Nghịch Thiên Nữ Đế - Chương 1
1
Lúc trọng sinh mở mắt, Ôn Tình Tình đang chầm chậm lùi về phía lan can, nhìn ta cười đầy ác ý.
“Công chúa thì sao? Thân phận cao quý thì sao? Cuối cùng vẫn bị ta giẫm dưới chân mà thôi.”
Nàng ta nâng một chân lên, giả bộ sắp nhảy xuống:
“Ngươi đoán xem, lần này phu quân tốt của ngươi và ca ca tốt của ngươi sẽ trừng phạt ngươi thế nào?”
Đầu óc ta nổ tung! Một kẻ bẩn thỉu như vậy cũng dám vu oan cho ta sao?!
Lửa giận bùng lên tận đỉnh đầu, ta lao thẳng đến, tung một cước đạp mạnh vào ngực nàng ta, đá nàng ta xuống sông.
Nước chỉ đến bắp đùi thôi, vậy mà nàng ta đã hoảng loạn vung tay kêu cứu.
“Chỉ thế này mà đã kêu cứu mạng à? Để ta cho ngươi biết khi nào mới thật sự cần kêu cứu!”
Ta ghìm chặt đầu nàng ta xuống nước, bọt nước tung tóe làm ướt mắt ta.
Thì ra nàng ta cũng sợ chết.
Thị nữ của Ôn Tình Tình định xông lên cứu, nhưng bị ánh mắt của ta dọa sợ đến co rúm lại.
“Ôn Cô nương thích chơi trò này với ta nhất, các ngươi quên rồi sao?”
Ôn Tình Tình vừa ngoi lên đã bị ta ấn xuống nước lần nữa, trồi lên hụp xuống chẳng khác gì một con ếch chết đuối.
Năm đó ta nhân từ đưa nàng ta vào cung, nàng ta lại dựa vào sự sủng ái của phu quân và hoàng huynh mà hãm hại ta hết lần này đến lần khác.
Bình thường giả vờ giỏi lắm mà, hôm nay ta muốn xem rốt cuộc dạ dày nàng ta có thể chứa nổi bao nhiêu!
Nếu không uống chết thì cứ uống đến chết đi!
Ta là công chúa duy nhất của Đại Duyệt Quốc, thân phận tôn quý vô song, vậy mà lại chết một cách thê thảm.
Bị treo lên cổng thành, nhục nhã vô cùng.
Trước khi chết, ta mê man cầu xin phu quân và hoàng huynh tỉnh ngộ, hãy thả ta xuống.
Nhưng bọn họ chẳng những không cứu, mà còn nguyền rủa:
“Nếu không đổi được Tình Tình về, thì dù có băm vằm ngươi thành từng mảnh, lăng trì xử tử, cũng không đáng tiếc!”
Dưới tiếng gào thét của bọn họ, ta bị quân địch vạn tiễn xuyên tim mà chết.
Ôn Tình Tình sau khi ta chết lại cự tuyệt quay về, nói rằng vì thiên hạ chúng sinh, nàng ta vẫn phải đi hòa thân.
Tên hoàng đế khốn nạn cùng phu quân bội bạc của ta đau đớn khôn nguôi, chẳng ai lo thu dọn xác của ta.
Hai kẻ đó còn thi nhau viết thơ ca ngợi nàng ta, để vạn dân truyền tụng.
Tiểu tiện nhân đó nhân cơ hội trốn về, hưởng vinh quang tột bậc.
Nhưng trời cao có mắt, ta sống lại rồi.
Ngực ta đau nhói, ta ôm lấy tim mình, khó nhọc thở dốc.
Cảm giác lạnh lẽo và đau đớn khắc sâu vào xương tủy.
Dù biết đó là chuyện đời trước, ta vẫn không kìm được mà run rẩy.
Ôn Tình Tình vùng vẫy một lúc rồi dần mềm nhũn, giọng yếu ớt cầu xin:
“Xin ngươi, tha cho ta… ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngươi…”
Không thể để nàng ta chết quá sớm, kiếp trước ta chịu quá nhiều ấm ức, phải từ từ trả lại.
Ta lôi nàng ta lên bờ, cảnh cáo lũ thị nữ:
“Ai dám hé miệng một câu, ta sẽ nói với hoàng huynh rằng các ngươi không chăm sóc tốt cho Ôn cô nương, khiến nàng ta rơi xuống sông suýt chết đuối.”
Mấy thị nữ run lẩy bẩy, cổ rụt lại, không dám hó hé.
Trọng sinh một kiếp, phát điên thực sự rất tuyệt!
2
Trước khi Ôn Tình Tình xuất hiện, ta từng có cuộc sống rất hạnh phúc.
Hoàng huynh sợ ta chịu ủy khuất, nên đã chọn đại tướng quân Hách Uy làm phu quân cho ta.
Thế nhưng ngay trong yến tiệc ban hôn, Hách Uy lại đột nhiên mở miệng cự tuyệt.
“Ta chỉ là một võ tướng, không xứng với công chúa cao quý.” Giọng điệu kiên quyết, thậm chí còn mang theo chút chán ghét, không hề thấy bóng dáng của tình nghĩa thanh mai trúc mã năm xưa.
Hoàng huynh không vui, nhưng vẫn nhẫn nhịn hỏi:
“Hách tướng quân, ngươi từng nói với trẫm rằng ngươi đã sớm có tình cảm với công chúa, muốn cưới nàng làm thê tử. Sao giờ lại đổi ý?”
Hách Uy ngẩng đầu, vẻ mặt chính trực:
“Ta chỉ muốn đòi lại công bằng cho một nữ nhân vô tội.”
Mọi người nhìn về phía ta, bàn tán xôn xao, lời xì xầm như những mũi dao đâm vào mặt ta.
Ta không hiểu mình đã làm gì sai, mà hắn lại lấy hôn sự của chúng ta để đòi công bằng cho nữ nhân khác?!
Hắn vẫy tay một cái, Ôn Tình Tình từ chỗ ngồi bước ra.
“Điện hạ, xin lỗi, ta không thể che giấu tâm địa ác độc của người thêm nữa.”
“Tuy thân phận ta không cao quý như ngươi, nhưng ta cũng là con người.”
“Ngoài địa vị cao sang, lòng dạ ngươi còn chẳng bằng ta.”
Nàng ta rưng rưng nước mắt, đưa hai cánh tay ra, trên da chi chít những vết sẹo đáng sợ.
“Suốt bao đêm dài, ta bị ngươi hành hạ đến mức muốn chết, nhưng ta đã cắn răng chịu đựng. Giờ chỉ cần ngươi thật tâm hối cải, ta có thể tha thứ tất cả.”
Mọi người ồ lên!
Người đầu tiên phản ứng lại là hoàng huynh.
Hắn lao xuống đài, nâng cánh tay gầy guộc của Ôn Tình Tình, mắt đỏ bừng vì giận.
“Ly Nguyên! Trẫm không ngờ ngươi lại độc ác đến mức này!”
Cả Hách Uy cũng lạnh lùng nhìn ta như kẻ thù.
Giấc mộng đẹp của ta… chính thức vỡ vụn từ hôm đó.
Từ ngày đó, ta luôn sống dưới sự bắt nạt và tra tấn của Ôn Tình Tình cho đến khi bị treo trên tường thành và bị hàng ngàn mũi tên đâm xuyên qua.
3
Rời khỏi bờ sông, thị nữ Ninh Dung giúp ta vắt khô y phục.
“ Hôm nay công chúa thật uy phong. Nếu không có người, cô ta sớm đã chết đói ngoài kia rồi. Giờ lại ỷ vào sự sủng ái của Hoàng thượng mà ngày càng ngang ngược, không những dây dưa không rõ với tướng quân Hách Uy mà còn nhiều lần khiêu khích công chúa. Hôm nay cũng đến lúc cho cô ta biết thế nào là tôn ti trật tự.”
Giọng điệu Ninh Dung đầy vui vẻ, như thể đã trút được cục tức đè nén bấy lâu.
Nhưng rồi nàng ta lại lộ vẻ lo lắng: “Nếu Hoàng thượng và Hách tướng quân biết chuyện rồi trách phạt công chúa, người tính sao?”
“Ta sẽ nói là do ngươi làm.”
Ninh Dung há hốc miệng: “A?”
Ta bật cười, “Nếu ta không độc ác một lần, chẳng phải uổng công những lời vu khống của Ôn Tình Tình hay sao?”
Ninh Dung cũng bật cười, tiếp tục giúp ta vắt khô quần áo.
“Ta biết ngay công chúa chỉ đùa thôi. Người là người lương thiện nhất, nếu không đã chẳng nhẫn nhịn để Ôn tiểu thư khi dễ bao nhiêu lần như vậy.”
Vì kiếp trước ta là một kẻ ngốc mềm lòng, lại đi thương hại một con rắn độc.
“Ninh Dung, ngươi nhớ kỹ, làm người tốt với kẻ ác chính là đang tự hại bản thân.”
Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ nương tay với nàng ta nữa.
Ta sai người đi mời thái y, nhưng không ngờ kẻ đến trước lại là Hách Uy.
Hắn là đại tướng quân của Đại Duyệt, nắm giữ binh quyền, bảo vệ sự an nguy của đất nước. Hoàng huynh vừa trọng dụng hắn, vừa đề phòng hắn.
Lần này triệu hắn vào cung, chính là để bàn chuyện hôn sự của ta và hắn.
Nhìn thấy ta, hắn cúi người hành lễ: “Công chúa vạn an.”
Ta ra hiệu cho hắn tiến lên vài bước rồi xoay người lại. Hách Uy không hiểu ý, nhưng vì thân phận ta cao quý nên đành nghe theo.
Chờ đến khi hắn quay lưng lại, ta lập tức tung một cước đá thẳng vào mông hắn.
Một cú đá này chứa đựng tất cả những oán hận của kiếp trước, khiến hắn ngã sấp xuống đất như một con chó gặm bùn.
“Ngươi to gan thật, dám tự tiện xông vào hậu cung!”
Hách Uy vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn không biểu lộ cảm xúc, quỳ xuống hành lễ.
“Thần vừa nghe thấy có người kêu cứu, trong lúc vội vàng đã quên mất quy củ.”
Vội vàng sao? Để ta xem ngươi vội thế nào.
“Ôn Tình Tình rơi xuống nước rồi.”
Hách Uy lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng vào ta, quên cả lễ nghi.
Xem đi, rõ ràng là vào cung để bàn chuyện hôn nhân với ta, nhưng vừa nghe tin một nữ nhân khác rơi xuống nước liền sốt sắng như vậy.
Không để tâm đến khoảng cách nam nữ, thậm chí còn trực tiếp gọi thẳng tên Ôn Tình Tình.
Kiếp trước, Hách Uy đã nhiều lần tin vào những lời dối trá của Ôn Tình Tình, khẳng định ta là kẻ tâm địa độc ác.
Hắn công khai, ngấm ngầm ép ta nhường nhịn Ôn Tình Tình bằng cách dùng chuyện hôn nhân để uy hiếp. Hắn nói ta là công chúa, không nên chấp nhặt với một nữ tử yếu đuối.
Vậy công chúa thì đáng bị oan khuất đến chết sao?
Nghĩ đến đây, ta vẫn còn chưa hả giận.
Ta chỉ khẽ liếc mắt, Ninh Dung liền hiểu ý, bước lên tát hai cái vang dội vào mặt Hách Uy.
“Tướng quân thật quá kiêu ngạo! Công chúa thân phận cao quý, vì cứu Ôn tiểu thư mà bị ướt hết y phục, vậy mà còn bị ngươi vô lễ nhìn chằm chằm. Nếu truyền ra ngoài, công chúa còn thể diện gì nữa?”
Hách Uy siết chặt hàm răng, gương mặt cứng đờ nhưng vẫn nhẫn nhịn chịu đựng.
“Là thần thất lễ.”
Ta bật cười: “Tướng quân biết vậy thì tốt. Ta đã triệu thái y rồi, ngươi không cần lo lắng nữa.”
Sắc mặt hắn không chút thay đổi, không còn vẻ dịu dàng như khi có Ôn Tình Tình.
“Thần lỡ lời, là lo lắng cho công chúa nên mới nói sai. Chỉ cần công chúa bình an, dù vạn tiễn xuyên tim, thần cũng cam lòng.”