Ngừng Rung Động - Chương 1
1.
Lần này tôi về nước là để tham gia một cuộc thi múa cổ điển.
Cuộc thi quốc tế ba năm tổ chức một lần, vòng chung kết được tổ chức tại Thượng Hải.
Vừa xuống máy bay, đã có phóng viên vây lại.
Người quản lý của tôi luống cuống xử lý giúp tôi.
Một phóng viên từ một tờ báo nhỏ bất ngờ đưa micro đến gần.
Anh ta hỏi một câu rất kỳ lạ:
“Cô Ôn Lê, chúng tôi nghe nói người thừa kế nhà họ Cầm, Cầm Sơ, sắp đính hôn. Xin hỏi cô có biết tin này không?”
Cầm Sơ?
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một chút.
Hình như từng nghe đến cái tên này.
Có lẽ là bạn cũ nào đó.
Tôi mỉm cười chuyên nghiệp, lịch sự đáp:
“Hình như biết một người như vậy, nhưng không quen. Dù sao thì, chúc anh ấy tân hôn hạnh phúc.”
Mấy phóng viên khác thì đồng loạt ồ lên.
“Không quen sao? Trong giới từng đồn hai người là người yêu mà?”
Ồ, cuối cùng tôi cũng nhớ ra, anh ta từng là vị hôn phu của tôi.
“Thật sự không quen.” Tôi lặp lại lần nữa.
“Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ rõ người đó là ai nữa.”
2
Tôi không hề phóng đại chút nào.
Tôi và Cầm Sơ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Hồi tiểu học, anh từng vì có cậu bạn trai nghịch ngợm kéo tóc tôi mà lôi người ta ra sân thể dục đánh cho một trận.
Cũng từng vì muốn kịp xem buổi thi múa đầu tiên của tôi, mà phải chuyển mấy chặng bay, bay xuyên đêm từ nước ngoài về.
Chỉ vì tôi từng nói không thích anh coi thường sức khỏe bản thân, anh đã bỏ luôn đấm bốc và đua xe—những trò chơi nguy hiểm mà anh yêu thích.
Tất cả những người quen biết chúng tôi đều nói, anh ấy yêu tôi đến điên cuồng.
Trong mắt anh ngoài tôi ra, chẳng còn ai khác.
Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ mãi mãi như thế.
Cứ thuận theo tự nhiên mà đính hôn, rồi kết hôn.
Vậy mà ngay trước khi tốt nghiệp, tôi tình cờ nhìn thấy đoạn trò chuyện giữa anh và bạn thân.
Anh nói: 【Tôi hình như không còn cảm giác gì với Ôn Lê nữa.】
Người bạn kia gửi một cái icon nhướng mày.
【Cũng đến lúc rồi đấy chứ? Hai người quen nhau hơn hai mươi năm rồi mà…】
【Ngay cả yêu đương cũng đã năm năm rồi.】
【Là ai thì chẳng thấy chán?】
Một lúc sau, Cầm Sơ nhắn lại:
【Ôn Lê quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức giống như người giả vậy.】
【Cuộc đời cô ấy chưa từng gặp biến cố gì cả, không giống như Hồ Ương, dù bị khiếm thính vẫn cố gắng thi đậu đại học.】
【Ở Tiểu Hồ Ương, tôi thấy lại được ngọn lửa nhiệt huyết của sự sống.】
3
Hồ Ương là nữ sinh tôi từng tài trợ.
Hoàn cảnh gia đình cô ấy rất khó khăn, bị điếc bẩm sinh, cũng không thể nói chuyện.
Tôi mua máy trợ thính cho cô ấy, đưa cô ấy đi khám bệnh, tài trợ toàn bộ học phí đại học bốn năm.
Sợ cô ấy bị cô lập, tôi còn chủ động giới thiệu cô ấy cho bạn bè của mình.
Lần đầu tiên Cầm Sơ gặp cô ấy, anh cười nói:
“Tiểu Hồ Ương à, em đúng là một cây dương sỉ mọc giữa sa mạc đấy.”
Thì ra, thì ra…
Cán cân trong lòng anh sớm đã lệch về một phía.
Khoảnh khắc nhìn thấy đoạn trò chuyện ấy, tôi cảm thấy cả cuộc đời mình tan vỡ.
Tôi đã dành hơn mười năm thanh xuân, hết lòng yêu một người.
Cuối cùng lại nhận về kết cục như thế này.
Tôi tự nhốt mình trong phòng ngủ, suốt hơn một tuần không hề bước ra ngoài.
Cho đến khi bạn thân tìm được tôi.
Lúc ấy, tôi đã chẳng thể cất tiếng nói nữa.
Cô ấy cứng rắn lôi tôi đến gặp bác sĩ tâm lý.
Kết luận của bác sĩ là cảm xúc của tôi có vấn đề nghiêm trọng, bắt buộc phải can thiệp từ bên ngoài, nếu không sẽ phát triển thành bệnh lý nặng hơn trong tương lai.
Thế nhưng phương pháp điều trị này cũng mang theo một số tác dụng phụ nhất định.
Sau đó tôi ra nước ngoài.
Dần dần cũng bắt đầu quên đi những tình cảm từng có với Cầm Sơ.
Những chuyện cũ chúng tôi từng trải qua, những ký ức từng lưu giữ.
Từng thứ một, từng thứ một, hóa thành ký hiệu, thành mã số.
Đối với tôi, chúng đã hoàn toàn mất đi ý nghĩa.
Trừ phi ép buộc bản thân phải hồi tưởng.
Tôi thậm chí chẳng còn nhớ nổi, mình từng quen biết một người tên là Cầm Sơ.
4
Quản lý của tôi là người đã ở bên tôi từ khi tôi sang nước ngoài học nâng cao.
Chị ấy đuổi đám phóng viên buôn chuyện kia đi, kéo tôi lên xe.
“Ôn Lê,” vừa lái xe, chị vừa quay sang nhìn tôi đầy lo lắng, “em không sao chứ? Đừng để tâm đến mấy lời của đám phóng viên lá cải đó.”
Tôi lắc đầu:
“Không đâu, em không bận tâm họ nói gì cả.”
Thật sự là vậy.
Sau thời gian dài điều trị bằng thuốc, cảm xúc của tôi dường như đã bị mài mòn đi.
Tôi không còn dễ dàng vui mừng, đau đớn hay buồn bã vì bất kỳ điều gì nữa.
Chỉ đứng từ xa, lạnh lùng quan sát mọi chuyện xảy ra như một người ngoài.
Quản lý thở dài:
“Em nghĩ được như vậy cũng tốt… Chỉ không biết mấy tờ báo nhảm kia sẽ viết thế nào thôi.”
Quả nhiên.
Hôm sau, từ khóa #ÔnLê·CầmSơ,khôngquen# leo thẳng lên hot search.
Phần lớn bình luận đều nói con gái độc nhất của tập đoàn truyền thông là Ôn Lê miệng thì cứng, lòng thì mềm.
【Sao có thể không nhớ nổi vị hôn phu thanh mai trúc mã?】
【Chắc là bị đá rồi nên muốn giữ chút thể diện.】
【Dù là bạn trai cũ đi nữa, anh ta sắp kết hôn vẫn khiến người ta buồn mà.】
Tôi dửng dưng lướt qua những bình luận đó.
Tình cờ nhìn thấy một câu——
【Nghe nói đêm qua Cầm Sơ bay từ Luân Đôn về bằng chuyên cơ riêng.】
Chỉ là một dòng nhỏ nép trong góc.
Chẳng mấy ai trả lời.
Tôi nhấn vào xem.
Bên trong là một bức ảnh.
Một người đàn ông mặc áo khoác gió đen, vội vã bước ra khỏi khu vực sân bay.
Đó chính là Cầm Sơ.
Người ta bảo tôi từng vì người này mà lột từng lớp da sống.
Suýt chút nữa mất cả mạng.
Là thật sao?
Tôi nhìn cánh tay mình, nơi ấy chi chít những vết sẹo sâu cạn đan xen, từng đường một.
Thật khó tin, tôi cũng từng có lúc cảm xúc mãnh liệt đến thế.
5
Tôi ngáp một cái, đặt điện thoại xuống, chuẩn bị về phòng nằm nghỉ trên chiếc giường lớn.
Thì chuông cửa đột ngột vang lên.
Mới hơn sáu giờ sáng thôi mà.
Tôi khó chịu kéo cửa ra.
Một người đàn ông đứng bên ngoài.
Cao ráo, vóc dáng thon dài, trông có vẻ mệt mỏi.
Khoác áo gió đen.
Là người trong bức ảnh kia.
Cầm Sơ.
Tôi há miệng, do dự gọi: “Cầm tiên sinh?”
Nhưng người thì không nhúc nhích.
Là phụ nữ sống một mình, tôi vẫn hiểu đạo lý không nên tùy tiện để đàn ông lạ mặt vào nhà.
Cầm Sơ nhìn tôi chằm chằm, lông mày nhíu chặt.
“Ôn Lê, anh đã tìm em suốt năm năm.”
Anh chậm rãi từng chữ.
Giọng như nghẹn nơi cổ họng, khản đặc đến cực độ.
Chỉ một câu đó thôi, rồi không nói thêm được gì nữa.
Tôi ừ nhẹ một tiếng.
Gật đầu.
“Vậy… có chuyện gì gấp sao?”
Không có chuyện gấp thì vì sao cứ phải tìm tôi?
Khóe môi anh hơi nhếch lên.
Như thể vừa nghe thấy điều gì nực cười lắm vậy.
“Năm năm trước, chúng ta đã chuẩn bị kết hôn. Vậy mà em đột ngột bỏ đi, biến mất không một lời.”
“Ôn Lê, bây giờ em lại hỏi anh, tìm em có chuyện gì.”
“Em không thấy buồn cười sao?”
Giọng anh lộ ra chút giận dữ.
Như thể không thể tin nổi tôi lại nói ra những lời như vậy.
Nhưng tôi lại thấy buồn cười chính là người tên Cầm Sơ kia.
Chúng tôi thân lắm sao?
Năm năm trước, tôi sang Anh học nâng cao về múa.
Đó là kế hoạch cuộc đời tôi. Ngoài những người thân thiết nhất, tôi không nghĩ mình phải báo cáo với ai cả.
Bây giờ anh đột nhiên chạy đến hỏi tội tôi vì sao bỏ đi.
Dựa vào đâu chứ?
Tôi dựa vào đâu mà phải nói với anh?
6
Tất nhiên, những lời đó tôi không nói ra miệng.
Từ sau khi được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhận thức cảm xúc, bác sĩ tâm lý luôn nhắc nhở tôi rằng, trong các tình huống xã hội, đôi lúc cần chú ý đến giới hạn và phép lịch sự.
Có thể đối với tôi, những lời ấy chẳng sao cả, nhưng với người đối diện—một người bình thường có cảm xúc—có thể sẽ để lại ấn tượng kỳ quặc hoặc tiêu cực.
Ví dụ như lạnh nhạt, đột ngột, hay vô tình.
Nghĩ đến đây, tôi điều chỉnh tâm trạng, nở một nụ cười tiêu chuẩn.
Theo đúng câu chữ trong sách dạy nghi lễ.
Cứng nhắc, mẫu mực.
“Ừm, năm đó thật xin lỗi vì đã gây phiền toái.”
“Vậy bây giờ, có điều gì tôi có thể giúp được không?”
Tôi tự thấy mình trả lời kín kẽ, không sơ hở chút nào.
Nhưng Cầm Sơ dường như hoàn toàn không thể chấp nhận nổi.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Nghiến răng, nhìn tôi trừng trừng.
“Ôn Lê!” anh gầm lên, “Em có thể đừng giả vờ nữa được không, đừng làm bộ như chẳng quen biết gì anh, đừng mang vẻ mặt xa cách như thể anh là người xa lạ đến từ chân trời góc bể nữa!”
Cầm Sơ trông rất bực bội.
Còn tôi thì thấy khó hiểu.
Tôi ghét phải giải quyết mấy mối quan hệ phức tạp kiểu này.
Cũng ghét phải đoán tâm trạng người khác.
Đúng lúc đó, điện thoại trong phòng ngủ vang lên.
Như được cứu rỗi, tôi lập tức chạy vào trong nghe máy.
7
Là Mạnh Hàng gọi đến.
Anh ấy là bạn nhảy đôi của tôi trong cuộc thi lần này.
Thầy dạy múa của tôi ở Luân Đôn – một bậc thầy đứng trên đỉnh cao giới vũ đạo – cũng chính là chú ruột của Mạnh Hàng.
Ông từng đánh giá cả hai chúng tôi rằng:
“Xét về thiên phú, vẫn là Ôn Lê nhỉnh hơn một chút.”
“Nhưng Ôn Lê, em biết em thiếu điều gì không?”
“Chỉ có kỹ thuật, mà không có cảm xúc.”