Ngọn Đèn Tương Tư - Chương 2
5
Về đến phòng Hòa Diệp đắp cho một chiếc chăn gấm dày
Nàng oán trách: “Thái tử phi từng vì cứu Thái tử điện hạ mà nhảy hồ băng chịu lạnh tối nay nên trong mưa như ”
Ta bưng lấy bình nước nóng lưng hề cảm nhận một chút ấm áp nào giống như một chiếc tượng gỗ tình cảm mặc cho Hòa Diệp sắp xếp
Hòa Diệp thở dài một : “Thái tử phi thì đừng nín ở trong lòng”
Ta
Ta là đích nữ của Nguyên gia là Thái tử phi đường đường nên là bền gan vững vững chí nên là kiêu ngạo cao quý
Thất thanh to nên là chuyện làm
“Hòa Diệp nên buông tha cho ”
Giống như đó cứ coi như đã chết một năm cứ coi như từng tìm thấy
Thời gian một năm chẳng qua chốc lát đối với mà là trăm cái xuân thu đến dài đằng đẵng gì sánh bằng
Hòa Diệp im lặng giây lát lắc đầu
“Nương nương đừng quá đau lòng chẳng qua nay Thái tử mất trí nhớ một cô gái thôn quê từng gặp mê hoặc nhất thời hứng thú mà thôi”
“Hiện nay Lâm Nguyệt Nhi ở trong tay chúng chỉ cần Thái tử thể phối hợp với thái y chữa bệnh đợi ngài nhớ mọi thứ đương nhiên sẽ về bên cạnh ”
Hình như Hòa Diệp lý nhưng khiến lòng cảm thấy thể chấp nhận
Lẽ nào chỉ cần Tần Vân Kiêu đầu thì nên chút khúc mắc mà tha thứ cho làm lành với một lần nữa vợ chồng tôn trọng
Rốt cuộc vẫn là cơ thể bệnh cũ dầm mưa một chút ngày hôm liền dậy nổi giường
Cũng ngờ tới Tần Vân Kiêu sẽ đến
Dự Nhi ngoan ngoãn ở bên cạnh khiêng một chiếc bàn nhỏ đến cạnh giường làm bài tập
Thấy Tần Vân Kiêu đến bèn để Vô Cương dẫn Dự Nhi xuống
“Thằng bé… chính là con của chúng ”
Ta ngẩn giây lát mới kịp phản ứng Tần Vân Kiêu về Đông cung cũng nửa tháng mà từng gặp mặt Dự Nhi
Ta gật đầu: “Tên là Tần Dự sáu tuổi ”
Tần Vân Kiêu bóng lưng xa của Dự Nhi phần oán trách: “Tuổi còn nhỏ xíu đương là lúc ngây thơ vui đùa”
“Cô xem côi nuôi thằng bé thành dáng vẻ gì Cứng nhắc như một ông cụ non”
Sự chỉ trích đột ngột khiến kịp phòng
Sau khi phản ứng nhạo một tiếng
“Điện hạ là thú vị Dự Nhi thân là Hoàng thái tôn trách nhiệm của bản thân thằng bé cũng ngoan hiểu cố gắng vì trách nhiệm gánh vác lưng”
“Lẽ nào giống như điện hạ vì một cô gái thôn quê mà màng mọi thứ ”
Cũng biết lời của kích thích đến Tần Vân Kiêu im lặng hồi lâu mới thằng
“Nguyên Ninh từ đầu đến cuối đều hiểu tại thích con gái như cô”
Trái tim của từng chút từng chút lạnh lẽo
Tần Vân Kiêu tiếp tục :
“Người vợ trong lòng nên hoạt bát đáng yêu như Nguyệt Nhi mang theo sự ngây thơ màng thế sự vui mừng thì buồn bã thì ”
“Ta thích nên là một cảm xúc sống sờ sờ chứ như cô tinh thông cầm kỳ thi họa nhưng mãi mãi cảm xúc mỹ nhân gỗ biết là buồn vui”
“Nguyên Ninh đã từng thực sự thích cô ”
Ánh mắt của Tần Vân Kiêu với thật sự đang nghi ngờ
Nghi ngờ cái gọi là chân tình của chúng nghi ngờ lời hứa một đời một kiếp một đôi khi xưa
Thậm chí nghi ngờ con
6
Rốt cuộc thì những lời đã chọc giận dặn Hòa Diệp chuẩn một số thứ
Ta khoác chiếc áo ngoài thật dày dẫn Tần Vân Kiêu đến đại sảnh
Từ xưa đến nay Hòa Diệp làm việc nhanh nhẹn thỏa thời gian đến một nén hương đã sắp xếp thỏa đáng lời dặn của
Đại sảnh rộng lớn đầy ắp
Ta tiện tay cầm lấy một đồ vật bên cạnh
“Điện hạ đây là bút lông sói tặng khi đôi quen biết”
“Từ nhỏ đã thích sách chữ một bản sách luận cực kỳ khác lạ thái phó phạt chép năm trăm lần là giúp thành thế nên tặng cây bút lông sói A Ninh nàng là ông trời phái đến cứu ”
Tần Vân Kiêu yên lặng
Ta cầm lên một thứ
“Đây là năm mười hai tuổi lần đầu tiên săn một con sói trắng lấy da cáo làm thành khăn quàng tặng cho lúc đó hy vọng mùa đông đều thể quàng chiếc khăn để thể cảm nhận sự ấm áp mang đến”
Tiếp đó là một chiếc bùa bình an dính máu
“Năm mười bốn tuổi trượt chân rơi xuống nước khi nhảy xuống hồ băng cứu lâm một trận bệnh nặng suýt mất mạng đây là bùa bình an một bước khấu đầu một cái trọn vẹn chín ngàn bậc cầu thang khấu vỡ cả đầu trầy rách đầu gối xin về cho ”
“Đây là túi tiền quấn lấy ba ngày mới đồng ý làm cho lúc đó thêu hoa dành dành thích nhất cũng thường xuyên mang bên ”
“Ngọc lưu ly là quà sinh nhật tặng năm mười sáu tuổi hoa dành dành khắp vườn đều là do đích thân trồng cho ”
Đồ đạc bày khắp đại sảnh mỗi một món đồ đều ghi nhớ lai lịch nhớ rõ nguyên nhân
Dựa mà quên mất liền thể dùng một câu nhẹ bỗng lật đổ mọi thứ đã từng
Ta nhét một bức tranh xích đu trong lòng Tần Vân Kiêu
“Tần Vân Kiêu rốt cuộc khi xưa thật lòng thích ”
Lòng mang ý hận bàn tay cũng dùng sức bức trang mỏng nay đã rách một lỗ ở giữa
Cô gái trong tranh xích đu mặt là nụ nhàn nhạt mắt cũng cong cong giống như một con mèo con đắc ý kiêu ngạo ngốc nghếch
Người trong tanh là vẽ tranh là Tần Vân Kiêu
Bàn tay cầm bức tranh của Tần Vân Kiêu run rẩy ánh mắt trở nên phức tạp
Ta với
“Tần Vân Kiêu nếu như nhớ quá khứ sẽ hối hận”
Chàng hối hận chỉ thẳng gần như thấy
Lại là một hồi im lặng chỉ chú chim thỉnh thoảng lướt qua mang theo tiếng gió
Tần Vân Kiêu bức tranh rách vuốt phẳng nó
“Một năm khi tỉnh ở căn nhà lá là vết thương thở yếu ớt suýt nữa thì chết”
“Người đầu tiên thấy khi tỉnh chính là Nguyệt Nhi là nàng cứu cơ thể nhỏ bé cõng một đoàn đường dài cũng là nàng ngày đêm canh giữ bên chăm lo cho khiến từng chút từng chút khỏe ”
“Giờ đây trong ký ức của chỉ Nguyệt Nhi Nguyên Uyển Ninh thực sự một chút cũng nhớ về cô”
thế đúng thế quên …
Vậy còn Bao nhiêu năm qua của thì tính là gì
Khổ sở tìm kiếm một năm trời lẽ nào chỉ thể là kết quả
Ta cam tâm
8
Ta tựa cửa sổ ngắm cái cây thỉnh thoảng rơi lá
Cũng bóng đùa vui nơi xa
Sau ngày hôm đó thả Lâm Nguyệt Nhi
Ta thật sự biết vợ trong lòng Tần Vân Kiêu rốt cuộc là dáng vẻ gì
Có lẽ là Lâm Nguyệt Nhi bầu bạn ý mặt Tần Vân Kiêu cũng nhiều hơn
Tần Vân Kiêu dùng cỏ dại trong hoa viên bện một con chuồn chuồn tre Lâm Nguyệt Nhi cầm chuồn chuồn tre thấy mắt
“A Viễn là A Viên đối xử với nhất”
“Ta làm cho nàng một con bướm nhé”
Tần Vân Kiêu cưng chiều bóp má Lâm Nguyệt Nhi luôn miệng đồng ý
Thân mật như chọc đau mắt
Nếu như nên là khung cảnh hạnh phúc tươi biết bao
Hòa Diệp giúp thêm áo khoác an ủi :
“Thái tử phi đừng đau lòng dạo gần đây Thái tử điện hại yên phận uống thuốc Thái y lâu sẽ khỏi thôi”
Trái tim vốn đã ảm đạm thêm chút hy vọng
Hòa Diệp thở dài một : “Thái tử phi một sợi tóc bạc ”
Chẳng qua giờ đây mới hai mươi năm tuổi tuổi tác như hoa tóc bạc
Ta đầu gương đồng dung mạo của cô gái bên trong vẫn như tranh mang thêm mấy phần tiều tụy phiền muộn hình như càng giống với… mẹ
Một phu nhân cao quý trượng phu ghẻ lạnh bao giờ vui vẻ nữa
Ta cầm lấy hộp gấm đặt bên đầu giường
Bên trong là mấy chục phong thư Tần Vân Kiêu biết cho mỗi một phong thư đều bảo quản nhăn mép hư hại chỉ vết nước mắt khô loang lổ
Trước khi thành thân ba tháng thể gặp mặt bèn cách một ngày cho một phong thư
[A Ninh mấy ngày gặp nàng nhớ nhung vô cùng]
[A Ninh hôm nay Ngự thiện phòng làm một món ăn nhẹ mới chắc hẳn sẽ hợp khẩu vị của nàng sắp xếp mang đến cho nàng]
[A Ninh ngày mai sẽ cưới nàng nghĩ đêm nay sẽ hưng phấn đến mức trằn trọc khó ngủ nhớ nàng quá]
[A Ninh sẽ yêu nàng yêu nàng cả đời]
Từng phong thư mở một lượt
Trong một năm rời khỏi trong màn đêm yên lặng tiếng vô số lần
Mỗi một lần liền giống như Tần Vân Kiêu về bên ôm lấy như xưa dịu dàng gọi A Ninh A Ninh của
Sợ ngày càng buồn bã Diệp Hoa giúp gấp thư nặng nề đóng hộp gấm
lúc một trận như tiếng chuông bạc truyền đến
Theo tiếng kêu hóa là Lâm Nguyệt Nhi
Trên đầu nàng đeo một vòng hoa thân mật dựa lòng Tần Vân Kiêu
Đó là hoa dành dành đích thân Tần Vân Kiêu trồng cho mỗi một mầm cây mỗi một vốc đất đều do tự dày công chăm sóc
Nay cũng tự hái xuống làm thành vòng hoa đội đầu một cô gái khác
Nhất thời chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn cùng cực cả đều xé toạc
Ta giơ tay ôm lấy cơn đau nhói ngực
Tần Vân Kiêu Tần Vân Kiêu chấp nhận như thế nào quên yêu một con gái khác đây