Ngọn Đèn Tương Tư - Chương 3
8
Đông cung rộng
thường xuyên thể thấy Lâm Nguyệt Nhi
Nàng luôn treo ý đuổi theo buồn lo đùa giống hệt một con chim bay trong rừng rậm một bông hoa sinh trưởng nơi hoang dã tự do tùy ý
Còn quy củ khuôn phép là một con chim sẻ trong lồng quy tắc trói buộc là hoa mẫu đơn dày công chăm sóc nở đến cũng chỉ thể cắm trong vốc bùn đó
So sánh thì đúng thật là hai thái cực
Từ đến nay từng giống như nàng
Uống xong bát thuốc Hòa Diệp bưng đến đúng là đắng thấu tâm can
Ta vội ăn hai miếng mứt hoa quả cũng áp cay đắng
Không ngờ Tần Vân Kiêu sẽ chủ động đến tìm
Bê một chậu hoa dành dành
“Nghe Vô Cương hoa dành dành trong sân vườn đều là bảo bối quý nhất của cô”
Ta gật đầu bảo bối chỉ là hoa dành dành còn là chân tình tự tay trồng cho
Vẻ mặt Tần Vân Kiêu tràn đầy áy náy: “Xin biết đó là đồ cô yêu thích”
“Chậu mua trả cô”
Ta khẽ thành tiếng: “Chàng chỉ với chậu hoa ”
Tần Vân Kiêu đáp lời chỉ xuất thần hoa dành dành tay
Người chậu hoa đó còn
Tần Vân Kiêu đột nhiên lên tiếng
Lòng riêng tưởng rằng đây nên là hoa thuộc về
“Nguyên Ninh là phụ lòng cô xin …”
Trong giọng của phiền muộn bất lực cách nào xua tan
Ta mím môi một uống cạn trà hoa trong bình mới đè nỗi chua xót dâng lên trong lòng
“Lời thích cũng đừng nữa”
Từ hôm đó về Tần Vân Kiêu thường đến viện tử của mỗi lần đều bưng một chậu hoa dành dành
Cũng chỉ đặt xong hoa trong phòng
Thỉnh thoảng cần lấy trang sức bàn trang điểm của thỉnh thoảng lật kinh Phạt chép để bàn
Lần cuối cùng chuyện
“Kinh Phật là tự tay cô chép ”
Một tập dày mỗi một bút đều là bộ lòng thành của
Lúc đó đang tính sổ sách của Đông cung khẽ gật đầu
“Chàng mất tích một năm mỗi ngày bèn quỳ trong Phật đương chép kinh hai canh giờ chỉ cầu thể bình an về”
Rốt cuộc là chép kinh ít cầu bình an về cầu yêu như xưa
Ta ngẩng đầu cũng biết ánh mắt
Chỉ thấy giọng như ngày hôm của áy náy bất đắc dĩ
“A Ninh xin …”
câu xin vốn là điều
Hòa Diệp lẽ là phương thuốc của thái y hiệu quả Thái tử bắt đầu nhứ từng chút chuyện xưa
Cũng lẽ là trải qua thời gian chung đụng Thái tử một lần nữa rung động với
“Dù từng yêu sâu đậm như xa cách bao lâu cũng đều vì đối phương mà rung động”
cảm thấy hình như như lời Hòa Diệp
Chàng vẫn bỏ nhiều thời gian hơn để ở cạnh Lâm Nguyệt Nhi như xưa
Bắt bướm nghịch nước hái hoa ủ rượu…
Tần Vân Kiêu thường đến đưa hoa cho lần càng giống như bù đắp nợ lần cũng giống như đang từ biệt
“Hòa Diệp chậu hoa trong phòng Thái tử hình như héo ”
Hòa Diệp rõ thế nào giúp mài mực thuận miệng đáp”
“Châu hoa khô Vậy nô tỳ cho đổi một chậu khác”
“Hay là đưa một chậu hoa dành dành đến nhé Thái tử ngắm mỗi ngày nhất định ngày ngày thể nhớ đến cái của Thái tử phi”
Ta lắc đầu: “Không cần nữa”
Có đưa mấy chậu cũng sẽ héo thôi
Đưa hoa dành dành là đưa hoa mẫu đơn đều sẽ héo thôi
9
Khi Lâm Nguyệt Nhi đến đang ru Dự Nhi ngủ
Vừa thấy Lâm Nguyệt Nhi liền giống như gà con thấy đại bàng nửa chút dáng vẻ hoạt bát cũng
Thứ còn chỉ sợ hãi
Ta tỏ ý nàng xuống bảo Hòa Diệp rót cho nàng chén trà
Nàng nâng chén khẽ nhấp một miếng lông mày cau
Chắc là uống quen trà đậm đắng như
Nàng nâng mắt là vô cùng nghiêm nghị
“Thái tử phi đến tìm là lời ”
“Nói ” Ta cũng uống một ngụm trà đậm đắng đó
“Thái tử phi và A Viễn quen biết nhiều năm vợ chồng bảy năm nhưng thật sự thấu hiểu ”
Hòa Diệp đang định quát nàng ngăn
Ta cảm thấy chút buồn
“Ý của ngươi là hai quen biết một năm sự hiểu biết của ngươi đối với Tần Vân Kiêu vượt qua cả ”
Lâm Nguyệt Nhi đáp chắc chắn lúc chuyện cũng từ khiếp đảm trở nên ngập tràn tự tin
“Đương nhiên”
“Người chỉ coi là Thái tử còn coi là con ”
Nói nàng thẹn thùng: “ thế từ lâu đã biết trong tim một A Ninh tồn tại”
“Khi mới cứu đêm đêm trong giấc mộng đều thê lương gọi cái tên A Ninh”
“ mà đó liền gọi cái tên trong mơ nữa ”
“Chàng bắt đầu hưởng thụ cuộc sống ở cùng lên núi hái thuốc với trèo cây hái quả xuống nước bắt cá”
“Chàng thích làm thủ công trâm gỗ tượng gỗ điêu khắc đều sống động như thật mỗi lần đem bán đều bán giá còn biết thưởng rượu loại rượu nào ủ càng lâu càng thơm chỉ cần ngửi một cái đã thể biết ”
“Ta thể A Viễn thực sự thích cuộc sống như là cái thích xuất phát từ đáy lòng”
“Thái tử phi A Viễn thật sự làm Thái tử Chàng thực sự thích hợp làm Thái tử làm quân vương tương lai
“Còn Thái tử phi là thật sự yêu con là yêu thân phận Thái tử của hơn chứ”
Những lời của Lâm Nguyệt Nhi tựa như ném một viên đá trong đáy lòng sâu thẳm của khơi lên từng tầng rung động hồi lâu thể bình tĩnh
Nàng nàng yêu Tần Vân Kiêu hơn bất cứ mục đích nào là tình yêu chân thành thuần túy
Hòa Diệp khuyên : “Thái tử phi đừng những lời của nàng nàng tư cách gì mà đánh giá tình cảm giữa và Thái tử chứ”
“Nàng chỉ là một cô gái thôn quê kiến thức nào hiểu trọng trách quốc gia xã tắc Thái tử sinh đã là Thái tử cũng sinh đã nên gánh vác phần trọng trách ”
“Sống tùy ý làm càn vốn chuyện Thái tử vọng tưởng”
Ngón tay dùng sức nắm chén trà thở dài yếu ớt
Cũng biết là Tần Vân Kiêu đang vọng tưởng là quá tự cho là đúng
10
Đêm nay yên tĩnh
Xung quanh là tĩnh lặng vô biên thỉnh thoảng cơn gió nhẹ lướt qua tán lá trăng trong như bàn ngọc treo màn đêm với những ánh trời
Ta mất ngủ
Bắt đầu từ một năm khi Tần Vân Kiêu mất tích liền đêm đêm trằn trọc trở yên giấc
Có đôi lúc chịu nữa chỉ thể uống canh an thần mới miễn cưỡng ngủ
Nay giống như giường ngắm vầng trăng xa xa
Ánh trăng mông lung mới thấy một bóng bước đến chỗ mượn ánh trăng mới rõ hóa là Tần Vân Kiêu
Chàng dừng bên khung cửa sổ dựa tường
Chúng một bên trong một ở ngoài
Rõ ràng gần trong gang tấc nhưng trái tim như xa cách đôi bờ
Nhất thời
Vẫn là mở miệng
“Nghe ủ rượu uống một chút”
Trái Tần Vân Khê đáp thoải mái khi trong tay cầm một vò rượu
Dưới cây hoa quế trong vườn chúng đối diện
Chén rượu rót đầy một lần một lần một lần một lần uống sạch
Rượu làm cũng chỉ thể mượn men những lời mở miệng
Chúng chuyện câu câu
“Vì một phụ nữ cần thân cần vợ con đến cả giang sơn cũng cần Tần Vân Kiêu thực sự yêu nàng đến ”
Loại tình yêu giữ chút nào khiến ghen tị cũng khiến sinh một chút… sợ hãi
Tần Vân Kiêu nắm chặt chén rượu cúi đầu thấp giọng
“Ta từng nếm mùi vị tự do nay nhiều lụa là vàng bạc châu báu hơn nữa đối với mà cũng là tô điểm cho nhà tù hoa lệ mà thôi”
“Nguyên Uyển Ninh từng nghiêm túc suy nghĩ cho dù là mất trí nhớ nhưng vẫn thể tin rằng bản làm Thái tử cũng làm quân vương”
“Nếu như đã từng vì mà bỏ cố gắng lẽ là bởi vì cô Bởi vì yêu cô thế nên lựa chọn từ buông bỏ tự do của bản thân theo đuổi thứ chỉ là cô thích mà thôi”
“Nguyên Uyển Ninh thể cảm nhận đã từng yêu cô”
Lời của khiến liên tiếp uống liền mấy chén rượu
Cười khổ thành tiếng
“Không ngờ tay nghề ủ rượu của hơn xử lý tấu chương nhiều…”
“A Kiêu hóa nhiều năm như thế mà hiểu một chút nào”
“Ta sớm biết vòng ngọc hoa dành dành điêu khắc cũng thích”
“Ta cũng biết thích nhạc thích đạp thanh thích uống rượu nhạc chỉ là thích… chuyện triều chính…”
“A Kiêu nhiều năm như chắc chắn tủi thân nhỉ…”
Bất giác nước mắt im lặng lăn xuống gò má
Tần Vân Kiêu chằm chằm hốc mắt ửng đỏ của màu mày kiếm của cau bụng ngón tay ấm áp lướt qua khóe mắt
“Nguyên Uyển Ninh đừng ”
Ta nắm lấy bàn tay nóng bỏng của đột nhiên cảm thấy lẽ đã từng nâng mặt nàng dịu dàng gọi nàng Tiểu Nguyệt Nhi nhỉ
Ta buông tay Tần Vân Kiêu chăm chú đàn ông mắt giọng dịu dàng là vô cùng nghiêm túc
“A Kiêu nếu cảm thấy thời gian đó thật sự vui vẻ thì tiếp tục sống như ”
“Không cần áy náy với cũng cần canh cánh trong lòng với quá khứ”
“Tần Vân Kiêu chỉ cần liền thể sống ngày tháng mong ”
Nói lên lảo đảo về phòng
Tần Vân Kiêu vẫn cây hoa quế như gió thổi cánh hoa bay theo gió rơi đầu vai rơi chén rượu trong tay
Ta đóng cửa cũng đóng cửa sổ
Sau vầng trăng ngắm cũng