Ngọc Mạn Uyên Châu - Chương 2
Hài tử đầu đôi mắt ngây thơ ban đầu lập tức mở to tràn ngập kinh ngạc
“…Mẫu thân chính là mẫu thân của đúng ”
Đôi mắt to tròn như quả nho của tiểu tử bất giác rơi lệ lao thẳng lòng Ta xổm xuống ôm chặt lấy nhóc lòng lòng tràn ngập cảm xúc khó tả
Tiếng thút thít vang lên bên tai ôm con dỗ dành một lúc lâu mới thấy thằng bé dần dần nín
“Mẫu thân đây là mơ đúng ”
Nó đưa bàn tay nhỏ bé lên chạm mặt cẩn thận lau giọt nước mắt của Động tác cẩn trọng đáng thương khiến kìm cúi xuống hôn lên má nó một cái
“Không mơ mẫu thân đã trở về ”
Ánh mắt của nó sáng lên chút ngượng ngùng đưa tay sờ mặt Có vẻ như sự thân thiết làm nó bối rối
“Tập nhi cũng chuẩn quà cho mẫu thân nữa”
Nó rời khỏi lòng định lấy thứ gì đó nhưng lưng đã vội vàng đầu nắm lấy tay dường như sợ biến mất
Nó kéo đến bồ đoàn cẩn thận thu hết những đồng vàng nhỏ đặt tất cả tay
“Tất cả đều là Tập Nhi dành dụm đều là của mẫu thân hết”
Ta còn kịp trêu ghẹo nó về chuyện đồng vàng vốn định đưa cho Phật Tổ mà giờ dâng hết cho thì một thanh trường kiếm lạnh lẽo đã vô thanh vô tức áp lên cổ
Giọng lạnh lùng quen thuộc vang lên: “Buông nó ”
Cả cứng đờ từ từ đầu chạm ánh mắt lạnh lùng của Tạ Tẫn
Tựa như cảnh chậm trong phim chỉ là khoảnh khắc hề đẽ thấy trong mắt Tạ Tẫn là sát ý lạnh buốt
“Phụ thân đây là mẫu thân là mẫu thân mà” Tiểu Tập Nhi chạy đến bên cạnh Tạ Tẫn lo lắng kêu lên
“Mẫu thân con đã chết ”
Trong khoảnh khắc còn đủ can đảm để thừa nhận thân phận của nữa
Tạ Tẫn căm hận
Nhận thức làm lòng dâng lên cảm giác chua xót khóe mắt như ứa dòng lệ nóng bỏng Ta cố gắng hít một thật sâu giải thích: “Ta chỉ thấy Tiểu Tập đáng yêu kìm lòng mà đến gần ý định làm hại nó”
Nghe thế tiểu Tập Nhi như sắp chạy ôm lấy nhưng Tạ Tẫn giữ chặt cổ áo
Thấy dáng vẻ đáng thương của tiểu Tập Nhi đưa tay định gạt thanh kiếm đang kề cổ xuống tiến gần nó Thế nhưng mũi kiếm một lần nữa nhắm thẳng yết hầu
Ta giơ hai tay lên nhấn mạnh: “Ta thật sự ác ý”
“Đứa nhỏ dù gì cũng là con ngươi thể nào ngươi nhẫn tâm như … thể dịu dàng với nó một chút ”
Tạ Tẫn thu kiếm lạnh lùng : “Ta đối xử với con của thế nào liên quan gì đến ngươi ”
Nói xong kẹp lấy Tiểu Tập Nhi cánh tay xoay bỏ
Tiểu Tập Nhi giữ chặt giãy giụa lóc: “Ta rời xa mẫu thân”
“Câm miệng” Tạ Tẫn giơ tay lên đánh hai cái mông thằng bé
Ta mà lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu chẳng nghĩ ngợi gì mà buột miệng thét lên: “Tạ Tẫn Ngươi đánh con thêm một lần nữa thử xem”
Bước chân của Tạ Tẫn dừng đầu lạnh lùng
“Nó là con còn ngươi mà dám hồ ngôn loạn ngữ lần nữa đừng trách chặt đứt lưỡi ngươi”
Đám thuộc hạ của chặn đường chỉ thể trơ mắt Bánh bao nhỏ mang
—
Để cơ hội gần gũi với cha con họ quyết định bán Tạ gia
Thế nhưng còn kịp tìm đến phụ trách tuyển mua nô tỳ của Tạ gia tại chợ đã lão bà của thanh lâu phát hiện
“Hay cho ngươi Đào Yêu lão nương bao năm qua nuôi ngươi ăn ngon mặc ngươi biết cảm ơn mà còn dám bỏ trốn”
“Lôi về cho lão nương”
Một lần nữa thanh lâu lão bà rõ ràng ý lành sai hai ma ma già toan dùng thủ đoạn độc ác để tra tấn
Ta vội vàng ngăn thử thương lượng: “Ta tiền tự chuộc thân ”
Lão bà thế hai mắt sáng rỡ: “Ngươi từng tiếp khách lấy tiền Đừng lừa lão nương”
“Ngươi cứ bao nhiêu”
Bà lập tức lấy bàn tính bấm loạn xạ: “Năm ngàn lượng bạc trắng thiếu một văn”
Ta hít một thật sâu biết rõ bà đang đòi giá trời nhưng đành cam chịu
Cũng may đồng vàng Bánh bao nhỏ đưa vẫn còn
đã đánh giá thấp lòng tham của bà
Khi thân thể rã rời ngã xuống mới biết bản thân vẫn còn quá ngây thơ
—
Đêm đến Dạ Hương Lâu rực rỡ ánh đèn
Những tấm màn mỏng đỏ buông quanh đài cao
Ta mặc chiếc áo sa thêu đỏ lộ eo thon cùng đôi chân trắng ngần đặt nghiêng ghế trường kỷ ở giữa sân khấu
Giọng rao bán của lão ma ma vang lên: “Đào Yêu là hoa khôi của Túy Hương Lâu ai giá cao sẽ chung đêm cùng nàng”
Lời dứt những khách nhân phía bắt đầu tranh giá
Qua màn sa lay động thấy những ánh mắt như bầy sói đói thấy mồi
Da đầu tê dại nhưng cơ thể thể nhúc nhích dù chỉ một chút
Gọi hệ thống cũng chẳng thấy hồi âm
“Ta giá mười ngàn lượng”
Nghe tiếng hô lớn đưa mắt về hướng Người tới đang chiếc xe lăn xung quanh mọi lập tức cung kính nhường lối
“Thì là Hiển Vương cũng xuất hiện lẽ đêm nay chẳng ai duyên cùng mỹ nhân nữa ”
“Đáng tiếc thật Hiển Vương từ khi ngã gãy chân năm năm thì tính tình đại biến đặc biệt là thích hành hạ nữ nhân giường Xem nàng sắp chịu khổ ”
Hiển Vương vẫn còn nhớ Một tên vương gia chỉ biết ăn chơi trác táng chẳng thực quyền
Năm năm khi còn theo bên cạnh Tạ Tẫn đã từng trêu ghẹo Cũng chính Tạ Tẫn là bày kế khiến gãy chân
Bây giờ rơi tay lần nữa chỉ là lần còn Tạ Tẫn ở bên che chở nữa
Khi mụ tú bà tuyên bố thuộc về cả như rơi hầm băng lạnh buốt
Giữa lúc lòng rối bời Hiển Vương đã đẩy màn
“Mỹ nhân quả nhiên làm bản vương thất vọng gần càng hơn”
“Chỉ là biết khi nếm thử sẽ ”
Tay từ mắt cá chân lần mò lên cái đụng chạm như loài giòi bám xương tủy
Tim như bỏ chảo dầu sôi Ngay lúc tay sắp trượt đến đùi một mũi tên lao đến xuyên qua cánh tay của Hiển Vương
Trong tiếng kêu đau đớn của cùng tiếng hét hoảng loạn của mọi xung quanh thấy ở cửa Túy Hương Lầu Tạ Tẫn lưng ngựa tay cầm trường cung
Trái tim như kéo từ chảo dầu sôi lên rơi dòng suối xuân ngọt ngào
Mắt ươn ướt Tạ Tẫn nhảy xuống ngựa về phía
“Tạ Tẫn Ngươi dám giữa thanh thiên bạch nhật hành hung bản vương bản vương sẽ tố cáo ngươi” Hiển Vương ôm tay quỳ rạp đất gào thét
Tạ Tẫn tháo chiếc áo choàng đen phủ lên thân
Ngay lúc tầm của che thấy tiếng lưỡi dao rút khỏi vỏ
“Tố cáo Đi mà tố cáo với Diêm Vương ”
—
Hiển Vương chết
Tạ Tẫn đã giết ngay tại chỗ
Khi vác lên vai đưa đầu óc chỉ còn vang vọng tiếng thở hổn hển của Hiển Vương khi cắt cổ
Năm năm trôi qua thủ đoạn của Tạ Tẫn càng ngày càng tàn nhẫn
Ta ném trong xe ngựa Tạ Tẫn ở phía đối diện mặt chút cảm xúc dùng khăn lau vết máu kiếm
Cả gian yên ắng chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều đều
Ta cắn môi khẽ lời cảm tạ
Tạ Tẫn chẳng buồn ngẩng đầu
Ta hỏi: “Ngươi giết Hiển Vương nếu hoàng đế truy cứu thì làm ”
Hắn đặt kiếm xuống đưa tay nắm lấy cằm nâng lên: “Việc của bản hầu liên quan gì đến ngươi ”
“Ta chỉ là lo lắng cho ngươi thôi” Ta đau đớn nhăn mặt
Tạ Tẫn lạnh lấy một chiếc khăn nhét thô bạo miệng
Ta trừng mắt giận dữ rút kiếm vài tấc đe dọa: “Không giữ đôi mắt nữa thì để móc giúp”
Ta sợ hãi nhắm chặt mắt dám thêm lời nào
Khi đến phủ Trấn Bắc hầu Tạ Tẫn vác phòng của Tập Nhi
Lúc mới hiểu vì xuất hiện ở Túy Hương Lầu đêm nay
Không vì nhận chính là Tô Uyên nỡ để chịu khổ sở
Mà bởi vì khi rời Tập Nhi bỏ ăn bỏ uống lóc ầm ĩ đòi gặp nên mới đến cứu khỏi Túy Hương Lầu
Thấy Tập Nhi mừng rỡ ôm chặt lấy miệng ngừng gọi “Mẫu thân”
Ta dỗ dành bé ăn cơm dỗ bé ngủ
Bé gọn trong lòng đôi tay ôm chặt: “Mẫu thân Tập Nhi nhớ lắm”
“Mẫu thân biết mẫu thân cũng nhớ Tập Nhi”
Nghe bé càng vui mừng kể lể hết chuyện của
“Mẫu thân khi ở đây Tập Nhi ngoan con đã học và chữ với phu tử cũng học võ nghệ Nếu kẻ dám ức hiếp mẫu thân Tập Nhi sẽ đánh đuổi ”
Ta hôn lên má bé con: “Tập Nhi thật giỏi”
—