Người Dì Độc Ác - Chương 2
3
Tôi ôm đầu ở hành lang suy nghĩ hồi lâu
Nếu trong nhà ông bà thì như dì là ngoài tuyệt đối lý do để ở
Đáng tiếc là bố là trẻ mồ côi
Nghĩ mãi nghĩ mãi từ xa vọng tiếng trống hát tuồng đã chủ ý
Vài ngày lúc hoàng hôn bố nấu cháo xong bày bát đũa lên bàn
Tôi đến chiếc ghế mây nghiêm trang xuống bắt chước giọng mẹ gọi: “Quảng Tài đây em chuyện ”
Bố cầm đũa sững tại chỗ
Một đứa trẻ tám tuổi nên những lời già dặn như
Bố sợ
Tôi thở dài tiếp tục những lời đã suy nghĩ :
“Anh đừng sợ em chỉ yên tâm về con mới về dặn dò vài câu”
“Anh hãy mời bà Lư ở đầu thôn Đông về nhà Bà là hộ ngũ bảo con cái từ đến nay hợp với Tiểu Vân Có bà chăm sóc Tiểu Vân thể lớn khôn”
Bố run rẩy : “Bà chắc đã đồng ý mọi cùng họ mà”
Nhà họ Mạnh bà Lư họ Lư hai họ mười mấy năm nay vẫn thường xảy mâu thuẫn
bà Lư là ngay thẳng nhiệt tình mọi trong thôn kính trọng bà đặc biệt thích ai hơn bà
Tôi giơ tay lau mắt
Trong nháy mắt nước mắt lấp lánh:
“Vậy thì hãy quỳ xuống thành tâm thành ý dập đầu cầu xin bà cứ rằng đã chết cũng cầu xin bà ”
“Bà là dễ mềm lòng nhất sẽ đồng ý thôi”
“Còn em gái em đó là một đứa mặt dày lòng độc ác còn độc hơn cả rắn rết Từ nhỏ em đã chịu ít thiệt thòi vì nó lúc còn sống em đã qua với nó Sau để nó bước nhà chúng ”
“Anh hứa với em những lời suối vàng em sẽ phù hộ cho và con”
Bố cứng đờ cả chỉ đầu là gật lia lịa như mổ thóc
Bố lau mồ hôi trán cẩn thận : “Anh nhớ Thục Trân Con còn nhỏ sức khỏe yếu em…”
Bố mẹ rời
Mặc dù lúc còn sống ân ái nhưng một khi âm dương cách biệt bố chỉ còn sợ mẹ
Nói nhiều sẽ hỏng việc đợi bố hết nhắm mắt nghiêng đầu ngã vật ghế
Bố tới đưa ngón tay dò thở của
Tôi kiên nhẫn nhắm mắt
Bố bế khỏi cửa chạy một mạch
Vào đến nhà bà Lư bố kể đầu đuôi sự việc
Bà Lư ôm lòng sờ tay dùng má chạm trán
Một lúc bà an ủi: “Quảng Tài đừng lo con bé ngủ một lát là khỏe thôi Dù cũng là mẹ ruột của nó sẽ hại nó ”
Bố mời bà Lư về nhà chúng ở
Bà Lư đồng ý chăm sóc nhưng chịu về nhà chúng ở
Bà khó xử : “Tiểu Mạnh từ xưa đã câu bảy mươi ở tám mươi ở nhờ chín mươi ”
“Người già tự biết Tôi cũng sắp bảy mươi tuổi mặt dày ở nhà sẽ chỉ trích Một ngày nào đó nhắm mắt xuôi tay hai chân duỗi thẳng sẽ là phiền phức lớn của các Tôi tự chết ở đây cán bộ thôn sẽ mặc kệ ”
Bố quỳ xuống liên tục dập đầu
Bố kiên quyết : “Bà Lư nếu bà chê nhận bà làm mẹ nuôi”
“Xin bà chăm sóc con bé đến khi trưởng thành đến ngày bà về trời sẽ cầm gậy đưa tang bà Tiểu Vân sẽ cầm đèn dẫn đường cho bà Sau chúng là một nhà”
Bố chân thành
Bà Lư sờ trán nhẹ nhàng lau nước mắt khóe mắt thở dài: “Thật đáng thương”
Bà đồng ý
4
Bố vui để ở nhà bà Lư còn thì chạy về dọn dẹp nhà cửa
Bà Lư hầm một bát trứng gà rưới dầu mè lên
Mùi thơm của dầu kích thích cơn thèm ăn lén nuốt nước bọt
Bà : “Tỉnh Dậy ăn trứng gà ”
Tôi bật dậy: “Bà bà biết cháu tỉnh ”
Bà mỉm : “Hai mí mắt cứ động đậy mãi”
Tôi lập tức hiểu trò vờ vịt của bà rõ mồn một chỉ là vạch trần thôi
Mùa đông năm ngoái bà Lư sang thôn bên xem hát ngang qua nhà bà dừng chuyện với mẹ
Hai là bạn thân từ thời trẻ tình cảm Mẹ làm món gì ngon đều nhớ mang sang cho bà Lư một bát
Hai cách trứ hàng rào chuyện tiếng trống vang lên
Bà Lư miệng còn đáp chân đã vô thức bước ngoài đúng là một mê hát
Mẹ tiễn bà xa ngẩng đầu trời u ám
Mẹ suy nghĩ một lúc từ tạp dề lấy một ít tiền bảo nhanh chóng theo sân khấu nhiều quầy hàng ăn ngon
Tôi chạy theo bà Lư
Bà nắm tay với : “Mẹ con là sợ bà già cô đơn ngã đường ai biết nên để con cùng bà”
Tiếng trống thúc giục bước chân chúng mãi mãi cuối cùng cũng đến nơi
Trên sân khấu đã bắt đầu diễn sân khấu nhiều
Tôi chen đến quầy hàng mua hai hào kẹo bỏng cầm tay nhai rôm rốp
Hôm nay một đoạn diễn thần thần bí bí
tiết mục tiếp theo là bi kịch hát mãi dứt
Tôi nhanh chóng chán ở hậu trường chơi
Có một chị gái thích đưa cho một viên kẹo bên cạnh xem chị trang điểm hỏi đủ thứ hỏi chị khi diễn thì làm
Chị gái chớp mắt : “Thì giấu sẵn một ít hạt ớt đỏ trong kẽ tay”
Tôi nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn nhớ câu
Hôm đó thấy tiếng trống liền nhớ tất cả
Vì bắt chước theo câu chuyện trong vở kịch mạnh dạn giả thần giả quỷ một phen
Cứ như đã thành công tìm một bà ngoại
5
Có câu một lần rắn cắn mười năm sợ dây thừng
Tôi khi tái sinh thì vô cùng quý trọng mạng sống
Trời tối ngoan ngoãn ở nhà với bà Lư cả
Đi học về cũng bám sát theo chị quen thuộc trong đội tuyệt đối một
Dì lén lút đến cửa nhà trộm chuyện với bà Lư hỏi bố làm ăn
Bà Lư mặt lạnh như tiền thèm dì
Dì lẩm bẩm: “Lại bà ruột làm gì mà vẻ thế”
Thấy ai để ý đến dì đành trừ bỏ
Không lâu dì bất ngờ gặp may
Có một thương nhân phương Bắc đến đây thuê đất trồng kê đầu béo sợi dây chuyền vàng hoảng mắt khác
Hai nhanh chóng câu đáp
Tan học thấy dì ở cổng trường từ xa
Dì tô mặt trắng bệch tô son đỏ chót mặc áo khoác lông
Thấy dì vẫy tay : “Tiểu Dung đây dì mua cho con ăn xiên nướng”
Tôi lập tức đầu chạy mất dép
Ai dám ăn xiên nướng của bà biết dùng que xiên mắt
Sau đó các bạn dì phất tay một cái mua hết xiên nướng ở quầy hàng cổng trường
Những đứa trẻ ngang qua chỉ cần đưa tay là đồ ăn
Dì đưa xiên nướng :” Sau các con chơi với Trân Trân còn đồ ngon ăn nữa”
“Lần con mắng Trân Trân Không mắng Được dì cho thêm một xiên”
Trân Trân ở bên cạnh hét lên: “Cô mắng đừng cho cô ”
Hai mẹ con họ làm trò hề
Bà ba vui chạy đến nhà tức giận : “Triệu Hồng Mai cả ngày ăn mặc lòe loẹt sợ khác biết bà làm tiểu tam”
Bà còn học những lời xa mà dì cho chúng :
“Đứa trẻ Tiểu Vân lương tâm mẹ nó mất đến cả dì ruột như cũng nhận Tôi bụng mua đồ ăn cho nó nó như thấy ma chạy mất dép”
“Chắc là sợ bệnh thủy đậu của Trân Trân lây sang nó đến cả em gái cũng nhận”
Thực Trân Trân sắp khỏi thật khiến đau lòng
Bà Lư dạy nó thế nào Chẳng lẽ cháu ruột thì chiều hư nó Ôi trời ơi lớn lên ai dám lấy chứ
Bà ba xong chú ý quan sát sắc mặt của bà Lư
Mọi đều biết bà Lư thời trẻ tính tình nóng nảy ưa những kẻ lưng
bà Lư mỉm hề tức giận:
“Tiểu Vân nhà bụng giúp nó tiết kiệm tiền là một đứa trẻ hiểu chuyện”
“Chẳng lẽ giống như con mèo tham ăn ăn vụng chút tiền biết nó moi ở ”
Dì mời mấy đứa trẻ ăn là vô cớ
Tôi đạt giải nhất cuộc thi văn huyện trong lễ chào cờ hiệu trưởng khen ngợi trường
Trân Trân sân khấu mặt mày u ám hôm đó đã tay với
Tan học đang đường thì đột nhiên Mạnh Cường cùng thôn đuổi theo ném thứ gì đó gáy
Thứ đó “Bốp” một tiếng nổ tung tỏa mùi thuốc nồng nặc
Cơn đau rát bỏng lan lên lưng
Là pháo đã châm pháo ném trong áo
Tôi lạnh lùng về phía
Mạnh Cường chạy đến mặt Trân Trân Trân Trân khinh bỉ móc một nắm kẹo đủ màu sắc tung ngoài
Mạnh Cường cong mông nhặt mặt đất
Tết sắp đến nhiều nhà đã mua pháo đỏ từ những bé nghịch ngợm lén lút tháo một ít từ pháo mang đến trường chơi Trân Trân vì thế mà nghĩ kế độc
Về đến nhà bà Lư cẩn thận cởi áo cho bôi chút thuốc
Dặn ăn cơm tối bà liền ngoài
Tôi đèn một trang chữ mới bà Lư đã về
Bà Lư vuốt tóc : “Yên tâm Mạnh Cường dám bắt nạt con nữa ”