Ngừng Rung Động - Chương 5: Ngoại Truyện - Cầm Sơ
1.
Tôi đã mất ngủ ba đêm liên tiếp.
Bác sĩ kê cho tôi thuốc ngủ.
Có lúc uống thuốc vào, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, tôi lại mơ thấy Ôn Lê.
Mơ thấy những ngày tháng khi chúng tôi còn bên nhau.
Khi vừa đính hôn xong.
Mọi thứ dường như vẫn còn rất tốt đẹp.
Cô ấy nhảy từ sân khấu xuống, chạy về phía tôi từ đằng xa.
“Cầm Sơ, Cầm Sơ!”
Giọng cô ấy lúc nào cũng dễ nghe đến thế.
Tôi không kìm được, ôm cô ấy vào lòng.
Giấc mơ dừng lại đúng vào khoảnh khắc đó.
Tôi mở mắt, hốt hoảng đưa tay ra với lấy.
Tim đập thình thịch.
Thế nhưng căn phòng ngủ vẫn tối đen như mực.
Không có gì cả.
Chỉ có một mình tôi, cô đơn đáng thương.
Giống như một chú chó con bị chủ nhân ruồng bỏ.
Tôi đi gặp bác sĩ.
Kết quả chẩn đoán cũng chẳng có gì bất ngờ.
Tôi mắc vấn đề tâm lý.
Khó ngủ, thỉnh thoảng còn xuất hiện ảo giác.
Tôi bắt đầu sợ những nơi đông người.
Có lúc đang họp với các lãnh đạo cấp cao, tôi như thấy Ôn Lê đẩy cửa bước vào.
Cô đeo túi xách nhỏ, giọng nói không khác gì trước kia.
Nhíu mày, nũng nịu trách tôi:
“Cầm Sơ, nói là ra ngoài chơi, sao anh lại đến muộn nữa rồi?”
Tôi vội nói:
“Đều tại anh không đúng, tặng em quà nhé, em tha thứ cho anh đi?”
Những người ngồi dưới, ai nấy đều chỉnh tề, nghiêm túc nhưng lúc này lại như trông thấy ma.
Từng người trợn tròn mắt nhìn tôi.
Nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
Bởi vì—
Họ không nhìn thấy Ôn Lê.
Chỉ có một kẻ thần kinh như tôi thấy mà thôi.
2.
Thật ra, 5 năm trước, sau khi Ôn Lê ra nước ngoài, tôi đã từng có một quãng thời gian hoàn toàn mất kiểm soát.
Khi ấy, tôi tìm mãi cũng không thấy cô ấy.
WeChat, Weibo, thậm chí cả mấy ứng dụng video, tất cả các kênh liên lạc, cô ấy đều chặn tôi.
Không để lại một chút đường lui nào.
Tôi gần như phát điên.
Tôi đến biệt thự nhà họ Ôn.
Chú và thím không tiếp tôi.
Tôi liền đứng đợi bên ngoài.
Ngày nào cũng đến, mưa gió cũng mặc kệ.
Có vài người bạn nói, tôi như bị quỷ ám.
Cuối cùng, cha của Ôn Lê đồng ý gặp tôi.
“Cháu đừng đến nữa, Lê Lê không còn liên quan gì đến cháu nữa.”
Lần đầu tiên tôi thấy bác dùng ánh mắt xa cách, lạnh lùng như vậy để nhìn tôi, giọng điệu còn ẩn chứa cơn giận khó kìm.
Tôi cúi đầu xuống.
“Ít nhất… xin hãy nói cho cháu biết cô ấy đang ở đâu, được không?”
“Ở đâu à?”
Bác khẽ nhếch môi.
“Nó sang Mỹ học tiếp rồi, cháu cứ đi mà tìm.”
Tôi thật sự đã sang Mỹ.
New York, Los Angeles, California—
Tất cả các trường đại học có khoa múa tôi đều đã tìm tới.
Nhưng không.
Không có trường nào có tên Ôn Lê trong danh sách trúng tuyển.
Tôi bước đi trên đại lộ New York, xung quanh người qua kẻ lại vội vã.
Không ai dừng lại vì tôi.
Và cô gái từng yêu tôi bằng tất cả những gì cô ấy có, cứ thế, bị tôi đánh mất.
3.
Sau khi tôi từ Mỹ trở về, Hồ Ương đến tìm tôi.
Cô ấy dùng tay ra hiệu:
【Cầm Sơ, anh phải mạnh mẽ lên, em sẽ luôn ở bên anh!】
【Anh còn rất nhiều việc phải làm nữa, đừng quên mục tiêu đưa công ty ngày một phát triển lớn mạnh!】
Lạ thật.
Rõ ràng trước đây nhìn thấy Hồ Ương tươi tắn tràn đầy sức sống như vậy, tôi sẽ thấy vui vẻ.
Vậy mà bây giờ chỉ cảm thấy phiền lòng.
“Ôn Lê còn chẳng tìm được, tôi làm gì mà còn nhiều tinh thần như thế?”
Tôi hất tay cô ấy ra.
Hồ Ương khựng lại.
Cô ấy mấp máy môi, như đang gọi tên tôi.
Tôi nói:
“Từ nay đừng đến tìm tôi nữa. Em có biết cái vẻ ngoài ngày xưa của em, thực sự rất dễ khiến người ta hiểu lầm không?”
Quả thật, từ đó về sau Hồ Ương không còn xuất hiện nữa.
Sau này nghe nói cô ấy ở bên chú ba của tôi.
Đám bạn cũ, khi biết chuyện này, ai nấy đều ngạc nhiên.
“Sao lại thế được? Chú ba của cậu! Ông ấy béo ú tai to, chẳng phải là trâu già gặm cỏ non sao…”
“Hồ Ương nói muốn dùng đôi tay của mình để tạo dựng tương lai mà? Sao đến cuối cùng… vẫn là dựa vào đàn ông.”
Chỉ có tôi là chẳng phản ứng gì.
Như thể, tôi chợt nhận ra điều gì đó.
Thực ra, bản chất của cô ấy từ đầu đến cuối đều như vậy, chưa từng thay đổi.
Tham vọng rất lớn, nhưng lại không có đủ năng lực để nâng đỡ ước vọng của mình.
Giống như năm xưa nhờ Ôn Lê giúp mình rời khỏi vùng núi.
Lần này, cô ta chỉ đơn giản là thay đổi người để bám víu mà thôi.
4.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại đi xem cuộc thi múa của Ôn Lê.
Tôi mang theo một chiếc nhẫn.
Là chiếc tôi đã mua từ 5 năm trước.
Nhìn cô ấy và Mạnh Hàng phối hợp ăn ý trên sân khấu, như bị điều khiển, tôi bước vào nơi phỏng vấn.
Đưa bó hoa và chiếc nhẫn ra.
Trời mới biết, lúc đó tôi căng thẳng đến mức nào.
Chiếc hộp nhẫn đặt trong túi áo tôi, bị tôi xoa mãi đến sờn cả mép.
Tôi tưởng tượng đến biểu cảm của cô ấy khi thấy chiếc nhẫn.
Liệu có bất ngờ không? Có vui mừng không?
Thậm chí là… bị dọa đến phát hoảng?
Nhưng, không có gì cả.
Ôn Lê chỉ lạnh nhạt.
Cô nói:
“Không, Cầm Sơ, chúng ta không quen thân.”
Tôi cứ thế bị cô gạt đi.
Cô và Mạnh Hàng cười nói vui vẻ, không ngoái đầu nhìn tôi lấy một lần.
Vài năm sau, trong một chuyến công tác, tôi đến Anh.
Lúc đó, Ôn Lê đã là một bậc thầy trong giới múa cổ điển.
Chỉ cần cô bước lên sân khấu, tự khắc ánh hào quang sẽ vây quanh cô.
Tôi ngồi dưới sân khấu, lặng lẽ xem một buổi biểu diễn của cô.
Cô không nhận ra tôi.
Khi nhìn thấy cô biểu diễn trên sân khấu, lồng ngực tôi như tràn đầy.
Tôi cuối cùng cũng được gặp lại cô ấy.
Dù trong đôi mắt ấy đã không còn chỗ dành cho tôi.
Nhưng chỉ cần có thể đứng từ xa, từ rất xa, nhìn cô thêm một lần nữa—
Tôi đã thấy như vượt qua ngàn núi vạn sông.
Vậy là đủ rồi.
—Hết—