Người Dì Độc Ác - Chương 1
1
Khi mẹ mất mới tám tuổi
Dì là góa phụ đã đưa con gái đến chịu tang
Sau khi lễ tang kết thúc dì vỗ ngực đảm bảo: “Anh rể cứ yên tâm làm ăn em sẽ chăm sóc Mạnh Dung thật chu đáo”
Bố liền
Vài ngày dì bẻ một cành tre xanh dùng dao nhỏ gọt nhọn đưa cho em họ chơi
Tôi ở hành lang sách em họ chạy đến chọc cành tre mắt trái của
Ngay lập tức mắt tối sầm
Sợ hãi khiến run rẩy thân
Người đường đề nghị đưa đến bệnh viện
dì : “Chị gái mất nhà còn tiền mua dầu thắp cứ dùng mẹo dân gian chữa thử xem ”
Dì nướng cao dán lửa đột ngột dán mắt
Tôi bỏng đến mức kêu la thảm thiết co ro trong góc nhà chịu đựng một đêm dài đằng đẵng
Ngày hôm dì ép nuốt chửng đôi mắt cá tanh hôi
Ngày qua ngày mắt của cũng ngày càng mờ dần
Mỗi ngày dì chỉ cho uống cháo còn dì và con gái thì ăn thịt kho tàu một cách ngon lành
Dì : “Những thứ đều là đồ thừa cho cháu ăn mới là hại cháu”
Cuối cùng bố cũng trở về
Ông đưa đến bệnh viện
Bác sĩ tức giận: “Nghĩ gì mà để lâu như Mắt cũng nhiễm trùng cả hai mắt đều giữ các đã hại cô bé cả đời ”
Tôi trở thành mù nghỉ học ở nhà
Bố bận rộn với công việc làm ăn số lần về nhà ngày càng ít
Dì gọi điện cho bố hạ giọng : “Từ khi Mạnh Dung mù tính tình ngày càng kỳ quặc…”
Lại lớn : “Anh cứ yên tâm em là dì ruột của nó cho dù nó giơ tay tát em em cũng để bụng”
Bố cảm kích dì nên đưa em họ thành phố học
Cuối cùng em họ đã thi đỗ đại học
Giấy báo trúng tuyển gửi về nhà em họ ngọt ngào gọi một tiếng “Bố”
Em họ giải thích rằng dượng tuy là bố đẻ nhưng còn hơn cả bố đẻ nhất định sẽ hiếu thuận với dượng
Bố vui vẻ đáp rằng học phí đại học ông sẽ lo hết
Nghe huyện mở một trường dành cho mù nắm lấy tay bố cầu xin bố cho học
Ông kiên nhẫn hất tay : “Con đã lớn thế cùng một đám trẻ con trông thật khó coi Thôi đừng làm mất mặt bố”
Dì chạy đến lời cay độc với :
“Mạnh Dung con thể so sánh với em gái ”
“Thật đáng tiếc hồi nhỏ con còn thường xuyên nhận giấy khen trách là số phận của con quá kém”
Tôi cúi đầu bóc đậu để ý đến bà
Dì đột nhiên kêu lên: “Chiếc ô tô nhỏ thật oai phong”
Vài năm thôn đã sửa đường bê tông nhưng ô tô vẫn ít thấy
Trong tiếng ồn ào tiếng bước chân lạ dừng mặt
Tôi nghi hoặc nghiêng đầu
Người gì nhưng trong tiếng thở thể thấy sự căng thẳng
Anh từ từ xổm xuống giọng trầm ấm: “Mạnh Dung là Châu Khải Anh đã trở về”
Tôi cúi đầu tâm trạng phức tạp
Châu Khải là cháu trai của trưởng thôn cũ từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố
Có một năm về quê nghỉ hè tham gia trò chơi của chúng
Những đứa trẻ khác đều chạy tán loạn nhưng dừng chân
Hai trò chơi gì để chơi liền vác cần câu dẫn câu cá
Ngồi xổm trời nắng gắt lâu cuối cùng cũng câu cá
Hai chúng phấn khích kéo lên
Con cá lớn vùng vẫy bắn tung tóe nước cuối cùng cắn đứt dây câu
Hai chúng ngã ngửa nhưng vui vẻ
Sau đó trưởng thôn cũ qua đời gia đình Châu Khải đã nước ngoài
Bây giờ đã trở về đã chuyện với bố đưa nước ngoài chữa bệnh sinh
Anh vỗ nhẹ mu bàn tay như thể đang em cứ yên tâm
Bà dì ba mặt mọi : “Châu Khải giàu như cho dù mắt của Mạnh Dung chữa khỏi thì cũng sẽ sống như tiên trong thôn chúng ai từng nước ngoài ”
Đêm hôm đó em họ đẩy xuống dòng sông lớn cửa nhà
Nó nghiến răng nghiến lợi : “Mày là đứa mù dựa mà nước ngoài dựa mà may mắn như ”
mùa nước lớn dòng nước cuồn cuộn trong nháy mắt đã nhấn chìm
2
Bỗng nhiên tỉnh thấy tái sinh trong đám tang của mẹ
Đã lâu thấy ánh sáng chớp chớp mắt
Dì đang quỳ linh cữu lớn đập mặt đất từng câu từng chữ đều chị gái khổ mệnh
Dì còn rằng thà chết thay cho chị gái
Các bà dì khuyên can kéo dì nhưng dì chịu dậy còn dữ dội hơn
Bố lau nước mắt đích thân tới đưa tay đỡ dì
Dì dậy thuận thế dựa bố yếu ớt : “Anh rể làm đây Mạnh Dung còn nhỏ như ”
Tôi khỏi lạnh kiếp dì cũng như đó ở nhà chịu
Lần sẽ để dì toại nguyện
Lúc mọi chú ý dì lặng lẽ lẻn phòng ngủ
Dì xắn tay áo lên bắt đầu lục tung mọi thứ
Tôi bám sát phía hét lớn: “Có trộm”
Vài bà dì bên ngoài xông
Dì hổ: “Đứa bé bậy Tôi chỉ thu dọn di vật của chị gái Phải đốt những thứ nên đốt nếu sẽ may mắn”
Kiếp dì đã nhân cơ hội đó đốt hết ảnh của mẹ để một tấm nào còn phóng to ảnh của hồi trẻ treo tường nhà vẻ như bà chủ
Tôi ngã xuống đất lăn lộn lớn: “Dì đốt đồ của mẹ thì đốt con ”
Bố thấy tiếng động liền chạy tới đau lòng bế lên
Những bên cạnh xì xào bàn tán về những gì đã xảy
Bố cau mày: “Tôi quan tâm đến chuyện may mắn may mắn gì cả”
“Vợ mới mất đồ đạc trong nhà xin cô đừng động ”
Dì ngượng ngùng bỏ
Chiều hôm đó mẹ đã chôn cất
Tiếng kèn đám đã ngừng chậu tiền giấy cuối cùng cũng sắp cháy hết nghĩa trang trống trải chỉ còn tiếng gió thổi hiu hiu
Những thân thì thầm về cỏ dại ruộng nhổ hết về mưa năm nay về mùa màng bội thu mà họ mong đợi
Tôi dùng tay áo lau sạch tro bia mộ thầm nghĩ kiếp nhất định sống thật
Đám tang trở về nhà mọi lần lượt chào tạm biệt về mấy bác dì họ đang dỡ lều dọn bàn ghế
Dì nắm tay em họ lén lút đó
Tôi lẻn họ giật mạnh bím tóc của Ngô Trân Trân
Nó kêu “Ối” đầu thấy làm mặt quỷ liền đuổi theo đánh
Tôi nhân cơ hội lăn đất hai tay che mắt : “Bố bố em gái móc mắt con đau quá”
Ngô Trân Trân phịch lên định túm tóc
Từ góc của bố trông giống như nó đang móc mắt
Bố tức giận đến giọng run run: “Các đang làm gì ”
Dì ở bên cạnh hét lên: “Nói dối rõ lắm là nó động thủ đánh Trân Trân mày vu oan cho khác”
Bố kéo Ngô Trân Trân dậy đẩy cho dì : “Mời các nhanh đừng bắt nạt đứa trẻ mẹ như con ”
Dì hậm hực dắt con gái
biết dì sẽ
Hai năm chồng dì chết vì làm việc quá sức ở công trường đó dì trồng trọt cũng làm tiền sinh hoạt của hai mẹ con đều dựa việc dì quyến rũ đàn ông
vợ của những đàn ông đó cũng là mù điếc
Có đàn ông tàn nhẫn xách nước phân đổ sân nhà dì rằng dì vốn là một cái bô
Còn cắm dao cửa nhà dì rằng sớm muộn gì cũng chặt chết đôi gian phu dâm phụ
Dần dần dì thể tiếp tục quyến rũ đàn ông nữa dì cần một tấm vé ăn mới
Bố là dễ mềm lòng nếu dì mang quà đến nhà liên tục rằng chăm sóc thì lẽ dì sẽ ở
Ở khuyên bố làm ăn xa đó chặt một cành tre xanh ở nhà…
Nghĩ đến đây khỏi rùng
Những chuyện kiếp tuyệt đối là một tai nạn
Dì là một con rắn độc thể để dì cơ hội chui nhà