Ngọc Mạn Uyên Châu - Chương 3
Suốt năm ngày liền ở hầu phủ để bầu bạn với tiểu Tập Nhi
vẫn một lần thấy bóng dáng Tạ Tẫn
Cuối cùng khi bám lấy quản gia dò hỏi nhiều lần mới biết vì giết Hiển Vương mà hoàng đế phạt trượng giam lỏng tại phủ
“Đào Yêu cô nương cô khuyên hầu gia ngài thương nặng lắm uống thuốc mới lành ”
“Ngài chịu uống thuốc ”
Quản gia nhíu mày lắc đầu: “Từ khi… xảy chuyện năm năm hầu gia uống thuốc nữa”
“Mỗi khi thương chỉ bôi thuốc ngoài lão nô khuyên thế nào cũng vô ích”
Tạ Tẫn vốn ghét vị đắng thà để vết thương đau đến toát mồ hôi lạnh cũng kiên quyết uống thuốc
Nhất định do đe dỗ mới chịu lời uống xong còn mặt dày đòi hôn mãi mới thôi
Ta bảo quản gia mang chén thuốc đã sắc sẵn chuẩn thêm chút mứt ngọt
Cầm chén thuốc đến phòng Tạ Tẫn gõ cửa nhưng ai trả lời
Theo ý của quản gia đẩy cửa bước
Tạ Tẫn mặc chiếc áo ngủ trắng đang án thư xử lý công vụ
Dưới ánh đèn sắc mặt nhợt nhạt bất thường
“Tạ… Hầu gia ngài nên uống thuốc” Ta đặt chén thuốc lên bàn
Tạ Tẫn ngẩng lên ánh mắt lạnh lùng : “Ai cho phép ngươi đây Cút ngoài”
“Ngài uống thuốc xong sẽ ”
Ánh mắt rơi chén thuốc cùng mứt ngọt bên cạnh biết nghĩ gì
Thấy đưa tay cầm chén thuốc thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay lập tức thấy tiếng “choang” vang lên
Chén thuốc đập vỡ tan tành thuốc tràn khắp nơi
“Cút ngoài” Hắn ánh mắt lạnh lẽo đến ghê
Ta hít một sâu bước đến cửa bắt gặp ánh mắt lo lắng của quản gia:
“Chuẩn thêm bát đem cả ấm đun thuốc đến đây”
Quản gia vội vàng làm theo
Chỉ một lát sàn bàn của Tạ Tẫn sắc thuốc
Trên bàn đã bày sẵn một hàng bát thuốc
“Hầu gia cứ đập nhất là đập lên đầu đập chết thì sẽ phiền ngài nữa”
“Còn nếu như vẫn còn thở nhất định sẽ ép ngài uống hết thuốc”
“Người ” Tạ Tẫn hướng ngoài cửa sai bảo
ai đáp
Dáng vẻ giận dữ hiện lên gương mặt dậy bước cửa nhưng khi mở cửa ngoài trống một bóng
Khi nhấc chân định bước ngoài từ tốn : “Hầu gia đừng quên rằng ngài đang cấm túc”
Chân của Tạ Tẫn khựng lát cánh cửa kêu “rầm” một tiếng đóng
Khi nghĩ chắc chắn sẽ nhượng bộ thẳng trong phòng để ngủ
Ta tức đến nghiến răng
Ta bê bát thuốc đuổi theo trong
Tạ Tẫn đã giường
Thấy giường mở mắt lạnh lùng định quát cút
Ta cúi xuống áp sát hôn lên môi
Cho đến khi từng giọt thuốc truyền hết mới tỉnh
Hắn đẩy nắm chặt lấy cổ nhưng dùng sức
Ta ngửa cổ càng tiến sát mỉm : “Ngài bóp ”
Thấy tay căng cứng mà dám dùng sức đặt tay lên tay giúp mạnh tay hơn
bỗng giật tay
Ta uống thêm một ngụm kéo truyền thuốc qua môi
Cuối cùng còn liếm nhẹ quanh môi
“Đồ biết hổ cút ngoài” Lần Tạ Tẫn đẩy ngã xuống đất
Nhìn thấy khuôn mặt đỏ lên biết là giận ngượng phủi bụi dậy
“Hầu gia nếu ngày mai còn chịu uống thuốc sẽ tiếp tục đút ngài uống theo cách ”
“Cút”
Sáng hôm dắt bánh bao nhỏ cùng thăm
Lần uống thuốc khá nhanh
Ta thầm: “Hôm nay cần đút nữa ”
bánh bao nhỏ ngơ ngác Tạ Tẫn: “Phụ thân lớn như còn cần đút ”
Bát thuốc tay Tạ Tẫn “choang” một tiếng vỡ tan
Ta kéo bánh bao nhỏ giả vờ nghiêm túc:
“Bé con con nhất định học theo phụ thân dễ dàng bẻ gãy đồ như thương thì mẫu thân sẽ đau lòng”
“Vâng Tiểu Dực là đứa trẻ ngoan bẻ gãy đồ lung tung ”
Khuôn mặt đáng yêu của bé con khiến nhịn mà hôn lên má
Chiếc bát đã vỡ nát bóp vỡ thêm lần nữa
“Tạ Tẫn tay ngài đau ” Ta nhíu mày kéo tay qua đã thấy mảnh vỡ cắm da thịt
Hắn rụt tay : “Tay bổn hầu đau liên quan gì đến ngươi”
“Ngài thương sẽ đau lòng”
Tạ Tẫn lạnh lùng hỏi : “Ngươi sẽ đau lòng ”
Ta nhớ cảnh rời bỏ khi xưa
Ta hiểu đã đau đớn đến nhường nào nhưng lý do thể trở về
Ngày đó đến thế giới nhiệm vụ là vì trong thế giới thực và gia đình gặp tai nạn nghiêm trọng
Lúc đó mới nghiệp đại học cha mẹ đưa và em trai nước ngoài du lịch
Tai nạn suýt cướp mạng sống của cả gia đình
Hệ thống tìm đến cho đến thế giới nhiệm vụ để làm nhiệm vụ chỉ cần kiếm đủ điểm tích lũy là thể cứu chữa gia đình
Sau đó sức khỏe của họ dần hồi phục chỉ còn vẫn bất động như thực vật giường bệnh
Hệ thống báo cho biết nếu rời khỏi đây sớm cơ thể trong thế giới thực sẽ chết
Giữa gia đình và Tạ Tẫn lựa chọn từ bỏ
Có lẽ nếu làm vẫn sẽ chọn như
Ta thể để những yêu thương thấy cái chết của biết điều đó sẽ khiến họ đau đớn nhường nào
Họ sẽ mãi sống trong đau khổ và dằn vặt nên chọn trở về
Ta nghĩ rằng khi rời Tạ Tẫn sẽ quên sẽ bắt đầu một cuộc sống mới với khác
làm còn điên cuồng vì mà sinh một đứa trẻ
Vậy nên đã với gia đình tất cả
Biết rằng yêu sâu đậm đến thế họ tôn trọng quyết định của đồng ý cho trở thế giới nhiệm vụ
Sau đó mỗi ngày đều đến thăm Tạ Tẫn nhưng vẫn lạnh lùng với
Hôm đó phủ khách quý đến
là vị công chúa mà bánh bao nhỏ từng gọi là “nữ nhân xa” chính là Cửu công chúa của triều đình
Lúc chìm giấc mộng hoàng đế định gả nàng cho Tạ Tẫn nhưng suốt thời gian ở đây từng thấy qua gì với nàng
Xem tin đồn cũng đáng tin
Nàng dẫn theo đám tùy tùng phủ tìm Tạ Tẫn mà thẳng đến chỗ
Khi đó đang dẫn bánh bao nhỏ bờ hồ câu cá
Ánh mắt nàng khinh bỉ : “Ngươi là nữ nhân mà Hầu gia mang về từ thanh lâu ”
Bánh bao nhỏ chắn mặt ngẩng đầu hét lên: “Nữ nhân xa ngươi câm miệng mẫu thân …”
Dù tuổi còn nhỏ nhưng bé con hiểu đó lời
“Bé con con về mẫu thân sẽ tìm con ”
Ta xổm xuống trấn an bánh bao nhỏ
“…” Bé cảnh giác liếc Cửu công chúa
Rõ ràng là sợ bắt nạt
Ta ghé tai bé nhỏ mấy câu mắt bé con sáng lên gật đầu chạy
Khi ngang qua Cửu công chúa còn quên lè lưỡi chọc ghẹo nàng
“Không cha mẹ dạy dỗ quả nhiên vô phép tắc”
Hay lắm xoay cổ xắn tay áo lên
Bất ngờ túm lấy tóc nàng kéo nàng ngã xuống đất: “Ta nhịn ngươi lâu lắm đấy”
Ta lên nàng đấm mấy quyền: “Ngươi mới là cha mẹ dạy dỗ ngươi mới vô phép tắc”
“Tiện nhân Ngươi dám đánh ”
“Nguời Mau đến đây Ném ả xuống hồ cho ”
Đám thái giám cung nữ hét lên lôi khỏi nàng đẩy mạnh xuống hồ
Ta vùng vẫy trong nước vài lần thấy rõ Tạ Tẫn cùng bé con đã đến gần
Vì thế dừng thả chìm xuống nước
Ta thấy bé con lo đến phát nhưng mặt Tạ Tẫn vẫn lãnh đạm như thường
Ta tin trong lòng thực sự chút dao động nào
Kiềm chế bản năng sinh tồn buông xuôi cả thở
Nước hồ xộc cảm giác ngạt thở ập tới
Càng chìm sâu lòng càng lạnh lẽo lệ ở khoé mắt hòa dòng nước hồ
Khi ánh sáng mặt hồ càng lúc càng xa dần một bóng từ phía đó bơi về phía
Tay nắm lấy chìm một vòng tay rắn chắc
Trước khi mất ý thức đôi môi ép mở trong một nụ hôn mãnh liệt
Ta rút đáp án cuối cùng: Tạ Tẫn vẫn còn yêu
Linh hồn thoáng rời khỏi thể xác thấy Tạ Tẫn ôm thần sắc đầy tuyệt vọng
“Tô Uyển nàng dám chết sẽ bắt thiên hạ bồi táng cho nàng Kể cả con của nàng”
Một câu khiến phẫn uất đến mức gan cũng nhói đau
Linh hồn vốn rời khỏi thân thể lập tức trở
Khi ý thức trở bên tai là tiếng Tạ Tẫn giận dữ mất kiểm soát
“Sao nàng vẫn tỉnh Một lũ thầy thuốc vô dụng”
Ngón tay khẽ động yếu ớt gọi phía cửa: “Tạ Tẫn”
Hắn lập tức bước phòng ánh mắt mang chút vui vẻ nào
Hắn từng bước tiến gần giường
Trong ánh lưu luyến của bóp chặt lấy cổ viền mắt đỏ rực từng giọt nước mắt rơi xuống: “Tô Uyển nàng dám”
“Đã chết thì còn về Là làm tổn thương đủ ”
“Có nghiền nát trái tim thành trăm mảnh nàng mới hài lòng chăng”
“Được chiều ý nàng”
Hắn nhét một con dao găm tay