắt lạnh lùng của hoàng hậu cứ chằm chằm định mở miệng thì Tấn vương đột nhiên dậy : “Không Là… Là … Là cẩn thận rơi xuống nước là vị tỷ tỷ nhảy xuống cứu Là nàng cứu ”
Hoàng hậu ngơ ngác một lát đột nhiên mỉm đầu với Hầu phu nhân đang sợ hãi: “Nhìn xem của đã đính hôn còn gọi vị hôn thê của là tỷ tỷ”
Lời của hoàng hậu đó là đã xác định việc tuy mọi mặt ở đây đều biết là chuyện gì đang xảy cũng rộ lên
Hoàng hậu : “Tam ngươi còn biết vị cô nương là nữ nhi của Định An Hầu cũng thê tử của ngươi”
“A thê… Thê tử…”
Hắn đỏ mặt ngơ ngác như thể vẫn hiểu ý nghĩa của hai từ
Ta chú chó con bối rối rơi xuống nước mặt đột nhiên cảm thấy buồn cảm thấy thật đáng yêu cho nên nháy mắt với
“Xin chào tên là Phó Duyệt”
“Duyệt Nhi” Hầu phu nhân thấp giọng : “Không vô lễ với Tấn vương điện hạ”
Tấn vương nhanh chóng ngăn bà “Không… Không ”
Tấn vương và bất ngờ gặp như một cặp phu thê mới cưới lẽ tận dụng cơ hội để mai mối cho bọn họ nhưng cả hai đều như gà rớt nồi canh nên hoàng hậu lệnh cho cung nhân đưa chúng thay y phục
Ta đang định rời với cung nữ thì Tấn Vương đột nhiên nhích gần
Hắn thì thầm: “Mọi đều gọi là Tấn vương”
“ thực tên là Lý Hằng”
Nói xong nháy mắt với một cái