Ngàn Năm Luyến Hận - Chương 5
Tiểu Ngư Tinh A Cửu quỳ điện của đến nỗi lệ ướt đẫm như hoa lê trong mưa
Rõ ràng là vẻ mặt đầy bất mãn nhưng cúi đầu thuận mắt nghiến răng nghiến lợi câu đó
“Thánh nữ là của nên lời khác làm tổn thương tiên thể của mong Thánh nữ thứ ”
Phu quân chính thức của nàng Chiến thần đương nhiệm đường đường chính chính bên cạnh nàng bằng ánh mắt hờ hững
Thấy vẻ mặt lạnh như băng của chút tan chảy thậm chí còn thấy nụ nhàn nhạt mặt
“Cô Nguyệt chứ”
“Ta biết tộc nhân của nàng đã đẩy nàng xuống nhược thuỷ hủy hoại tiền đồ của ”
“Ta đưa nàng đến xin …”
Ta chỉ thấy châm chọc trong lòng chút vui vẻ nào
Làm thương thể là A Cửu
Nàng chỉ là một tiểu yêu vô dụng sự giúp đỡ của Chiến thần đại nhân làm nàng thể làm thương
A Cửu dù sai nhưng nguồn gốc của mọi chuyện chỉ thể là Chiến thần đại nhân ngài
Nếu miệng của Chiến thần đại nhân thể nếu Chiến thần thể dứt khoát và A Cửu sẽ tổn thương
Người nên quỳ ở đây là A Cửu mà là
Ta thản nhiên liếc A Cửu chỉ thấy nàng thật đáng thương
“Đứng lên và ngươi oán thù gì thể hóa giải”
Khuôn mặt Án Trạch thoáng chốc nở nụ vui mừng
“Cô Nguyệt thì …”
“Chiến thần đại nhân và ngài cũng nhiều năm tình nghĩa vì nên đích thân đến mời ngài”
“Mời ngài tham dự hôn lễ của và Trường Sinh”
Ta thấy khuôn mặt Án Trạch trong nháy mắt trở nên xám xịt
Hắn kéo
chỉ rời
Trường Sinh cong môi với nhẹ nhàng một câu: “Buông thê tử của ”
Cùng một địa điểm kiếp bỏ rơi là
Kiếp đổi thành
14
Ta và Trường Sinh tổ chức hôn lễ long trọng
Tộc lão và cựu bộ hạ của phụ thân trút giận thay nên ngay cả yêu tộc các bộ cũng mời đến
Chỉ tộc nhân của A Cửu là Thủy tộc Lân Giáp bỏ sót
Tất cả các tộc mặt đều ngầm thừa nhận tránh xa Thủy tộc Lân Giáp đã đẩy Thánh nữ Đằng Xà Nhược Thủy
Ta ngăn tộc lão nhưng chỉ thấy cần thiết
Vì đã mời phu thê Chiến thần đến
Ghét một vẫn còn tình chỉ phớt lờ mới thực sự buông bỏ
“Thánh nữ Cô Nguyệt” Nàng nghiến răng nghiến lợi chúc mừng tân hôn vui vẻ
Ta nàng khách sáo đa tạ rời thèm nàng thêm một cái
Ta dây dưa gì đến kiếp
A Cửu với ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị nàng chằm chằm Trường Sinh nụ khách sáo mặt thể duy trì
Ánh mắt là ngưỡng mộ mà là so sánh
So sánh với Án Trạch rõ ràng là phu quân của nàng nhưng luôn
Ngay khi và Trường Sinh nhận ân huệ của trời đất chúng rót rượu mời khách trời đất đổi sắc
Một phong ấn đột nhiên vỡ
Ma khí ngút trời từ đất xông lên Tam Thập Tam Thiên
Các tiên hữu mặt đều hoảng sợ
“Là phong ấn của ngoại ma thời viễn cổ”
“Ngoại ma thời viễn cổ đã thả ”
A Cửu luống cuống tay chân con dao găm trong tay rơi xuống đất
“Ta… cố ý thả ngoại ma ”
Mọi mặt đều tức giận ngay cả Trường Sinh tính tình cũng rút kiếm chém chết nàng
Án Trạch nhanh hơn tất cả mọi một bước tát mặt nàng một cái
“Ngươi điên ngươi biết ngoại ma thời viễn cổ đáng sợ đến mức nào Nếu là ma đầu bình thường ít nhất còn thể lý”
“Ngươi biết ngoại ma thời viễn cổ sẽ phá hủy mọi thứ mà cần phân biệt đúng sai ”
A Cửu ôm mặt nước mắt rơi xuống đất từng giọt lớn hóa thành trân châu
“Ta… cũng biết … chỉ ở thủy vực trong Chiến thần điện phong ấn một ma đầu”
“Ta chỉ phá hủy hôn lễ ”
“Ta…” A Cửu cắn môi chỉ : “Nàng giết tộc nhân của phá hủy hôn lễ của chỉ trả thù làm sai điều gì”
Tất cả các tiên yêu mặt đều cảm thấy nàng hiểu lý lẽ
Ta ngăn Án Trạch : “Kế sách hiện tại là cùng đối phó với ma đầu đừng nội chiến”
Án Trạch trừng mắt A Cửu: “Nếu Cô Nguyệt giúp ngươi đã dùng ngươi tế cờ ”
A Cửu tủi thân chỉ thể tìm một góc nhỏ an xổm xuống yêu tiên khắp nơi cùng chống ngoại ma
Ta chuyển tu Hỏa hành thần hỏa tu luyện màu đỏ thẫm mà là Thiên hỏa thuộc âm màu xanh lam vặn khắc chế ngoại ma
Trường Sinh cũng hộ pháp cho tạm thời hóa pháp tướng Huyền Vũ với
Huyền Vũ chủ thủ Án Trạch dùng bí pháp hóa pháp tướng Thanh Long chủ công
Công thủ diện
Ngay khi và Trường Sinh dốc lực phòng thủ đao quang từ phía chém về phía Án Trạch đang tấn công
Trận pháp của và Trường Sinh thể ngăn ngoại ma nhưng quên mất ở đây còn một tiểu yêu quái bỏ sót
A Cửu như ma ám đôi mắt mất thần con dao găm tỏa ma khí trong tay chỉ thẳng Án Trạch
‘Phốc’
Dao găm đâm
Ta chắn mặt Án Trạch kinh mạch thân đều ma khí xâm thực
“Thánh nữ Cô Nguyệt” A Cửu cuối cùng cũng hồn con dao găm trong tay thần quang của Án Trạch bóp nát
Nàng ngây vô thức mở đan điền
“Thánh nữ mê hoặc làm hại ngươi”
“Ta… đưa nội đan của cho ngươi chữa thương ngươi mau xếp bằng chữa thương ”
“Cô Nguyệt”
Án Trạch đẩy A Cửu đầu đỡ dậy
Ta lắc đầu bắt quyết trói buộc A Cửu đưa nàng Chiến thần điện nhốt nàng
“Tiếp tục giết chết ngoại ma”
“Sao thương hộ tâm lân của …”
Hắn hết câu
Ngực tỏa thần quang của hộ tâm kính chính là hộ tâm lân của luyện hóa
“Án Trạch nếu ngài còn nhận là Chiến thần thì nên buông bỏ tình cảm nam nữ chuyên tâm giết chết ngoại ma ”
Ánh mắt run rẩy chỉ trong chốc lát ma khí của ngoại ma cuồn cuộn tràn đến
Ngay cả Án Trạch cũng chống đỡ nổi
Nếu ngoại ma phá vỡ phong ấn mà thoát ngoài thì mọi thứ sẽ nó nuốt chửng
Ta nhắm mắt nhịn đau mặt mọi
“Chúng tiên lệnh bày…”
“Đại trận Tru Tiên”
“Cô Nguyệt Đại trận Tru Tiên vật tế ngươi…”
“Ta Cô Nguyệt của tộc Đằng Xà nay kế thừa di nguyện của phụ thân Hạo Thanh nguyện lấy thân tế trời giết chết ngoại ma trả sự thanh bình cho trời đất”
Lúc ngoại ma kẹp chặt đến mức khiến chúng tiên thể lùi chỉ thể chọn con đường lập Đại trận Tru Tiên
Các tộc lão nước mắt lưng tròng từng bước mắt trận
“Cô Nguyệt…”
“Ta và đã ở bên ngàn năm thể bỏ rơi ”
“Muội thể để sống cô độc một ”
“Ta cùng ”
Hắn như mất lý trí
“Năm đó và đã ước hẹn và sống cùng một chỗ chết cũng ở bên ”
Án Trạch như phát điên xông trận đồ nhưng tộc lão của ngăn
Ta đầu trong lòng từng cảm giác sảng khoái như giống như xiềng xích trong lòng đang đập vỡ từng chút một
“Án Trạch Cô Nguyệt đã từng ngưỡng mộ ngài”
“ bây giờ chỉ làm chính là nữ nhi của Chiến thần thực hiện trách nhiệm của Chiến thần ngài chỉ sức mạnh của Chiến thần nhưng chút lòng bảo vệ của Chiến thần khinh thường ngài ngài xứng cùng mắt trận”
“Ta lấy tư cách là nữ nhi của Chiến thần đời trừng phạt ngài”
“Ta trừng phạt ngài đời đời kiếp kiếp trấn giữ tiên giới đánh lui ma đầu đời đời kiếp kiếp đắm chìm nữ nhi tư tình”
Nói xong khởi động mắt trận
Vạn tiễn xuyên tim
Chỉ lấy thân làm vật tế vạn tiễn xuyên tim chịu đau khổ nhất trời đất mới thể kích hoạt đại trận giết chết ngoại ma
Cơn đau giống hệt với Đỉnh Luyện Hồn ngày
Thật đau
Ta nhắm mắt cánh tay ấm lên
Trường Sinh ôm lấy cùng chịu vạn tiễn xuyên tim
“Cô Nguyệt cùng nàng”
Ngài bảo vệ cùng hóa thành kim quang lao thẳng mệnh môn của ngoại ma
Trời đất rung chuyển
Quét sạch bùn nhơ
“Cô Nguyệt”
Án Trạch lần đầu tiên lộ ánh mắt bất lực như
Ta cong môi với
“Không gặp Án Trạch”
Một cơn chấn động âm thầm trời đất đổi màu trở bình thường
Trên Thiên môn chỉ còn da rắn và mai rùa giao quấn quýt
Vĩ thanh
Trên tam thập tam thiên Chiến thần điện các chư tiên ngầm hiểu là cấm kỵ
Nơi đó một Chiến thần mặc giáp bạc tóc bạc trắng
Nghe Chiến thần đó đã mất yêu từ trăm năm
Ta mấy tiên nga rằng ngực của Chiến thần đó luôn một mảnh da rắn đó là yêu cả đời
Trên Thiên môn thân hình cao lớn ánh mắt trống rỗng bần thần
“Thật đáng thương”
“ thật đáng thương”
Ta đan chặt mười ngón tay với Trường Sinh ở bên cạnh
Kiếp nạn giúp và Trường Sinh thành thần
Chuyện giống như đã chết từ hôm qua chuyện giống như sống từ hôm nay
Từ nay về và Án Trạch còn liên quan gì nữa
Cuộc sống mới của mới chỉ bắt đầu
Hết