Ngọn Đèn Tương Tư - Chương 1
1
Khi Vô Cương truyền tin đến đã tìm Thái tử kiểm xong bài tập của Dự Nhi tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã tố chất
Dự Nhi là con trai của với Tần Vân Kiêu năm nay đã sáu tuổi
Tay run sách rơi xuống đất kiềm chế kích động khiến giọng khàn khàn:
“Chàng… về ”
Vô Cương khó xử một cái cúi đầu thấp
“Thái tử chịu về ngài ngài thành thân ”
Ta tin
Ta cùng quen mười tám năm thành thân bảy năm là đích thân đến cưới chọn làm Thái tử phi là hứa hẹn cả đời chỉ một vợ là
Móng tay sơn đỏ khảm sâu da thịt nhưng đau bằng vết thương lòng
“Vô Vương đưa về”
Vô Cương dám nhận lệnh mà
Hắn phụ kỳ vọng một tháng dẫn Tần Vân Kiêu trở
Là làm ngất xỉu mới khiêng về lúc về cũng là mới tỉnh
Không sai chính là tâm niệm tìm kiếm hai năm trời thể nhận lầm
Sao thể nhận lầm Tần Vân Kiêu
Cho dù hai năm qua mấy cùng với thi thể tương tự như đều thể đã nhận ngay
Người mắt cho dù mặc quần áo vải thô mộc mạc nhất đến đầu tóc thô sơ nhiều làn da vốn trắng nõn cũng thô ráp nhưng đã thể nhận chính là Tần Vân Kiêu
“A Kiêu…” Ta nghẹn ngào lên tiếng cố gắng để nước mắt rơi xuống
Tần Vân Kiêu cảnh giác : “Cô là ai Tiểu Nguyệt Nhi Nàng ở Cô đừng làm hại nàng ”
Đây là câu đầu tiên của hai khi biền biệt suốt một năm trời
Không biết là ai nhưng nhớ mãi Tiểu Nguyệt Nhi
Đây là lần đầu tiên dùng ánh mắt như thế chăm chú lạnh lẽo thờ ơ khiến cho sự kiên cường một năm nay của sụp đổ
Đây nên là ánh mắt Tần Vân Kiêu
Trái tim càng đau hơn
Hòa Diệp vội vàng rõ đầu đuôi mọi việc một lần cho Tần Vân Kiêu
từ đầu đến cuối Tần Vân Kiêu đều cau mày càng vẻ mặt càng khó coi
Đặc biệt là lúc là vợ thành thân bảy năm hơn nữa một đứa con với mặt nửa điểm vui mừng dịu dàng
Trầm mặc hồi lâu cuối cùng mới từ từ mở miệng
Ôn hòa lễ độ như xưa mang theo sự xa cách từ đến nay từng
“Cô nương nhận cô cũng nhớ chuyện xưa nay chỉ làm một thôn phu sơn dã bình thường làm chồng của Tiểu Nguyệt Nhi trải qua một đời bình thường với nàng ”
“Cô nương thả ”
Chàng từng câu từng chữ thành khẩn như từng nhát đao đâm trái tim
Kìm nén nước mắt rơi xuống chỉ dặn dò nghỉ ngơi cho
Trở về phòng ngủ thần kinh căng chặt cuối cùng cũng thả lỏng một chút
“Hòa Diệp ngươi tại … nhớ nữa …”
Ta với tình cảm thanh mai trúc mã mười mấy năm đến phu thê ân ái tất cả mọi trong kinh đều biết Tần Vân Kiêu đối xử cực kỳ với đến mức mọi cô nương trong kinh đều ngưỡng mộ
Rõ ràng từng yêu thương như nay chỉ còn một câu quên
Hòa Diệp bưng cho một chén trà nóng đau lòng
“Thái tử phi đừng để trong lòng bây giờ Thái tử mất trí nhớ ”
“Nô tì đã mời thái y đợi thái y chữa khỏi bệnh mất trí của Thái tử mọi thứ sẽ về như ”
Ta gật đầu tham lam quyến luyến cảm giác ấm áp chén trà mang
Cũng tham luyến hy vọng nhỏ nhoi
2
Thái y ngày ngày đến chẩn mạch đưa kết quả cũng kê đơn thuốc
Bởi vì Tần Vân Kiêu phối hợp ném gối thì là quăng tách trà
Trong Đông cung luôn vang lên tiếng vỡ vụn của đồ sứ
Khi đến đang ném một bình sứ Thanh hoa mảnh vỡ bay đến xoạt qua mu bàn tay của một chút máu đỏ tươi tuôn
Tần Vân Kiêu sững sờ nhất thời cũng luống cuống tay chân
“Ta… biết cô sẽ tới…”
Ta thẳng lưng đối diện cũng pha cho một chén trà
“Tuyết nha loại trà từng thích uống nhất”
Tần Vân Kiêu ở mép giường ánh mắt phức tạp phiền muộn
“Ta tin lời cô …”
Ta suýt nữa cho rằng nhầm
Tân Vân Kiêu tiếp tục : “Chiếc vòng tay cô một cái chiếc nhẫn ban chỉ giống hệt cũng khắc hoa dành dành”
Chàng giỏi các loại thú vui cho dù nhớ chuyện xưa nhưng những sở thích như khắc trong xương cốt sẽ quên
Tay nghề điêu khắc vòng ngọc cùng nhẫn ban chỉ hề kém chút nào từng là tín vật định tình của với
Chàng đây là ngọc Lam Điền thượng hạng tìm khắp chốn còn là vòng ngọc đích thân điêu khắc phía hoa dành dành thích nhất
Ta đeo vòng ngọc đeo nhẫn ban chỉ là một đôi
“ mà xin thật sự nhớ cũng yêu cô nữa…”
Lời như một tảng đá khổng lồ đè ngực khiến để cử động
Ta hiểu một năm mà thôi chẳng qua là một cái chớp mắt thể yêu nữa chứ
Không cách nào để đối mặt với dáng vẻ lạnh lùng của hoảng loạn trốn chạy
Chân mềm nhũn suýt nữa ngã khụy
3
Tần Vân Kiêu cưỡng chế giam lỏng trong phủ Thái tử
Chàng thử trốn đều kết quả
Chỉ thể đến tìm ngày ngày cầu thả
Chàng : “Thái tử phi cô cứ coi như chết hai năm cô từng tìm thấy ”
Ta thành tiếng: “Trước đều gọi là A Ninh”
Chẳng bao lâu dịu dàng lưu luyến gọi A Ninh A Ninh của
Rốt cuộc là mới thắng cũ nay gọi Thái tử phi
Có lẽ lời của vượt ngoài dự đoán của cũng lẽ là hai chữ A Ninh khiến chút hoảng hốt Tần Vân Kiêu xuất thần
Ta nhẹ giọng :
“Thái tử điện hạ nếu như Lâm Nguyệt Nhi sống thì ngoan ngoãn lời”
“Bằng sẽ khiến nàng chết khó coi”
Giọng bình tĩnh tay còn cầm bút luyện chữ một câu thờ ơ dễ dàng quyết định sống chết của khác
Đặc biệt là quyết định sống chết của trong lòng Tần Vân Kiêu
Tần Vân Kiêu vo nát tờ giấy mới
Tay trái dùng sức bóp lấy cổ cơn giận khiến mất lý trí
“Nguyệt Nhi Cô làm gì nàng ”
Nói xong dùng thêm sức dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi giống như hận thể ăn thịt
Ta giơ tay nắm lấy cánh tay để bản thân thể hít thở khó khăn mở miệng: “Chàng như trái chút dáng vẻ trữ quân ”
Ánh mắt Tần Vân Kiêu run rẩy kiềm mà buông tay
Lấy tự do nhịn mà ho khan mấy tiếng
Quả thật Tần Vân Kiêu thích hợp làm Thái tử lòng với chính sự chỉ thích ăn chơi vui vẻ cực kỳ giống công tử quần là áo lượt
một mẹ là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng đế đã mất từ lâu khiến cho Hoàng đế đền bù tất cả tiếc nuối lên Tần Vân Kiêu
Vì giúp định ngôi vị Thái tử Hoàng thượng đặc biệt chọn đích nữ Nguyên gia gia tộc đầu trong năm đại gia tộc làm Thái tử phi của
Thế nên năm sáu tuổi liền cha đưa học đường trong cung học với Thái tử
Thanh mai trúc mã hai đứa trẻ vô tư
Vào năm mười bảy tuổi chang đích thân đến cửa cầu hôn cùng năm đó chúng thành thân
Từ đó về sự ủng hộ của Nguyên gia vị trí Thái tử của vững như Thái sơn gần như mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do chủ trì
Hoặc thể là mới là “Thái tử” lưng Tần Vân Kiêu
4
Hô hấp bình thường trở gọi Hòa Diệp đến
Không tới một lúc nàng dẫn theo Lâm Nguyệt Nhi xuất hiện mắt chúng
Hốc mắt nàng ửng đỏ nhào lòng Tần Vân Kiêu
“A Viễn tưởng rằng bao giờ gặp nữa…hu hu hu…”
Hoa lê đái vũ quả nhiên khiến thương tiếc
Chẳng qua thời gian bọn họ ôm chỉ đôi chút nhanh Vô Cương đã tách hai họ
“Thái tử điện hạ nếu như còn tiếp tục làm trái ý sẽ rạch một dao mặt Lâm Nguyệt Nhi”
“Ta trái thử khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều như thể chịu mấy dao”
Nghe thấy lời Lâm Nguyệt Nhi sợ hãi đến mức dám rơi nước mặt chỉ thể ngơ ngác Tần Vân Kiêu cũng đang sợ hãi
Chàng cắn răng cắn lợi: “Nguyên Uyển Ninh cô dám”
Sao dám Ta đường đường là Thái tử phi xử lý một nữ tử mưu đồ cám dỗ Thái tử gì
Ta lười trổ tài miệng lưỡi với Tần Vân Kiêu hạ lệnh cho dẫn Lâm Nguyệt Nhi xuống
Đêm đó trời đổ một trận mưa to
Bầu trời như rách vô số cái lỗ mưa to như thác đổ trút xuống đất đai
Mà Tần Vân Kiêu dầm mưa to ngoài phòng Lâm Nguyệt Nhi
Có thị vệ canh giữ Lâm Nguyệt Nhi cũng
Hai cách một bức tường đôi uyên ương số khổ giống như Ngưu Lang Chức Nữ
Còn chính là Vương mẫu nương nương cầm gậy chia rẽ uyên ương
suy cho cùng là Thái tử thị vệ cũng dám thực sự để mãi trong mưa chỉ thể đến bẩm báo với
Khi đến Tần Vân Kiêu trong mưa sống lưng thẳng như cán bút bộ cẩm bào màu trắng trăng non ướt sũng vẫn chịu di chuyển nửa bước như cũ
Ta nhận lấy chiếc ô trong tay Hòa Diệp đến bên cạnh che ô cho
Nước mưa thuận theo gò má mà rơi xuống cho dù vẻ mặt trắng bệch yếu ớt đến mức lảo đảo sắp ngã nhưng vẫn thể khuôn mặt tuấn tú dịu dàng như ngọc
Chẳng qua tình ý trong ánh mắt khiến quá quen thuộc
Tần Vân Kiêu lấy một cái chỉ giương mắt thẳng trong căn phòng sáng rực ánh nến
“Nguyệt Nhi sợ nhất là sấm sét canh giữ cho nàng nàng mới thể ngủ yên giấc”
“Thái tử phi cần đến mời về cho”
Đoạn tình chân ý thật khiến khó chịu cực kỳ
Cũng khiến nhớ từng một trận mưa to như
Ta và Tần Vân Kiêu giận dỗi tuyên bố từ hôn
Đêm đó Tần Vân Kiêu cũng cửa phòng dầm mưa cả một đêm ai khuyên cũng
Chàng : “A Ninh đời của trong lòng chỉ một nàng nếu như nàng gả thì cả đời lấy”
“Tần Vân Kiêu kiên quyết sẽ khác”
Quả nhiên hứa hẹn thời thơ dại
Lúc đó chân thành bao nhiêu bây giờ bấy nhiêu nực
Trước đó là vì nay cùng một chuyện nhưng vì một cô nương khác
“Để Thái tử ”
Có mệnh lệnh của nhanh thị vệ đã tản
Tần Vân Kiêu sững sờ giây lát lấy một cái chạy thẳng phòng
Cửa phòng mở rộng bọn họ ôm
Tần Vân Kiêu cẩn thận giúp Lâm Nguyệt Nhi lau nước mắt dịu giọng dỗ dành nàng tựa như cô gái trong lòng là bảo vật vô giá trải qua trăm đắng ngàn cay mới
Còn trong mưa cảm thấy buồn cuối cùng chỉ còn đáng buồn
Vãn Uyển Ninh ơi Vãn Uyển Ninh ngươi đúng mà một câu chuyện đáng buồn