Ngọc Mạn Uyên Châu - Chương 1
1
Đã nửa năm kể từ khi trở về thế giới thực
Gần đây những dấu hiệu khác thường mỗi đêm đều mơ thấy Tạ Tẫn và một đứa trẻ
Nhất là đứa nhỏ đôi mày mắt giống đến thế còn cứ náo loạn đòi mẫu thân
Làm nhớ lúc thành nhiệm vụ công lược về thế giới thực Tạ Tẫn dường như biết sắp rời liều mạng giữ chặt lăn lộn đến cùng sinh con cho
Rõ ràng ghét trẻ con nhất nếu vì giữ thật chẳng nghĩ lý do nào khác
Ta miệng thì đồng ý nhưng âm thầm bảo hệ thống can thiệp cơ thể
Bất kể Tạ Tẫn cố gắng cũng sẽ mang thai
Thấy bụng chẳng động tĩnh gì còn gọi đại phu đến điều dưỡng thân thể cho nhưng kết quả vẫn y nguyên
Về Tạ Tẫn tựa như phát điên
Hắn ôm : “Oanh Oanh chúng nhất định sẽ con Nếu nàng thể sinh để sinh ”
Khi mệt lử chỉ cho rằng phát điên chẳng hề để ý
Sáng hôm tỉnh dậy phát hiện cổ chân đã khóa nhốt
“Tạ Tẫn ngươi làm gì Mau mở khóa cho ”
Hắn vuốt mặt biểu cảm bệnh hoạn: “Oanh Oanh đợi mang thai con của chúng sẽ thả nàng”
“Tạ Tẫn ngươi là nam nhân làm sinh con Đừng mơ nữa ”
“Oanh Oanh tin nhất định sẽ ”
Tạ Tẫn giữ chặt ngày đêm ngừng suốt nửa tháng
Cho đến khi hệ thống cảnh báo nếu rời khỏi thế giới thân thể ở thế giới thực của sẽ chết
Trăm ngàn suy nghĩ rối bời nhẫn tâm bảo hệ thống đưa về thế giới thực
Khi Tạ Tẫn vui mừng trở về phòng vặn thấy tiêu tán dần dần
Hắn sụp đổ lao đến giữ lấy nhưng kịp nữa
“Tô Oanh Nàng cần cũng cần con của chúng ”
—
2
Ta xoa xoa cái trán đang nhưng nhức thử gọi hệ thống
“Hệ thống đứa con mà Tạ Tẫn là thật lừa ”
Giọng máy móc quen thuộc vang lên: “Ký chủ cô và Tạ Tẫn thực sự một đứa con”
“Theo thời gian của thế giới nhiệm vụ đứa trẻ đã năm tuổi ”
“Tạ Tẫn nam nhân Làm sinh con”
“Hắn đã dùng một loại sinh tử đan khi sinh trực tiếp mổ bụng để lấy con ”
Tim bất chợt thắt biết Tạ Tẫn cố chấp điên cuồng nhưng ngờ điên đến mức
“Ta còn thể ”
“Chưa từng tiền lệ ký chủ rời khỏi thế giới nhiệm vụ mà cần báo lên cấp xin chỉ thị”
Đêm đến một lần nữa rơi giấc mơ
Trong thư phòng ánh đèn lay động Tạ Tẫn đang xử lý công vụ
Cả căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ
Cho đến khi cánh cửa gõ quản gia bước nhỏ giọng bẩm báo
“Hầu gia tiểu công tử mơ tỉnh dậy quấy chịu ngủ các nha bà tử dỗ cũng …”
“Nó quấy cái gì” Tạ Tẫn chẳng buồn ngước mắt lạnh giọng hỏi
Quản gia lộ vẻ khó xử như thể dám mở miệng
Lúc cửa thư phòng đột ngột đẩy một cục thịt nhỏ mặc áo lót chạy nhào Tạ Tẫn
Vừa la: “Phụ thân con mẫu thân Con mẫu thân”
Cây bút lông trong tay Tạ Tẫn gãy làm đôi cả gương mặt đáng sợ đến rợn
Hắn lạnh lùng : “Mẫu thân con đã chết ”
Ta: “…”
Tiểu bảo bảo càng dữ dội hơn: “Người lừa con Con mơ thấy mẫu thân đến thăm con nhất định là vì nhớ con”
Tạ Tẫn chán ghét đưa tay đẩy bánh bao nhỏ
Khuôn mặt bầu bĩnh như ngọc khắc của bánh bao đôi mắt đen to long lanh như trái nho từng giọt lệ rơi ngừng
Khóc đến mức khiến lòng mềm nhũn
“Bảo bối đừng mẫu thân ở đây” Ta ôm con dỗ dành con nhưng chớp mắt đã thoát khỏi giấc mộng
3
Mấy ngày tiếp tục mơ thấy bọn họ
Tạ Tẫn vẫn đối xử lạnh nhạt với nhóc con tựa như đứa nhỏ chẳng con của
Càng lâu lòng càng bức bối
Mỗi lần thấy bé con hắt hủi xông thế giới mà dạy dỗ Tạ Tẫn một phen
Tối đó mơ thấy bé con Bé con đang ngủ trong tẩm điện
Đám nha ma ma thổi tắt nến khe khẽ bàn tán
“Phủ Hầu cuối cùng cũng sẽ nữ chủ nhân Hoàng thượng ý tứ ban hôn Hầu gia dù cũng chẳng từ chối ”
“Chỉ là Cửu công chúa vẻ lợi hại biết cửa liệu đối xử với Tiểu công tử ”
Tạ Tẫn sắp lấy vợ
Ta sững
Hồi tưởng những lời thề thốt ngày khi ôm lòng rằng đời chỉ yêu ngoài chẳng cưới ai lòng khỏi bật chua xót
Là bỏ rơi giờ còn tư cách gì mà mong vẫn yêu như
Trên giường bé con vốn đang ngủ đột nhiên xoay dậy xoa mắt
Ta thấy hài tử nhón mông lấy một cuộn tranh từ ngăn bí mật trong giường
Dưới ánh trăng nhận trong tranh chính là
Bánh bao nhỏ vuốt ve hình ảnh của trong tranh lặng lẽ rơi nước mắt
“Mẫu thân con phụ nữ xa làm mẫu thân của con”
“Hôm nay phụ nữ còn ngã lòng phụ thân mụ vú bảo nàng dụ dỗ phụ thân ngủ chung với phụ thân để sinh cho con”
“Nếu phụ thân hài tử khác chắc chắn sẽ cần con nữa”
Hài tử đưa bàn tay nhỏ nhắn lau nước mắt áo ngủ xô lệch lộ vết bầm cánh tay non mềm như ngó sen
“Bánh bao nhỏ tay con làm ” Ta biết rõ hài tử thấy nhưng vẫn lo lắng cất tiếng hỏi
Bánh bao nhỏ tựa như cảm ứng điều gì sờ lên vết bầm tay
“Mẫu thân phụ nữ xa lén bắt nạt con con đánh nàng ”
“Nếu mẫu thân trở về con sẽ nàng bắt nạt đến chết mất”
Lòng phút chốc sục sôi giận đến xắn tay áo mà đập
Tạ Tẫn làm cha kiểu gì Lại để con khác bắt nạt
Còn cái Cửu công chúa những ngủ với nam nhân của còn dám động con
Kẻ thù thể báo
“Hệ thống về Bất kể trả giá gì cũng ”
4
Khi mở mắt mặt đã là một khung cảnh khác
Trong căn phòng cổ kính đang mặc bộ váy đỏ lộ eo gương đồng
Người trong gương chính là dáng vẻ thật của ở thế giới thực
Bên cạnh là một phụ nhân phì nộn đeo đầy trang sức tít cả mắt
“Đào Yêu tối nay nhất định sẽ tìm cho con một lang quân giàu nhất định để con thiệt thòi”
Ta ngây mất một lúc đó mới biết từ hệ thống thân phận của hiện giờ
Là hoa khôi đầu Túy Hương Lâu Đào Yêu
Tối nay sẽ bán đấu giá đêm đầu tiên
Còn kịp than trách hệ thống cho thân phận mới ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập
Mở cửa hóa là một đám quan sai
Mụ tú bà sợ xanh mặt lập tức khom lưng xin : “Quan gia chuyện gì ”
“Tìm Có thấy hài tử trong bức họa ”
Mụ tú bà liên tục lắc đầu thoáng qua lòng chấn động chẳng đó chính là Bánh bao nhỏ
Ta lập tức bước tới : “Quan gia hài tử chuyện gì ”
“Hỏi ít thôi” Hắn xong định dẫn rời
Ta vội giữ lấy bạc của mụ tú bà đưa cho
Hắn ghé tai nhỏ: “Tiểu công tử của phủ Trấn Bắc Hầu mất tích bây giờ thành đang âm thầm tìm kiếm các tuyệt đối hé răng”
Tim thắt suýt nữa rơi nước mắt
Ta về con mất tích
Nghĩ đến những thủ đoạn thâm độc chốn hậu trạch phản ứng đầu tiên của là hài tử đã kẻ nào đó bắt cóc
“Hệ thống mau biết Bánh bao nhỏ đang ở ”
“Chủ nhân để đưa đã tiêu hao gần hết điểm tích lũy của số còn chỉ đủ để trợ giúp một lần nữa Người chắc chắn sử dụng chứ”
“Ta chắc chắn”
5
Sau khi thoát khỏi thanh lâu theo chỉ dẫn của hệ thống đến Huệ Chiếu Tự
Nơi quá đỗi quen thuộc lần đầu gặp Tạ Tẫn cũng chính tại đây
Lúc vẫn là một đứa con riêng công nhận đưa đến ở trong căn viện tử đổ nát núi chùa
Ta chờ hai ngày mà thấy ngoài đành leo lên tường viện tình cờ đối diện với ánh mắt của đang tán cây trong sân
Khuôn mặt quá đỗi tuấn ánh mắt lạnh lẽo như băng
Ta lập tức hấp dẫn biết là nguy hiểm nhưng vẫn thể cưỡng mà tiến gần hơn
Dù dùng đá bay xuống khỏi tường cũng vui mừng
Ta vẫn ngày ngày kiên nhẫn đến tìm khi thì mang bó hoa để tỏ lòng khi thì mang đồ ăn và vài món đồ chơi nhỏ
Hoặc tường mà thơ tình cho
Cứ như suốt một năm mới bắt đầu chút thiện cảm cho phép viện tìm
Trước mắt một thân ảnh nhỏ thoáng qua lập tức tỉnh thần nhanh chóng đuổi theo
Trong đại điện tiểu hài tử cao đến đầu gối đeo một cái bọc nhỏ quỳ tượng Phật
“Phật tổ ngài thể giúp Tập Nhi tìm mẫu thân ”
“Không nhờ Tập Nhi tặng ngài kim nguyên bảo”
Chỉ thấy hài tử mở bọc nhỏ đổ xuống đất mấy cục kim nguyên bảo bằng ngón tay
“Cho ngài ba cái Còn Tập Nhi giữ để tìm mẫu thân còn mua quà tặng mẫu thân nữa…”
Hài tử non nớt lẩm bẩm một đã lệ đẫm đôi mi
“Bánh bao nhỏ”