Nghịch Thiên Nữ Đế - Chương 4
10
Hách Uy trước khi chết yêu cầu được gặp ta lần cuối.
Vốn dĩ ta chẳng muốn thấy hắn, nhưng nghĩ đến lời thề trái lương tâm hắn từng nói với ta hôm ấy, ta cố vắt ra hai giọt nước mắt rồi đến.
Hắn gắng gượng nốt chút hơi tàn, cất tiếng:
“Xét tình xưa nghĩa cũ, xin nàng thay ta bảo vệ Tình Tình. Nếu nàng ấy có mệnh hệ gì, ta có làm quỷ cũng không để ngươi yên ổn.”
Lúc đầu ta còn tiếc nuối Đại Duyệt mất đi một mãnh tướng.
Bây giờ thì thôi đi, ngươi chết càng sớm càng tốt.
Hách Uy nuốt hận mà trút hơi thở cuối cùng.
Ta vừa rưng rưng vừa cười khẩy – thế gian đảo điên, cuối cùng hắn cũng chết đúng như tâm nguyện, chết bởi vạn tiễn xuyên tim.
Hách Uy chết rồi, nhưng trong quân vẫn không thiếu những người dũng cảm thiện chiến, lại còn đầu óc tỉnh táo.
Huynh đệ loạn dân của ta, bởi trong lòng còn nặng tình với vợ con, nên ai nấy đều liều mình giết địch, liều chết giữ thành.
Còn thuận tiện cứu luôn Ôn Tình Tình – cái kẻ chuyên gây hoạ ấy – về.
Chỉ là, cái yêu nữ đó không những không biết cảm kích, lại còn chê người cứu mình là hôi thối khó ngửi.
Hoàng huynh mắt đỏ hoe, khẩn khoản nắm tay nàng ta:
“Về với trẫm đi, Tình Tình.”
“Nhưng thần thiếp đã nói với Nam Ngô vương là đến để hòa thân.”
Rồi nàng ta quay đầu, giận dữ trách móc:
“Nếu không vì đám tiện dân kia, Hách tướng quân cũng không chết!”
Nàng ta che mặt khóc như thể thiên hạ đều nợ nàng.
Hoàng huynh chẳng màng đến tướng sĩ mệt mỏi máu me đầy mình, lập tức ôm chặt nàng ta vào lòng:
“Đừng sợ, trẫm sẽ không để nàng phải chịu uất ức. Trẫm sẽ lập tức giết hết đám loạn dân vô lễ đó, thay nàng xả giận!”
“Còn cả Ly Nguyên, trẫm đã mang nàng ta đến rồi. Nàng muốn xử lý thế nào cũng được.”
Ta đứng một bên, suýt chút nữa nhảy dựng lên mà giết người.
Thật giỏi đấy! So với hắn, Trụ Vương cũng chỉ đến thế, còn Đát Kỷ e rằng cũng phải tự thấy hổ thẹn.
“Thôi đi bệ hạ, lòng ngài thế nào, Tình Tình hiểu rõ. Chuyện xưa đã qua, vì muôn dân trăm họ, thần thiếp vẫn sẽ đi hòa thân.”
“Trẫm không cho nàng rời khỏi trẫm!”
Hoàng huynh đã điên rồi! Vì một nữ nhân mà hồ đồ đến mức này sao?!
Đúng lúc đó, có người báo tin từ ngoài trướng: Nam Ngô vương gửi thư, nói vốn cũng có ý muốn kết mối thông gia vĩnh cửu với Đại Duyệt, nhưng nay bệ hạ vừa đưa người đến lại lập tức đoạt lại, chẳng lẽ cho rằng Nam Ngô dễ bị ức hiếp?
Nam Ngô vương tuyên bố: Nếu không giao người ra, sẽ khai chiến đến cùng với Đại Duyệt.
Nội có loạn, ngoại có cường địch, trận này không thể đánh tiếp.
Hoàng huynh giận dữ trừng mắt nhìn ta, phất tay áo quát lớn:
“Chuyện này do ngươi gây ra, vậy để ngươi giải quyết.”
“Người đâu, trói công chúa lại, đem đi tạ tội với Nam Ngô vương! Còn đám tiện dân ngoài kia, trói hết lại cho ta!”
Ta không thể nhịn thêm được nữa, hét lên:
“Hoàng huynh, tướng sĩ đã liều mình giết giặc, cho dù không có công cũng có khổ. Giờ vì một nữ nhân mà bắt họ phải chết, huynh thật sự muốn làm vậy sao?!”
Ôn Tình Tình đứng bên, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Công chúa thật uy phong, dám vì một đám tiện dân mà cãi lời hoàng thượng.”
“Người đâu, trói công chúa, đưa đến Nam Ngô!” – hoàng huynh giận dữ quát.
Bên ngoài trướng, những huynh đệ loạn dân vừa từ chiến trường trở về đồng loạt rút đao, hô to như sấm:
“Bảo vệ công chúa, tru sát yêu nữ!”
11
Ôn Tình Tình không dám tin vào mắt mình, tiếng hò hét phẫn nộ bên ngoài lều gần như sắp phá tan cả doanh trướng. Nàng ta níu lấy tay áo hoàng huynh, hàng mi run rẩy, một giọt lệ lặng lẽ lăn xuống.
“Bệ hạ…”
Một bộ dáng yếu đuối đáng thương khiến người ta xót xa, tiếc là Hách Uy đã chết, chiêu này chỉ còn tác dụng với vị hôn quân não tàn là hoàng huynh của ta.
Hoàng huynh lập tức chắn nàng ta phía sau lưng, bảo vệ như của báu:
“Trẫm là chân long thiên tử! Các ngươi dám trái mệnh trời, tạo phản sao?!”
Khi kẻ gây ra họa diệt quốc chính là thiên tử, thì mệnh trời còn ý nghĩa gì nữa? Kiếp này, ta tuyệt đối không để Đại Duyệt và cả sinh mạng của ta bị một yêu nữ đem ra đùa bỡn!
Ta bước thẳng tới trước mặt hoàng huynh, túm lấy Ôn Tình Tình đang trốn sau lưng hắn, kéo ra, rút đao kề ngay cổ nàng ta.
“Hoàng huynh nghĩ kỹ chưa? Là muốn giữ Đại Duyệt, hay là muốn giữ nàng ta?”
Hoàng huynh trừng to mắt, nghẹn lời không nói nổi.
Ôn Tình Tình khóc nức nở, giọng run rẩy như hoa lê trong mưa:
“Bệ hạ, công chúa xưa nay vẫn xem thần thiếp là cái gai trong mắt, xin đừng vì thần thiếp mà khó xử. Chỉ cần bệ hạ ghi nhớ, trái tim của Tình Tình mãi mãi thuộc về người. Được gặp người là điều hạnh phúc nhất đời này của Tình Tình.”
Nàng ta nuốt nước mắt, cố gắng tỏ ra bình tĩnh:
“Điện hạ xin đừng manh động. Giết ta e rằng càng khiến Nam Ngô vương tức giận. Chi bằng để ta đi hòa thân, dập tắt cuộc chiến này.”
Ta cười lạnh:
“Đến nước này rồi, ngươi nghĩ còn ai ngoài hoàng huynh tin được lời dối trá của ngươi sao?”
“Ngươi không thể giết ta được! Ta là nữ chính được xuyên không đến đây! Là thiên mệnh nữ chủ! Ta không giống các ngươi, lũ phàm phu ngu muội hèn mọn!”
Nàng ta như phát điên, miệng lảm nhảm những lời hoang đường.
Hoàng huynh nhân lúc đó hất đao trong tay ta, ôm lấy nàng ta:
“Tình Tình bị bệnh mới hành động hồ đồ như thế, ai cũng không được phép làm hại nàng!”
Mù mắt, ngu tâm đến nước này… hoàng huynh đúng là hết thuốc cứu.
Nhưng ta vẫn giữ lại một tia hy vọng cuối cùng:
“Hoàng huynh, chẳng lẽ người thật sự muốn vì nàng mà làm vua mất nước sao?”
Cơ thể hoàng huynh run rẩy, không thể kìm chế được nữa mà phát run.
Còn Ôn Tình Tình trong lòng hắn vẫn không ngừng lảm nhảm mấy câu điên loạn: “Tiện dân đáng chết”, “thiên mệnh nữ chủ không thể chết”…
Hoàng huynh đầy đau khổ, khẽ cầu xin ta:
“Ly Nguyên, ngươi và trẫm là người một nhà, hãy cho trẫm chút thời gian. Trẫm sẽ đích thân xử trí nàng ta, cho thiên hạ một lời giải thích.”
Kế hoạch vẫn chưa hoàn tất, không thể ép hoàng huynh đến đường cùng.
Rời khỏi trướng, ta bắt đầu suy nghĩ đối sách lui địch, ai ngờ nửa đêm hoàng huynh lại lặng lẽ khởi hành hồi kinh.
Hắn chỉ vào một gò đất mới đắp:
“Trẫm đã xử tử yêu nữ. Các tướng sĩ yên tâm mà chống địch.”
Ta sinh nghi, tra xét nhiều lần vẫn không thấy bóng Ôn Tình Tình đâu trong đội ngũ rút quân.
Trực giác mách bảo ta – chuyện này có uẩn khúc.
Chỉ là tình thế cấp bách, ổn định lòng quân vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Sau khi hoàng huynh rời đi, ta lập tức lên đường đến Nam Ngô quốc.
Ninh Dung giữ chặt tay ta, khóc không ngừng:
“Công chúa vừa thoát chết, giờ lại hy sinh chính mình, có đáng không?”
“Vì hoàng huynh và tiện nhân kia thì không đáng. Nhưng vì thiên hạ bá tánh – rất đáng!”
Dù có thuyết phục được Nam Ngô vương hay không, ta cũng phải thử một lần.
Dù có vô công mà chết ở dị quốc tha hương, vẫn còn tốt hơn kiếp trước bị treo xác trên thành lâu trong nhục nhã.
12
Ta đề xuất với Nam Ngô vương việc hòa thân để chấm dứt chiến tranh, nhưng lại bị ông ta cự tuyệt không thương tiếc.
Ông nói Đại Duyệt ức hiếp người quá đáng, đã vậy hoàng đế còn hôn quân vô đạo, ông ta không ngại thay thế.
Ta liền móc ra túi hạt giống mang theo, xin được ở lại trồng ruộng.
Thực ra Nam Ngô vương chẳng hề muốn đánh trận. Ông ta chỉ nhân cơ hội này để cướp đất cướp lương thực của Đại Duyệt.
Ta nói với ông ta: “Cướp cá của người không bằng cướp cần câu.”
Không cần ông ra tay, chính ta sẽ đem dâng tận nơi.
Thế là ta ở lại Nam Ngô suốt mấy tháng, mỗi ngày dậy từ gà gáy, cùng dân chúng cày bừa, nhổ cỏ, bón phân, chăm cây mạ từng tấc một.
Trong thời gian ấy, chỉ có Nam Ngô công chúa đến thăm ta vài lần.
Nàng nói:
“Ngươi đừng trách ca ca ta, hắn đối xử với ngươi như vậy cũng chỉ vì muốn dân chúng được no bụng.”
“Vậy ta nợ các ngươi chắc?”
Ta trợn mắt, tiện tay quăng con sâu vừa bóp chết sang một bên, dọa nàng ta kêu ré lên, rồi lại dụi dụi mắt kể khổ với ta.
“Cũng tại Đại Duyệt các người lắm lương thực. Dân Nam Ngô bọn ta nào có thua kém gì, chỉ là ông trời bất công, công sức bỏ ra thì bằng nhau, mà thu hoạch chỉ bằng một nửa.”
Ở Nam Ngô thời gian dài, ta mới hiểu dân nơi đây quả thật đáng thương.
Có người cả đời cực nhọc mà chưa từng được no bụng một bữa.
Thấy ta có vẻ không vui, Nam Ngô công chúa liền ghé tai nói nhỏ:
“Ta nói nhỏ cho ngươi biết nhé, ca ca ta có một bí mật chí mạng, liên quan đến ngai vàng của hắn đó.”
Ta lập tức hứng thú: “Gì cơ? Mau nói nghe thử xem?”
Nam Ngô công chúa liền đắc ý mím môi không hé nửa lời, bóp một con sâu rồi nghênh ngang rời đi với gương mặt giống hệt Nam Ngô vương.
Nói nửa câu bỏ lửng thế kia không sợ rớt lưỡi à?!
Dù vậy, so với hoàng huynh của ta, Nam Ngô vương quả thật là một minh quân biết thương dân.
Trước kia ông từng định gả công chúa sang Đại Duyệt để học lén kinh nghiệm trồng trọt.
Nhưng công chúa bị ấm ức, ông ta thì bị mất mặt. Nhìn thấy dân mình thiếu ăn thiếu mặc, ông ta nổi giận, liền xuất binh tấn công Đại Duyệt.
Giờ ta đích thân dâng mình tới, ông ta lại trói ta giữa ruộng, đến mặt mũi cũng chẳng thèm lộ ra!
Với loại hành vi vô đạo đức như vậy, ta giận đến mấy ngày không chịu xuống ruộng.
Ông lão cùng trồng ruộng tưởng ta bệnh, bèn moi từ miệng đứa cháu nội ba quả trứng gà đem đến cho ta bồi bổ, còn bảo ta nghỉ ngơi cho khỏe.
Cầm ba quả trứng ấy, ta bật khóc.
Đường đường là công chúa Đại Duyệt, vậy mà thanh mai trúc mã và hoàng huynh đều muốn giết ta. So với họ, một lão nông dãi nắng dầm sương còn có tình nghĩa hơn nhiều.
Ta vừa khóc vừa ăn hết ba quả trứng, ăn xong liền lăn xuống giường làm việc.
Từ đó, ta cam tâm tình nguyện ở lại Nam Ngô trồng lúa.
Mấy tháng sau, mùa màng bội thu. Ta đi xem dân thu hoạch, khắp đồng ruộng toàn là người quỳ lạy cảm tạ, nước mắt giàn giụa.
Ngay cả Nam Ngô vương – kẻ bặt vô âm tín – cũng phá lệ đích thân tới nghênh đón ta hồi cung, nói muốn trọng thưởng ta thật hậu.
Lần đầu tiên được người ta yêu mến và ủng hộ như vậy, ta có chút không quen.
Phải siết chặt lòng bàn tay mới đè xuống được nụ cười đang nở rộ nơi khóe miệng.
Ta thật sự hy vọng Đại Duyệt và Nam Ngô có thể vĩnh viễn hòa hiếu, sống trong thái bình.
Đúng lúc ấy, hoàng huynh gửi đến mật thư.
Hắn nói mình sắp không trụ nổi, những chuyện trước kia là hắn sai, chỉ muốn gặp ta lần cuối trước khi chết.
Hắn vì sủng ái Ôn Tình Tình mà trở nên hôn quân, để đến nay chẳng còn người kế vị.
Nam Ngô bề ngoài thì luôn tỏ ý muốn giao hảo, nhưng việc nước là việc lớn, không thể không đề phòng.
Đã đến lúc… ta phải quay về rồi.