Ngọc Mạn Uyên Châu - Chương 4
Hắn cầm tay hướng thẳng trái tim : “Moi nó moi nàng tùy ý hành hạ”
“Tạ Tẫn đừng như ” Ta lắc đầu lòng đau đớn tưởng như sắp chết
Khi định nắm chặt tay đâm sâu trái tim vội dùng tay còn giữ chặt tay
“Tạ Tẫn xin xin nên tổn thương ”
“ hề đùa giỡn yêu yêu ”
Con dao tay rơi xuống Tạ Tẫn dồn hết sức ôm chặt lấy lòng
Vai đau nhói cắn mạnh lên vai như để trút giận
Cơn đau truyền đến mang theo nỗi đau và tủi hờn
“Tô Uyển để chết trong tay nàng chết trong tay nàng thì sẽ còn nàng dùng lời ngon tiếng ngọt mê hoặc nữa”
“Tạ Tẫn chết yêu ”
Ta chủ động hôn
Tình yêu và hận thù chất chứa suốt năm năm tại khoảnh khắc hòa quyện thành nỗi nhớ dứt
Tạ Tẫn như tìm thấy nơi trút bỏ cảm xúc trở thành kẻ chủ động cùng dây dưa dứt
Nụ hôn cháy bỏng từ môi đến cằm lan xuống cổ như ngọn lửa bùng cháy vô hình
Tấm áo trong mỏng manh trở nên yếu ớt tay Tạ Tẫn hoá thành từng mảnh vải vụn
Từng tấc da thịt bàn tay lướt qua như đốt cháy
Tạ Tẫn chiếm lĩnh mạnh mẽ cuốn
Ta thể trốn chạy thể chần chừ chỉ thể cùng chìm đắm trong khúc nhạc hòa quyện giữa đau đớn và khoái lạc
Ba ngày đổ bệnh
Khắp mỏi mệt như nghiền nát trán nóng hầm hập
Tạ Tẫn ôm lòng đút thuốc
Ta né cái thìa vùi đầu lòng : “Ta uống thuốc”
“Uyển Uyển ngoan nào”
“Không ngoan”
Hắn tức giận đặt thìa xuống: “Nói thế nào nàng mới chịu uống thuốc”
Ta tinh nghịch đưa tay chỉ môi : “Giờ hãy đút bằng miệng cho ”
“Uyển Uyển đừng trêu chọc ”
“Không đút thì thôi uống nữa”
Hắn cau mày một lúc cầm bát uống một ngụm khi cúi xuống dùng tay chặn miệng
“Chỉ đùa thôi tưởng thật chứ lớn thuốc đương nhiên tự uống”
Ta dậy định lấy bát thuốc lập tức đè xuống
Bàn tay bóp lấy má thuốc liền truyền sang
Nuốt kịp giơ tay đẩy tay giữ chặt
“Nương tử”
Cửa phòng khẽ mở vội cắn Tạ Tẫn một cái mới chịu buông
Ta chỉnh dung nhan sang bé con đôi chân ngắn ngủn đang bước
Ta đưa tay bế bánh bao nhỏ Tạ Tẫn kéo bé con xa mấy phần
“Phu tử dạy quy tắc thế nào Lớn như còn bám lấy mẫu thân con thể thống gì”
“Tạ Tẫn làm gì Nó mới chỉ là đứa trẻ năm tuổi thôi”
“Ta là ” Tạ Tẫn nghiêm túc bánh bao nhỏ
“Tìm mẫu thân con làm gì”
Bé con đầy ấm ức đó ngón tay khẽ vân vê:
“Hôm nay con cùng quản gia chợ mua điểm tâm cho mẫu thân gặp một bà bảo bà là mẫu thân của con”
Ta và Tạ Tẫn liếc trong ánh mắt đều chất chứa nghi hoặc
“Thế bé con nghĩ ai mới là mẫu thân của con”
Bánh bao nhỏ bước thêm vài bước đôi mắt đen láy : “Đương nhiên là mới là mẫu thân của con”
“ bà thật sự giống mẫu thân trong bức họa”
Ta vốn tưởng ý bánh bao nhỏ là nàng chỉ giống chừng năm sáu phần thôi
Cho đến khi một nữ tử tự xưng là Tô Uyển chạy đến chặn xe ngựa của Tạ Tẫn mới nhận rằng đó chỉ là giống mà là giống hệt
Không chỉ dung mạo ngay cả cử chỉ thần thái cũng hệt như của năm năm
“Tạ Tẫn đã trở về”
Nàng rơi lệ ánh mắt Tạ Tẫn ngập tràn yêu thương
“Cô là ai”
Nàng chỉ tay về phía trong ánh mắt đầy đau thương và thể tin
Ta và Tạ Tẫn liếc vòng tay ôm lấy cánh tay khẽ khiêu khích: “Ta là ai Đương nhiên là đầu ấp tay gối bên cạnh Hầu gia”
Nàng lảo đảo lui vài bước từng giọt lệ to rơi xuống
“Tạ Tẫn chẳng đã sẽ mãi mãi yêu Tại ở bên cạnh nữ nhân khác”
Tạ Tẫn lạnh lùng nàng : “Ngươi thể năm năm tại thể ở bên cạnh khác”
Lời như mang đến cho nàng tia hy vọng như thể Tạ Tẫn chỉ oán trách nàng vì đã rời
Tạ Tẫn mặt đổi sắc hiệu cho phu xe rời
Kẻ giả mạo vẫn đuổi theo phía xe ngựa
Đến cửa Hầu phủ nàng cúi đầu cầu xin Tạ Tẫn:
“Ta biết oán hận nhưng xin hãy công lao sinh Tập Nhi cho phủ chăm sóc Tập Nhi ”
Tạ Tẫn đoái hoài bế xuống xe ngựa tay nắm tay tiến Hầu phủ
Khi còn thấy bóng đó nữa sang hỏi Tạ Tẫn: “Sao để nàng ở xem thử nàng mục đích gì”
“Quá dễ dàng nàng sẽ ngờ vực”
“Vậy lúc đầu nghi ngờ là kẻ giả mạo Dù cũng khác với dáng vẻ của năm năm ”
Tạ Tẫn ngón tay mơn trớn gương mặt :
“Vì từng cử chỉ lời của nàng đã khắc sâu tâm khảm cho dù nàng thay đổi vẫn thể nhận nàng”
—
Chàng để giả mạo Tô Uyển lạnh lẽo suốt ba ngày cuối cùng một đêm mưa Tạ Tẫn mới cho nàng phủ
Sau khi phủ nàng ngày ngày sức gây sự chú ý mặt giống như những gì từng làm để chinh phục Tạ Tẫn
Mỗi khi thấy nhịn mà gây sự
Trong bữa sáng nàng chuẩn một món ngọt mà Tạ Tẫn thích
Khi bưng lên bàn nàng còn cố ý để lộ vết bỏng mu bàn tay
“Tay làm ” Tạ Tẫn hỏi
Nàng mắt đỏ hoe: “Không cẩn thận bỏng ”
Ta nũng nịu dựa Tạ Tẫn làm nũng: “Hầu gia chiếc ghế làm mông khó chịu quá Hầu gia ôm ”
Tạ Tẫn khóe mắt khẽ cong lên liền đưa tay kéo lên đùi
Ta chỉ khay bánh bàn: “Hầu gia ăn bánh quế hoa”
Chàng ngay lập tức cầm bánh quế hoa lên đút cho
Khi ăn xong quên cố ý liếm ngón tay đó thách thức về phía nữ nhân
Ta thành công bắt ánh mắt đầy căm hận của nàng
Khi còn kịp nàng tiếp tục diễn một màn đau khổ Tạ Tẫn đã bế ngang hướng về nội viện
“Tạ Tẫn làm gì Ta còn ăn no”
“Không vội sẽ lập tức khiến nàng no ngay”
Nhìn đôi mắt sâu thẳm của lập tức nhận ý của
Ta vùng vẫy thoát : “Tạ Tẫn làm ơn đây là buổi sáng sớm mà”
“Sáng sớm thì Có ai quy định chứ”
“Tạ Tẫn buông tìm bé con…”
“Trước mặt Hầu gia mà nhắc đến kẻ khác nàng thật ngoan Hầu gia phạt nàng”
Ta giữ chặt giường biết từ lấy một sợi xích buộc cổ chân
“Tạ Tẫn đang làm cái trò quái quỷ gì Ta là tiểu yêu tinh”
“ nàng tiểu yêu tinh nàng là tâm can của ”
Chàng hổ mà ôm lấy làm chuyện cả một buổi sáng
Khi gọi nước tới chỉ đập đầu tường mà chết
—
Buổi sáng hoang đường là một cú sốc nặng cho nữ nhân giả mạo
Ngày sinh nhật của bánh bao nhỏ sắp đến đây là lần đầu tiên cùng con đón sinh nhật nên định tự tay làm cho bé con một chiếc bánh sinh nhật
Để tạo cảm giác bất ngờ đều tranh thủ lúc bé con ở học đường để thử làm
Hôm nay khi đang say mê làm bánh vô tình ngẩng đầu lên liền thấy nữ nhân giả mạo đang ngoài cửa sổ lén
Khi bất ngờ chạm ánh mắt đó khỏi giật
“Ngươi gì” khó chịu hỏi
Nàng mỉm : “Cô nương làm món điểm tâm thật đặc biệt Uyển Uyển cũng học cô nương thể dạy ”
Ta định từ chối nhưng lời đến miệng nuốt xuống
“Được thôi”
—