Ngàn Năm Luyến Hận - Chương 4
“Từ xưa đến nay đừng bao giờ lấy cái cớ tuổi còn nhỏ để làm chuyện ác hừ suýt thì quên mất chẳng cả tộc Ngư Tinh của các ngươi giỏi làm chuyện ác ”
“Đầu tiên là chiếm đoạt bảo vật thiên địa Định thủy thần ấn khiến cho Thần Quy cuối cùng thế gian thể tiếp xúc với Định thủy thần ấn để hồi phục vết thương tuổi thọ chữa thương cứ thế kéo dài đến vạn năm”
“Lại còn ép hôn ép Chiến thần Án Trạch cưới nữ nhi yêu quái của ngươi nắm giữ Định thủy thần ấn là Cô Nguyệt nếu ngươi đòi nợ thì cứ tìm Chiến thần điện của bảo vật gì mà còn thay thế thứ vô dụng đó của các ngươi ngươi dùng Định thủy thần ấn độ sạch thủy vực ”
“Ngươi dám ngươi tư tâm ép hôn ”
Lão ngư tinh cũng giống như nữ nhi của ông đâm chỗ đau thì lập tức thẹn quá hóa giận to gan lớn mật chỉ mắng: “Là ngươi ghen ghét khi thấy nữ nhi của Chiến thần sủng ái ngươi nghĩ xem một tâm địa độc ác như ngươi ai sẽ thật lòng thích ngươi”
Phụt một tiếng
Tiểu Ngư Tinh trong lòng ông lập tức hiện nguyên hình chém đứt đầu cá
Mắt lão ngư vương suýt thì rơi ngoài ông chỉ nên lời
Ta lau thanh nhuyễn kiếm trong tay máu cá thối thật
Ngoài cửa tiếng động truyền đến
Là Án Trạch và Tiểu Ngư Tinh
Cũng biết đã tu luyện bao lâu Án Trạch và Tiểu Ngư Tinh đó đã thân thiết với hơn nhiều
Tiểu Ngư Tinh cửa đã thấy ngư tinh hiện nguyên hình chém đứt đầu khuôn mặt vốn đang tươi của nàng lập tức tái mét
“Phụ vương chuyện là thế nào”
“A Cửu là nàng Là nàng một lời đã giết chết của con”
Lão ngư vương chỉ trong mắt tràn đầy thù hận
Tiểu Ngư Tinh A Cửu dám tin mà điên nàng lao về phía trong tay ngừng bắt quyết chú đánh
nàng làm thế nào cũng thể tổn thương dù chỉ một chút
Trong tay cầm một mảnh mai rùa mà Trường Sinh đưa cho mai rùa là mai của Huyền Vũ yêu quái bình thường làm thể đến gần
Ta mặc cho A Cửu thi triển pháp thuật để trút giận chỉ mỉm nàng
Ta nàng biết nàng vô dụng đến mức nào
Đợi cho nàng đánh mệt lúc đang định bắt quyết chú để phản kích thì một luồng thần quang từ phía bay tới đánh trúng lưng
Mảnh mai rùa mỏng manh đó vỡ tan
Đây là sức mạnh của bán thần
Vừa mới xuất quan nên hề chút phòng nào sức mạnh của bán thần đánh trúng
Nếu mai rùa bảo vệ thì lúc đã mặt đất
dù mai rùa bảo vệ thì máu tươi vẫn chảy từ khóe miệng của
Ta đầu lạnh lùng
“Án Trạch ngài đánh lén ”
Hắn thấy máu tươi chảy từ khóe miệng sắc mặt tái nhợt đồng tử co
“Pháp y của ”
Ánh sáng bạc lóe lên rơi gương mặt
Đây là quà sinh thần tặng cũng là pháp khí đầu tiên làm cho
“Đồ của ngài cần Trả cho ngài”
Khuôn mặt y phục đó của đập nên đỏ bừng nhưng cũng tức giận chỉ tiến lên xem vết thương của
“Cút ”
Ta tát một bạt tai
Khuôn mặt hằn một dấu bàn tay đỏ chót ngây tại chỗ
A Cửu ở bên cạnh còn khó chịu hơn cảm giác khi chính đánh nàng đỏ mắt định đâm ngực
Sao thể cho nàng cơ hội đánh lén chứ
Đã thương một lần còn thể thương lần thứ hai
Chỉ một lần dịch chuyển xoay khiến nàng đánh hụt
Ta đang định tặng cho nàng một kiếm thì thanh trường kiếm trong tay đã Án Trạch kẹp đứt bằng hai ngón tay
A Cửu đánh lén cũng chặn
A Cửu hai mắt đỏ hoe chỉ nàng kể lễ: “Án Trạch nàng là giết tộc nhân của còn bảo vệ nàng Đệ của còn nhỏ như mới học cách hóa hình mà nàng đã chặt đầu của chém của hồn phi phách tán thể luân hồi”
“Nàng làm hại nhà của như còn thể bảo vệ nàng Ta là thê tử của mà”
“Chàng đã quên mất lúc rơi nhược thủy là chăm sóc cho ”
“Là đã hiến mắt cho mà”
Khuôn mặt Án Trạch thoáng run rẩy trong mắt hiện lên vẻ đành lòng
“Cô Nguyệt đó đã phá hỏng hôn yến của nàng giết tộc nhân của nàng nên chịu một kiếm xuyên tâm của nàng đây là nhân quả”
12
“Ngài mặc kệ nàng làm thương ”
Ta ôm ngực cố nuốt xuống ngụm máu sắp trào lên cổ họng
“Ngài còn nhớ lời thề ngài đã thề khi phụ thân ”
Thân thể run lên A Cửu đang đến run rẩy
“Cô Nguyệt cứ yên tâm với thần lực của thể bảo vệ tâm mạch của ”
“Bảo vệ tâm mạch của ”
Ta bật
Tâm mạch tổn thương còn tu luyện thế nào
Ta còn bảo vệ tộc Đằng Xà thế nào đây
Ta làm kế vị ngôi vị chiến thần
Ta nuốt ngụm máu trong cổ họng xuống rạch tay dùng máu hóa kiếm
“Nói nhiều vô ích chiến”
Án Trạch thở dài bảo vệ A Cửu giao đấu với
Ta vốn đã thương chỉ đạo hạnh cao thâm hơn mà còn hộ tâm lân của dù làm gì cũng thể làm thương
Mà A Cửu bảo vệ ở góc độ hiểm hóc đúng thời khắc quan trọng một kiếm đâm xuyên ngực
Máu tươi bắn tung tóe
Ta cố chịu đau một kiếm chém xuống chém đứt một cánh tay của nàng
A Cửu hét lên thảm thiết nàng ôm vai nức nở
Ngực vẫn còn cắm thanh trường kiếm của nàng còn kịp rút thì thấy một tiếng gầm lên
“A Cửu”
Án Trạch ôm lấy A Cửu gần như vô thức tung một chưởng về phía
Choảng một tiếng
Thần văn của thần quy chắn vặn đỡ đòn tấn công của
Trường Sinh ôm lấy thể tin mà
“Ngươi là giao long cũng là linh thú ngươi thể làm nàng thương”
Trong mắt Án Trạch vốn vẫn còn chút áy náy nhưng khi thấy Trường Sinh ôm thì lập tức biến thành cơn thịnh nộ ngút trời
“Ngươi là ai Ngươi biết nàng đã làm thê tử của thương nàng còn giết cả tộc nhân của thê tử ”
Rõ ràng đã hạ quyết tâm thích nữa nhưng khi thừa nhận A Cửu là thê tử của lòng vẫn khỏi đau nhói
Trường Sinh bế lên nhỏ giọng dỗ dành bảo cố chịu đau: “Phụt” một tiếng thanh trường kiếm rút khỏi ngực y gấm màu vàng của nhuốm đầy máu tươi đỏ như giá y
“Ngươi chỉ biết nàng tay với tộc nhân của thê tử ngươi ngươi biết tộc nhân của thê tử ngươi bao nhiêu ngang ngược họ đã tập kích nàng làm nàng thương ở đan điền đẩy nàng xuống nhược thủy hủy hoại linh căn thủy trời ban của nàng ”
“Cái gì”
Nghe thấy hai chữ nhược thủy Án Trạch buông A Cửu như phát điên lao về phía cướp từ tay Trường Sinh
Hắn là giao long là bán thần nhưng Trường Sinh cũng là thân thể thần quy cũng sức mạnh của bán thần
Ta trong lòng Trường Sinh trong đầu hiện lên những năm tháng bên với Án Trạch cả ngàn năm những hình ảnh đó cứ như đèn kéo quân kéo đến
Phụ thần xuất chinh một cô đơn ở Chiến thần điện chỉ ở bên cạnh
Ta sợ thiên kiếp tiếc thương mà ở bên vượt qua thiên kiếp Chiến thần điện yêu ma xâm nhập mặc dù kinh mạch của đã gần như đứt đoạn nhưng vẫn bảo vệ chu lúc trưởng thành tay chân vụng về mà khắc cho một cây trâm gỗ làm pháp khí … Hình ảnh dừng ở kiếp tự tay đẩy trận pháp Xích Dương
Một mảnh u sầu vạn phần ly tán tất cả đều sai
Thề ước vẫn còn thư gấm khó trao còn gì
Là kiếp mê tâm ma chướng nên chấp niệm đeo bám nghiệp chướng khó tiêu
Hôm nay nên kết thúc
“Trường Sinh đau quá ngài đưa ”
Toàn thân Án Trạch run lên buông tay chỉ đang trong lòng Trường Sinh
“Cô Nguyệt rốt cuộc là ai”
Oán khí tích tụ trong lòng nhiều năm dường như trong khoảnh khắc đều bùng phát
Thề ước vẫn còn thư gấm khó trao
Nam nhân luôn vô cùng khao khát những thứ mà khi nhanh chóng chán ghét
Dường như đã nghĩ cách trả thù tuyệt nhất đối với
“Trường Sinh là chủ nhân Chiến thần điện…”
Đồng tử co xông lên nắm lấy tay áo
Ta nhịn đau rút tay áo
“Phu quân của ”
Tay dừng giữa trung dần xa
Bên tai dường như một câu thoảng qua
“ năm đó rõ ràng đã cùng ước hẹn bạc đầu”
“Kẻ lừa đảo”
13
Ta và Trường Sinh đã mối liên hệ ngài cũng tình cảm với thì để ngài tạm thời thay làm chủ nhân Chiến thần điện cũng
Tiên thể của tổn thương tu vi định tạm thời một vị tiền bối đạo hạnh cao thâm trấn giữ Chiến thần điện giúp chỉ lợi chứ hại
Trường Sinh canh giữ bên cạnh lâu hôn mê tỉnh đầu tiên thấy chính là ngài
Trước đây mỗi lần tỉnh đều chỉ một cô đơn đã sẽ cùng bất tử bất diệt vĩnh viễn phụ bao giờ là chọn đầu tiên
Trường Sinh ngài thể nhận thích ngài chỉ chút hảo cảm với ngài nhưng ngài sẽ đợi
Không chỉ là lần mà là tương lai vô tận ngài đều sẽ đợi
Lần đầu tiên cảm giác an tâm tâm trạng thoải mái từng
bước khỏi cửa tâm trạng đã tan biến