Người Dì Độc Ác - Chương 3
6
Sáng hôm chiếc ghế đẩu nhỏ ở sân bà Lư đang tết tóc cho
Ông nội của Mạnh Cường dắt theo cháu trai đến
Ông ở giữa sân ném Mạnh Cường xuống đá ngã lấy gậy đánh
Bà Lư vội vàng ngăn ông : “Đứa trẻ biết đừng đánh nữa”
Ông nội của Mạnh Cường tức đến nỗi mặt mày méo mó: “Không lý do gì mà lấy pháo nổ Tiểu Vân đồ khốn nạn ”
Ông đá mông Mạnh Cường một cái
Mạnh Cường lăn mặt đất ôm mông : “Là Ngô Trân Trân bảo cháu làm thế sẽ cho cháu kẹo”
Ông nội của tức đến nỗi run rẩy: “Cháu là heo lần nó bảo cháu giết cháu ”
Ông giơ cánh tay lên tiếp tục đánh
Bà Lư quát lớn: “Được Tôi bảo đừng đánh nữa đánh hỏng thể yên tâm ”
Ông nội của Mạnh Cường thấy câu buông cánh tay xuống thế mà
Ông nức nở : “Chị hai lúc rơi xuống hồ băng nếu chị xuống cứu thì đã chết từ năm bảy tuổi Sống vô ích bao nhiêu năm như giờ nuôi một đứa cháu như thế còn mặt mũi nào gặp chị nữa chứ Năm con trai đột nhiên mất cũng giờ thì thực sự hết hy vọng chị hai chỉ nhảy xuống hồ Bạch Mã cho cá ăn…”
Ông thương tâm nước mũi nước mắt chảy đầy mặt hai vai ngừng run rẩy
Mạnh Cường cũng theo
Bà Lư khuyên nhủ vài câu cũng rằng đau nữa
Ông cháu họ mới chịu về
Sau khi vết thương ở mông lành Mạnh Cường đã ném một tràng pháo mũ của Trân Trân
Trân Trân mặc quần áo mới đang khoe khoang nổ tung đến nỗi òa lên
Bông trong mũ cháy thấy sắp bùng lên
Bà ba ngang qua bụng dội cho cô hai gáo nước
Mặc dù mùi hôi thối xông lên tận trời nhưng cuối cùng cũng dập tắt đám cháy
Cô tức điên lên
Cô chống nạnh tìm đến nhà họ Mạnh yêu cầu đánh chết Mạnh Cường
Ông nội của Mạnh Cường từ sáng sớm đã trốn rằng đánh cá ở xa bảo con dâu đừng để cơm trưa cho ông
Mẹ của Mạnh Cường cầm gậy đánh con trai hai cái nặng nhẹ
Cô nhảy dựng lên hét lớn: “Đánh đánh tiếp đánh chết thằng chó con ”
Mẹ của Mạnh Cường vui: “Mày bệnh mày mới là đồ tạp chủng ”
Cô và khác rõ ràng vốn dĩ trong lòng đã quỷ thẳng mặt như lập tức nổi điên
Cô hét lên một tiếng xông lên túm tóc mẹ của Mạnh Cường
Lúc Mạnh Cường chịu nữa thân với mẹ nhất
Mạnh Cường cúi đầu đâm eo của cô hất ngã cô xuống đất
Cô ngửa mặt lên trời nửa ngày bò dậy những hàng xóm xem ai đến kéo cô dậy
Có kêu lên: “Thằng bé ngoan mẹ mày nuôi mày uổng công”
Cô tức giận bỏ khi còn hét lên: “Tôi sẽ bảo ông Châu bao hết ruộng nước của nhà khác chỉ bao ruộng nhà các thôi”
“Đồ bệnh hoạn tự mày giữ mà từ từ trồng ”
Nguyện vọng của cô thành hiện thực vì ông Châu đã bỏ một lời
Sau khi ông Châu ba ngày xe cảnh sát chạy làng
Mọi mới biết ông Châu tự xưng là đã lính năm năm thực là đã tù năm năm tù bao lâu khắp nơi lừa đảo
Cảnh sát vẫn luôn tìm kiếm ông
Ông ăn uống trong làng chúng nợ ít tiền
Những thứ mua cho cô cũng hầu như là nợ
Các chủ nợ tin kéo đến khiêng đập gần như dọn sạch nhà của cô
Bà ba chạy đến nhà vỗ tay : “Triệu Hồng Mai đúng là đồ ngốc lần đó một nhóm suối nước nóng Lão Tử sợi dây chuyền vàng của họ Châu nổi mặt nước bà còn ngây ngô Đáng đời bà chơi chùa”
Bà Lư vẫn nhàn nhạt hùa theo bà
Tôi gì tiếp tục làm bài tập nhưng trong lòng thấy sảng khoái dựng tai lên mong bà ba kể thêm một chút chi tiết
Chuyện của ông Châu khiến bà trở thành trò của các làng gần xa
Bà tức giận giường ngoài
Còn Trân Trân bắt đầu trốn học lén thậm chí còn tham gia cả kỳ thi cuối kỳ
7
Chớp mắt đã đến Tết
Chiều 30 Tết Mạnh Cường xách một con cá đầu to đến cửa bếp nhà ném chậu chạy mất
Bà Lư định gọi nhưng chạy nhanh hơn cả thỏ
Cậu ngại
Từ lần làm thương vì nổ mỗi lần gặp đều hổ dám ngẩng đầu lên
Bà múc một bát thịt viên xào củ cải trắng cho mang sang nhà Mạnh Cường
Mẹ Mạnh Cường nhận bát vui vẻ ôm lấy
Bà như làm ảo thuật rút một chiếc thước dây mềm từ trong ngực đo một lượt
Sau đó híp mắt : “Chờ đấy bà sẽ đan cho cháu một chiếc áo len mới đảm bảo hơn cả áo bán ở thành phố”
Tôi ôm một bát đầy đậu phụ đông về nhà
Bà tặng thêm một nắm miến khoai lang…
Cứ thế thì tặng qua tặng mãi hết
Buổi chiều bố về đến nhà
Bố xe máy về trời quá lạnh mồ hôi đầu đã đông thành đá
Bố dậm chân híp mắt khuân đồ từ xe xuống
Áo bông mới cả bộ đồ dùng học tập đồ ăn đồ dùng… Một chiếc xe máy mà chở nhiều đồ như
Chỉ riêng bưởi bố đã mua cả một bao tải
Ăn xong bữa cơm tất niên bố lấy một bó pháo hoa dài
Bố rút một cây châm lửa nắm tay hướng lên trời bắn
Pháo hoa “Vút” một cái phóng ngoài nổ tung nền trời xanh thẳm những mảnh sáng màu vàng và bạc rơi xuống từ cao
Một bông hoa biến mất một bông hoa khác lập tức theo …
Kiếp từng xem pháo hoa biết cảnh tượng rực rỡ đẽ như
Từ pháo hoa nghĩ đến sự lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn của bố đối với kiếp …
Tôi rùng rụt
Bố lập tức nhận
Bố nắm chặt tay : “Bé con sợ Đừng sợ bố sẽ cùng con bắn hết những thứ ”
Bốn phía đều vang lên tiếng pháo nổ rộn ràng
Tiếng pháo nổ giao thừa gió xuân đưa ấm chén rượu mừng năm mới
Mùng một Tết một cặp vợ chồng trung niên đến tặng quà cho bà Lư mang theo nhiều đồ to nhỏ đủ cả
Bà Lư chịu nhận
Họ tha thiết : “Trước đây chúng bà chăm sóc nhiều nhưng con cái quá đông gánh nặng quá lớn cũng khả năng báo đáp bà Hai năm nay con cái đã lớn hai vợ chồng chúng làm công ở Tô Châu đã tiết kiệm một số tiền vội vàng đến thăm bà thể quên ơn Bà hãy nhận tấm lòng của chúng năm chúng làm công trong lòng sẽ ấm áp lắm”
Bà Lư mới nhận
Sau khi họ bà Lư vui vẻ với : “Những chiếc bánh để cháu mang theo khi học học hai tiết đói thì lấy ăn”
Mùa xuân nhận lá thư của Chu Khải gửi đến
Kiếp chắc chắn cũng đã gửi thư cho
Tôi nhớ mấy lần đưa thư đến cửa nhà mắt thấy dì luôn giành lấy thư
Người đưa thư dì liền chế giễu: “Mù thì đừng dựng tai lên giữa ban ngày mà mơ mộng gì chứ Ai thư cho đứa con gái nhà quê ”
Vì kiếp Chu Khải bao giờ nhận hồi âm của
Lần cẩn thận mở tờ giấy thư
Chu Khải lớn hơn một tuổi một số chữ còn chú thích thêm phiên âm
Thật coi thường quá biết dùng từ điển Tân Hoa đấy
Bố hớn hở tìm một chiếc phong bì cũ bên trong một số tem
Bố : “Tiểu Vân đây là hồi trẻ bố học theo sưu tầm đấy con cầm trả lời thư cho Chu Khải nhé Phải chữ ngay ngắn để chúng ”
Bà Lư : “Trên đã đóng dấu dùng nữa Bà cách”
Buổi chiều bán bánh bao xe đạp đúng giờ qua