Nghịch Thiên Nữ Đế - Chương 3
7
Ôn Tình Tình khóc đến ngất lịm trong lòng hoàng huynh, được hắn bế đi trước ánh mắt dõi theo của một đám đại thần đang liều chết can gián.
Thấy tình hình như vậy, ta liền nhân cơ hội đứng bật dậy, làm ra vẻ kinh hãi kêu lên:
“Ôn cô nương lại ngất nữa rồi? Chẳng lẽ… có thai rồi sao?”
Ta cố ý để tin này mọc cánh mà bay thẳng vào tai Hách Uy.
Hắn kéo thân thể còn mang thương tích đến cầu kiến Ôn Tình Tình, lại bị hoàng huynh cự tuyệt, đành quay đầu tìm đến ta.
“Điện hạ thật giỏi tính toán, có thể khiến toàn bộ đại thần đứng về phía mình, ép một cô nương vô tội đáng thương phải đi hòa thân.”
“Nàng ấy từng là ân nhân cứu mạng của người, vậy mà người nhẫn tâm như thế.”
“Ngươi đang muốn mắng ta độc ác đúng không?”
Ta ung dung nâng chén trà, thong thả uống một ngụm:
“Nàng ta có thể không đi mà.”
Thay vì ôm hy vọng với loài rắn độc, chi bằng cứ để tiếng ác bám vào người ta, rồi chém đầu nó tại chỗ.
“Nàng ấy mà không đi thì sẽ bị đám đại thần ép chết. Nàng còn đường sống sao?”
Vậy ta thì sao? Kiếp trước, ta bị treo xác trên tường thành mà chết, có ai từng xót thương ta, từng thương hại ta lấy một lần?
“Hách tướng quân nói sai rồi. Nàng ta còn có hoàng huynh ta. Nếu hoàng huynh không muốn nàng đi, thì nàng ta có thể bước chân ra khỏi hậu cung được chắc?”
Ánh mắt Hách Uy tối sầm, hẳn là lại âm thầm ghi thêm một món nợ tình thù với hoàng huynh. Như vậy thì càng tốt, ta chính là muốn bọn họ chém giết lẫn nhau, huỷ hoại đời nhau.
“Trong lòng Tình Tình là đại nghĩa, công chúa không thể sánh được.”
Ta bị Hách Uy chọc tức đến bật cười.
“Nói chuyện đùa nhỉ. Chỉ riêng binh lính dưới trướng tướng quân đã có hàng vạn người, ai nấy đều là hảo hán giết giặc, sao lại đến lượt một nữ nhân xông pha tuyến đầu, giơ váy ra để đám nam nhân đang xả thân giết địch né tránh?”
“Đây không phải đại nghĩa, mà là nhục nhã. Tướng quân nghĩ sao?”
Hách Uy lập tức dâng sớ lên hoàng huynh, xin được lĩnh binh ra trận, chỉ mong nữ tử hắn yêu thương được ở lại kinh thành.
Hoàng huynh thì cầu còn không được, nếu hắn chết trận, vậy thì gả ta đi hòa thân.
Dù sao cũng không thể để Ôn Tình Tình phải chịu uất ức.
Ta không khỏi cảm thấy ganh tị – bọn họ thật sự yêu nàng ta đến vậy.
Vậy mà Ôn Tình Tình lại không biết điều, chẳng rõ dùng cách gì để lén trốn đi, chỉ để lại một phong thư nói rằng sẽ thay ta đi hòa thân.
Xin lỗi nhé, chẳng phải chính nàng ta là người đề xuất chuyện hòa thân trước sao?
Nàng ta vừa đi, hoàng huynh và Hách Uy liền rối loạn như kiến vỡ tổ, chỉ thiếu điều muốn xử ta tại chỗ.
Thế nhưng có lục tung cả kinh thành cũng chẳng thấy bóng dáng ta đâu.
Bởi vì ta đã bị dân nổi loạn bắt cóc — thật ra là ta cố tình dâng mình đến tận cửa.
Ta muốn lay động tận gốc ngai vàng của hoàng huynh.
8
Kiếp trước, ta nhiều lần bị Ôn Tình Tình hãm hại, cuối cùng cũng có đại thần nhìn không nổi mà khuyên hoàng huynh đừng vì một nữ nhân mà làm tổn hại thể diện hoàng tộc.
Hoàng huynh nổi giận, đày ta đến chùa tụng kinh chuộc tội.
Ôn Tình Tình không cam tâm bị người gọi là yêu nữ, liền cấu kết với đám dân loạn bắt cóc ta. Sau khi sự việc bại lộ, nàng ta lại rình rang “lén lút” chạy đi hòa thân.
Một lần nữa nàng ta lại lừa được sự đau lòng và thương xót của Hách Uy cùng hoàng huynh, còn ta – kẻ sống sót sau khi bị bắt – thì bị treo trên thành lâu, chết thảm không ai đoái hoài.
Trong mắt bọn họ chỉ có Ôn Tình Tình, chẳng đoái hoài đến bá tánh, cũng coi mạng sống của ta như trò đùa.
Dân chúng thì đáng thương, còn ta lại càng oan uổng.
Lần này, ta thuận theo kế hoạch của Ôn Tình Tình mà một lần nữa bị trói đưa vào sào huyệt của loạn dân.
Đám loạn dân vừa thấy ta liền giận dữ gào thét đòi giết.
Bọn họ nghĩ ta giống hoàng huynh – chỉ biết hưởng lạc, chẳng quan tâm sự sống chết của họ, càng không bận tâm quốc gia có an nguy hay không.
Nhưng ta không giống. Ít nhất hiện tại ta chưa phải là nữ đế.
Khi bọn họ vừa mở miệng đòi giết, ta liền lấy số lương thực mang theo ra, giúp họ lấp đầy cái bụng đói. Sau đó, ta âm thầm bàn bạc với thủ lĩnh của họ.
Lúc Hách Uy mang người đến cứu ta, ta bị kề dao vào cổ, bị đẩy ra trước mặt hắn.
“Các ngươi mau mau đầu hàng, nếu dám làm công chúa bị thương một chút, bản tướng quân sẽ khiến các ngươi chết không có chỗ chôn!”
Có lẽ cảm thấy lời đe dọa chưa đủ nặng, hắn bồi thêm một câu:
“Cả vợ con cha mẹ nhà các ngươi, cũng đừng hòng có kết cục tốt!”
Thấy chưa, đây chính là điểm khác biệt giữa ta và bọn họ.
Hắn và hoàng huynh chỉ biết nhìn thấy điều họ muốn thấy, trong mắt không hề có dân chúng. Hách Uy dùng người thân của bọn họ làm đòn uy hiếp, còn ta – cũng dùng gia quyến làm điều kiện, nhưng lại là để khơi dậy ý chí sống.
Ta nói với những loạn dân đó, thay vì suốt ngày sống trong sợ hãi, chi bằng hãy ra chiến trường lập công.
Cùng là mạo hiểm tính mạng, nhưng một bên chỉ khiến người nhà chịu cảnh bấp bênh, còn một bên có thể đem lại cho họ cuộc sống ổn định.
Cùng là cầm đao giết người, nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Ước nguyện của họ rất đơn giản: cuộc sống yên ổn, ăn no mặc ấm. Khi những nhu cầu cơ bản không được đáp ứng, họ mới đi vào con đường sai lầm.
Giờ ta chỉ cho họ một con đường sáng, tự nhiên họ sẽ nghe theo ta.
Ta vừa chớp mắt, thủ lĩnh loạn dân liền hô lớn với Hách Uy:
“Hách tướng quân, huynh đệ bọn ta kính trọng đại danh của ngài từ lâu. Hôm nay đi đến bước đường này, cũng là bất đắc dĩ. Nếu tướng quân chịu mang bọn ta ra chiến trường giết giặc, vậy thì công chúa sẽ lập tức được đưa trả bình an. Bằng không, thì sống chết cùng nhau một phen!”
Hách Uy đến cứu ta, vốn là sợ không kịp cứu Ôn Tình Tình. Giờ chỉ cần không tốn sức mà vừa có thể bình ổn bạo loạn, lại có thể cứu ta về nguyên vẹn, hắn đương nhiên mừng rỡ.
Hắn không chút do dự mà đồng ý ngay.
Chỉ là hắn không ngờ, trong điều kiện của loạn dân lại có thêm một điều khoản: ta phải cùng bọn họ ra chiến trường, đến khi chiến sự kết thúc, luận công ban thưởng, họ mới chịu thả ta.
Từ sau khi yêu Ôn Tình Tình, lòng dạ Hách Uy đã trở nên vẩn đục, đến cả mắt cũng chẳng buồn chớp đã lập tức gật đầu đồng ý.
Còn hoàng huynh – tâm trí hắn đều đặt cả lên người Ôn Tình Tình, tất nhiên cũng không phản đối.
Lần nữa bị đưa ra chiến trường, ta chẳng hề sợ hãi.
Bởi vì lần này, ta có mấy vạn huynh đệ kề vai sát cánh.
9
Hách Uy dẫn đại quân xuất chiến nghênh địch. Chỉ là ta không ngờ được, cái đồ lòng dạ đen tối ấy lại dám đánh ngất ta, trói ta lên lưng ngựa rồi lao ra chiến trường.
Ta bị tiếng giết chóc ầm ĩ đánh thức, sợ đến hồn vía bay mất.
“Hách Uy ngươi đúng là đồ khốn nạn! Đánh giặc thì mang ta theo làm gì? Để ta đỡ kiếm thay ngươi à?!”
Tên khốn đó vung thương hất văng mũi tên đang bay tới, nói dửng dưng:
“Tình Tình vì công chúa mà một mình xông vào địch doanh. Ta mang ngươi đến để đổi lấy nàng.”
Trời cao ơi! Kiếp trước ta bị treo chết trên thành lâu, kiếp này lại phải chết dưới mưa tên ngoài chiến trường sao?!
Không thèm quan tâm mông bị cấn đến mức nào trên lưng ngựa, ta vươn tay túm chặt hai tai hắn mà gào lên:
“Đồ súc sinh lòng lang dạ sói! Trước kia ta thích ngươi biết bao, bao lần bênh vực ngươi trước mặt hoàng huynh. Ngay cả lúc con tiện nhân Ôn Tình Tình kia bắt nạt ta, ta cũng vì ngươi mà nhịn đi biết bao lần! Thế mà giờ ngươi lại báo đáp ta thế này à?!”
“Nếu hoàng huynh biết ngươi trói ta đến đây, nhất định sẽ lăng trì ngươi! Lúc đó ta sẽ vỗ tay reo hò, còn đá đầu ngươi như đá bóng cho mà xem!”
Hách Uy lắc đầu:
“Đây cũng là ý của bệ hạ.”
Ha, hay thật đấy! Sao bọn họ không tự lấy mạng mình ra để cứu cái ả điên ấy đi!
Ta vừa chửi, vừa không quên hét lên:
“Bên trái! Bên trái kìa! Nhanh, hắn sắp đâm tới rồi!”
Hách Uy quay trái quay phải cố gắng né tay ta đang túm tai, đột nhiên mặt hắn trầm xuống, cầm thương đứng yên bất động.
Ta đang cố nghĩ thêm lời cay độc hơn để mắng hắn, chợt phát hiện có gì đó không đúng.
Quân địch đang chém giết như triều dâng kia bỗng rút hết như thuỷ triều. Không biết từ lúc nào, bốn phía đã bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp mai phục.
Chúng ta đã trúng mai phục.
Tim ta lạnh toát, giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong lòng.
Vì trong lòng chỉ nghĩ đến Ôn Tình Tình, Hách Uy bất chấp mọi can ngăn của tướng sĩ, tự ý thay đổi tuyến hành quân của đại quân.
Giờ thì hay rồi, muốn thoát cũng không thoát nổi.
Kẻ từng oai phong lẫm liệt như Hách Uy, lúc này cũng lộ ra vẻ hoảng loạn.
Tiếc thay, đã muộn.
Quân địch giương cung lắp tên, trận mưa tên đồng loạt bắn tới như che cả bầu trời. Hách Uy vung thương muốn xông ra, nhưng hoàn toàn vô ích.
Sống lại một đời, vậy mà vẫn không thoát khỏi kết cục chết thảm, ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đột nhiên một trận hò reo vang lên phá tan vòng vây. Ta mở bừng mắt – là huynh đệ loạn dân của ta đến cứu!
Thủ lĩnh loạn dân chém đứt dây trói trên người ta, một tay kéo ta lên lưng ngựa.
Lúc xông ra khỏi vòng vây, tim ta vẫn còn run rẩy. Ta quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trận mưa tên như có mắt, dồn dập ghim vào Hách Uy, biến hắn thành cái rổ rách.
Khi hắn được đưa về doanh trại, chỉ còn thoi thóp một hơi.
Quân y lắc đầu than tiếc, nói dù có thần tiên hạ phàm cũng chẳng cứu được nữa rồi.