Nghịch Thiên Nữ Đế - Chương 2
4
Kiếp trước, mãi đến lúc sắp chết ta mới biết, Ôn Tình Tình và Hách Uy đã quen nhau từ trước.
Nàng ta chính là người đã cứu Hách Uy khi hắn bị thương nặng trên chiến trường.
Một thân cây khô héo bỗng được hồi sinh giữa sa trường đẫm máu, Hách Uy liền si mê nàng đến tận xương tủy.
Nhưng vì thân phận chênh lệch, hắn chỉ có thể nạp Ôn Tình Tình làm thiếp. Ôn Tình Tình lại bảo với hắn rằng, tình cảm của họ là cao quý, sao có thể để thân phận thiếp thất làm ô uế nó.
Nàng ta yêu Hách Uy, nhưng thà chết cũng không chịu làm thiếp, nếu làm thì phải là chính thê.
Một nữ nhân không rõ lai lịch, muốn sánh vai cùng đại tướng quân, quả thực không xứng. Vì thế, bọn họ liền nhắm vào ta.
Lúc Ôn Tình Tình lao ra đỡ cho ta khi xe ngựa sắp tông vào, ta đã cảm động mà đưa nàng ta vào cung.
Hách Uy cứ ngỡ đã giúp người trong lòng có được thân phận cao quý, nhưng nào ngờ nàng không những bị ta ngược đãi, mà còn bị đưa vào hầu hạ Hoàng thượng.
Hách Uy, kẻ đã có tình mới liền quên tình cũ, vì thế càng hận ta thấu xương.
Bao nhiêu oan ức đổ lên đầu ta, ta chỉ khẽ cười: “Vậy thì chúc tướng quân đạt được tâm nguyện. Sau này, ta thế nào cũng không liên quan đến ngươi nữa.”
“Ta sẽ tâu lên Hoàng huynh rằng, giữa ta và ngươi chỉ là tình nghĩa thuở nhỏ, hôn sự này không cần bàn nữa.”
Ánh mắt Hách Uy tối sầm lại, đầu cúi thấp hơn, tấm lưng thẳng tắp cũng dần cong xuống.
“Công chúa rõ ràng biết lòng thần chân thành, vì sao đột nhiên…”
Hắn dừng lại, như thể không thể thở nổi, trông vô cùng mất mát.
“Hay là trong mắt công chúa, thần chỉ là một món đồ chơi của người?”
Từ trong lùm cây, ánh vàng lướt qua.
Ta cố tình cất cao giọng.
“Ta biết tướng quân si tình với Ôn cô nương, dù ta có là ai cũng không thể lay chuyển địa vị của nàng trong lòng ngươi. Nếu đã như vậy, ta hà tất phải để hoàng huynh mất mặt?”
“Hoàng huynh, người đâu?”
“Đưa Ôn tiểu thư về tẩm cung, thái y đang chữa trị cho nàng.”
Hoàng huynh vội vàng đến nơi, nhưng không thấy Ôn Tình Tình, liền trút cơn giận lên Hách Uy.
Lần này, ta đã sớm lan truyền chuyện xấu giữa hắn và Ôn Tình Tình.
Hoàng đế mà tranh nữ nhân với thần tử, đây là đại kỵ. Giờ lại thấy Hách Uy xông vào hậu cung, Hoàng huynh hẳn đã muốn giết hắn.
Thiên đạo luân hồi, kiếp này ta muốn bọn họ phải tự gánh lấy hậu quả!
“Hách tướng quân vì cớ gì lại ở đây? Chẳng lẽ do trẫm quá khoan dung nên tướng quân mới có thể tự do ra vào hậu cung của trẫm?”
“Thần vì quá nhớ nhung công chúa nên hành động lỗ mãng, xin bệ hạ trách phạt.”
“Người đâu! Hách tướng quân coi thường cung quy, xông vào chốn phi tần, tự nguyện chịu năm mươi trượng!”
Bị lôi ra làm bia đỡ đạn, ta cảm thấy buồn nôn chẳng khác nào nuốt phải ruồi nhặng. Nhưng hiện tại thì không ghê tởm đến thế nữa.
Tiểu thái giám hối hả chạy đi truyền lệnh, lại bị hoàng huynh đang kìm nén lửa giận gọi giật lại:
“Nhân tiện ghé Thái y viện lấy một bình thuốc tốt nhất cho Hách tướng quân.”
Ta đã nói rồi mà, hoàng huynh đánh Hách Uy nhất định sẽ cho thêm một viên kẹo ngọt.
Nếu bọn họ đã vì Ôn Tình Tình mà dám liều cả mạng sống, vậy thì đừng trách ta xem mạng sống của họ chẳng đáng một xu.
5
Ta theo hoàng huynh đi thăm Ôn Tình Tình.
Nàng ta bị ngâm nước quá lâu, tinh thần có phần mơ hồ. Khuôn mặt trắng bệch sưng vù như ổ bánh bao, tóc tai rối tung như kẻ điên, chẳng còn chút vẻ mỹ miều nào.
Hoàng huynh như trúng tà, ôm nàng ta vào lòng đầy xót xa, lại bị nàng ta tát không biết bao nhiêu bạt tai, vậy mà vẫn không nỡ buông tay.
Các phi tần nghe tin kéo đến xem náo nhiệt, đồng loạt quỳ xuống đất cầu xin hoàng huynh giữ gìn long thể.
Cảnh tượng lúc ấy đúng là vô cùng nực cười.
Nói đi cũng phải nói lại, Ôn Tình Tình thân phận không rõ ràng, chẳng biết quy củ, thế mà không hiểu hoàng huynh bị làm sao lại sủng ái nàng ta đến vậy.
Nàng ta không danh không phận, nhưng đãi ngộ trong cung còn cao hơn cả ta.
Những lời nàng ta nói với Hách Uy, cũng một khuôn một dạng đem ra nói với hoàng huynh. Hoàng huynh cho rằng nàng ta khác biệt với các phi tần khác, lại càng thêm yêu thương.
Ta từng nghi ngờ nàng ta là hồ ly tinh hóa thành, nếu không thì làm sao cả hoàng huynh và Hách Uy đều si mê đến vậy?
Không chỉ ta, các phi tần trong cung cũng đều oán giận nàng ta thấu xương.
Đột nhiên, Ôn Tình Tình đưa tay chỉ thẳng vào mặt ta, mắt trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống:
“Là ngươi! Chính ngươi đẩy ta xuống sông!”
Hoàng huynh chỉ liếc mắt một cái.
Ta lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy tổn thương và khó tin:
“Ta bị oan chết mất! Rõ ràng là ngươi trượt chân rơi xuống, ta còn không quản nguy hiểm mà nhảy xuống cứu ngươi, y phục ta đến giờ vẫn còn ướt đây này.”
“Không tin thì cứ hỏi các nàng ấy.”
Mấy thị nữ đã bị ta dọa sợ từ trước, rụt rè gật đầu lia lịa.
Hoàng huynh mặt đỏ bừng nhìn ta chằm chằm:
“Tốt nhất là ngươi nói thật, nếu Tình Tình có mệnh hệ gì, trẫm tuyệt đối không tha cho ngươi!”
Lệ phi không nhịn được lên tiếng:
“Bình thường công chúa đối xử với Ôn cô nương rất tốt, sao có thể làm ra chuyện như vậy? Có khi nào Ôn cô nương bị hoảng sợ quá mà thần trí không tỉnh?”
Một câu này liền chạm đến nghịch lân của hoàng huynh. Hắn chẳng buồn để tâm đến thân phận của Lệ phi, tung một cước đá nàng ta ngã lăn ra đất, lập tức hạ lệnh cấm túc.
Lệ phi vừa khóc vừa kêu oan, bị lôi ra ngoài như một kẻ phạm nhân.
Ôn Tình Tình bị lời nói của Lệ phi kích động, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của hoàng huynh để lao đến đánh ta.
“Chính là ngươi đẩy ta xuống sông! Ngươi muốn ta chết! Đúng là lòng dạ độc ác!”
Nàng ta vừa khóc vừa níu tay áo hoàng huynh:
“Hoàng thượng mau giết nàng ta đi! Diệt cả cửu tộc nhà nàng ta!”
Nàng ta đúng là biết mơ tưởng, cho dù hoàng huynh có muốn giết ta cũng không thể diệt cả cửu tộc.
Những lời đại nghịch bất đạo của Ôn Tình Tình khiến sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Ngay cả hoàng huynh, người vốn đang đỏ mặt vì tức giận, cũng trở nên đen mặt đến đáng sợ.
“Ôn cô nương bị ngã xuống nước, tâm thần hoảng loạn, cần được tĩnh dưỡng. Nếu ai dám để lộ nửa câu không nên lộ, trẫm sẽ lấy đầu các ngươi!”
Mọi người lĩnh mệnh lui ra, nhưng hoàng huynh lại gọi ta lại.
“Ly Nguyên, ra ngoài quỳ nửa canh giờ. Tình Tình bệnh rồi, phải thuận theo nàng.”
6
Bảo ta quỳ chịu phạt, cũng không phải không thể.
Sáng hôm sau sau buổi thiết triều, ta cùng Ninh Dung “phịch” một tiếng quỳ ngay giữa con đường trong cung người qua kẻ lại. Sở dĩ chọn giờ này là vì ta không dậy nổi từ quá sớm, hơn nữa trời vẫn còn mờ tối, nhiều người sẽ không nhìn thấy rõ.
Trước đây, khi công chúa nước Nam Ngô đến thăm, chính ta là người tiếp đãi nàng. Mọi việc đều ổn thỏa, vậy mà Ôn Tình Tình lại viện cớ làm nhục nàng ta một trận, khiến công chúa phẫn nộ rời đi.
Trước khi đi, nàng ta còn buông lời đe dọa sẽ bắt Nam Ngô phải trả giá.
Ta thực lòng ngưỡng mộ nàng ấy, có một người ca ca hết mực yêu thương.
Chỉ vì nhìn nhầm người, nói sai vài câu mà bị mắng chửi, vậy mà Nam Ngô vương vẫn sẵn sàng vì nàng mà giơ chiến thư với Đại Duyệt.
Buổi triều hôm nay vốn đã định trước sẽ không yên ả.
Sau một trận cãi cọ long trời lở đất, các đại thần bị buộc phải bãi triều.
Đám bá quan còn đang bừng bừng lửa giận thì vừa bước ra khỏi đại điện đã trông thấy ta đang quỳ ở ngoài, dáng vẻ tiều tụy như sắp ngất.
Thế là lại ùn ùn quay trở vào, bắt đầu một vòng khuyên can mới.
Ta dựng tai lên nghe ngóng động tĩnh trong điện.
“Bệ hạ xin nghĩ lại. Hiện nay chiến sự tiền tuyến đang căng thẳng, Hách tướng quân lại mượn cớ dưỡng bệnh ở nhà. Nếu bệ hạ vẫn cứ bịt tai nghe lời một yêu nữ thì chẳng phải khiến thiên hạ người người lạnh lòng sao.”
Người dẫn đầu khuyên can chính là phụ thân của Lệ phi, vừa mở miệng đã gọi Ôn Tình Tình là yêu nữ hại nước hại dân.
Đáng tiếc, hoàng huynh của ta bị mỡ heo che mắt, đầu óc hồ đồ.
Hắn cười lạnh một tiếng, đưa ra phương án giải quyết:
“Trẫm và Hách tướng quân tin tưởng lẫn nhau, sao vì một chuyện nhỏ lại chia rẽ tình cảm. Hôm qua hắn tự tiện đi lại trong hậu cung của trẫm, phạm vào quy củ. Nếu hắn cảm thấy ấm ức, vậy thì trẫm ban hôn hắn với công chúa để hắn vui lòng.”
“Người đâu, truyền chỉ đến phủ tướng quân.”
Ta đã sớm nói rõ với hắn rằng ta không muốn gả cho Hách Uy, thậm chí còn cố ý để hắn biết trong lòng Hách Uy chỉ có Ôn Tình Tình, chẳng hề có ta.
Thế mà người huynh trưởng ruột thịt ấy lại vì tư tâm của bản thân, chẳng chút đắn đo hy sinh hạnh phúc của ta.
Trong lòng chợt dâng lên nỗi bi ai – thì ra trong mắt hoàng huynh, ta chẳng qua chỉ là công cụ mua lòng người.
Cũng may kiếp trước đã nhìn thấu bộ mặt hắn, sống lại một đời, ta đã không còn cần ai để dựa vào nữa.
Nếu hoàng huynh đã yêu mỹ nhân hơn giang sơn, vậy thì cứ để hắn tiếp tục ngu muội đi.
Phụ thân của Lệ phi vẫn không chịu buông tha:
“Vậy bệ hạ định xử lý yêu nữ ấy thế nào? Thần nghe nói vì nàng ta mà bệ hạ và đại tướng quân nảy sinh hiềm khích, công chúa thì vẫn còn bị phạt quỳ ngoài kia, vậy mà nàng ta còn dám nói muốn tru di cửu tộc công chúa…”
Hoàng huynh giận tím mặt:
“Trẫm còn chưa truy cứu tội ngươi, ngươi lại dám ly gián tình quân thần giữa trẫm và Hách tướng quân? Cái luận điệu đại nghịch bất đạo này là học từ con gái vô giáo dưỡng của ngươi đấy à?”
“Lôi hắn ra ngoài chém đầu!”
Chúng thần cùng hô vang:
“Bệ hạ vạn vạn lần không thể!”
“Còn dám ồn ào, trẫm chém luôn các ngươi!”
Vì một mỹ nhân, thiên tử nổi giận, bầu không khí trong điện căng như dây đàn.
Xưa nay có câu, văn thần chết vì can gián, võ thần chết nơi sa trường. Lúc này lại có một vị trung thần gan dạ bước ra, nói nếu hoàng huynh không xử lý yêu nữ mà tiếp tục mê muội, thì hắn sẽ đập đầu chết ngay giữa điện Kim Loan.
Đúng lúc náo loạn không dứt, Ôn Tình Tình thân thể bệnh tật lảo đảo bước vào điện.
Trong ánh mắt khiếp sợ và phẫn nộ của bá quan, nàng ta dịu dàng cất lời:
“Bệ hạ, ai ai cũng nói thần thiếp là yêu nữ. Thần thiếp không muốn bệ hạ khó xử, cũng không muốn chịu uất ức. Nay Hách tướng quân đang bệnh, xin hãy để thần thiếp đi hòa thân.”
Hoàng huynh bối rối đến cuống cuồng:
“Không được nói bậy! Đại Duyệt đông đảo nam nhi, sao lại có thể hy sinh một nữ tử yếu đuối như nàng? Cùng lắm thì còn có Ly Nguyên.”
Ý hắn là gì? Bắt ta một mình hầu hạ hai phu quân? Còn thể diện lễ nghĩa ở đâu?
“Nhưng bọn họ chỉ biết bức bệ hạ, chẳng ai thật lòng vì người mà giải ưu. Xin hãy để thần thiếp đi hòa thân, vừa rửa sạch oan khuất, vừa vì bệ hạ mà giảm thiểu tổn thất.”