Nam Chính Trọng Sinh Rồi - Chương 4
17
Bàn tay Thẩm Tự dừng như điện giật
Ánh mắt cụp xuống khí chất tổng tài từng tiêu tan suốt nửa tháng nay bắt đầu ngưng tụ trở :
“Chú Vương rõ ràng xe là của cháu chẳng lẽ chú quên ”
Giọng hạ thấp gần như thì thầm
Bởi vì ở kiếp chiếc xe thực sự là của
kiếp thì
Tôi bật lạnh lập tức kéo cửa xe cùng Từ Thiếu Dư trong
Rồi dứt khoát đóng sập cửa
Thẩm Tự phản ứng nhanh rụt tay về suýt chút nữa kẹp gãy bốn ngón tay
Qua cửa kính từ cao xuống khinh thường đánh giá một lượt:
“Thẩm Tự nên sửa cái tật thích dòm ngó đồ của khác thì hơn”
“Chiếc xe là tặng cho bạn trai liên quan gì đến chứ”
Trong mắt Thẩm Tự lúc nào cũng là một đại tiểu thư kiêu căng ngạo mạn Sao thể hạ dây dưa với một kẻ chẳng gì trong tay
Nếu như trong lòng việc kiếp tỏ tình với cô thanh mai là nuối tiếc lớn nhất cuộc đời
Vậy thì kiếp cứ để trọn vẹn bù đắp tiếc nuối
Chiếc xe rú ga lao vút
Từ xa thấy Hứa Miểu Miểu đang túm lấy cổ áo nam chính gào lên cãi
Còn Thẩm Tự chỉ ngây theo làn khói từ ống xả để mặc bên cạnh lôi kéo chửi bới
Tôi thu ánh lấy gương dặm lớp trang điểm soi gương nhàn nhạt than:
“Chú Vương lái xe trường thế lộ liễu đấy”
“Cứ thế vài lần nữa là lãnh đạo trường gọi lên chuyện mất”
Chú Vương vội vàng gật đầu lia lịa:
“Vâng lần sẽ chờ cô ở cổng trường”
“Tiểu thư giờ cô vẫn bạn trai”
“Hay tối nay cô suy nghĩ thử chuyện mà lão gia hôm việc đính hôn với nhà họ Từ ”
19
Trong phòng bao của quán bar lười biếng liếc Từ Thiếu Dư đang đối diện
Trên đường đến đây
Tôi bực từ chối dính chuyện đính hôn với lạ
Chú Vương kinh ngạc :
“Không lạ ạ cô với chủ nhà họ Từ đã bên lâu còn gì”
Lúc câu đó Từ Thiếu Dư đang cuộn tròn như con chim cút ở ghế xe
Với tầng lớp chúng chuyện liên hôn là điều sớm muộn cũng xảy
Không liên quan đến tình yêu chỉ đơn giản là để trói chặt lợi ích giữa hai gia tộc gia tăng khả năng đối đầu rủi ro
Trong tin nhắn WeChat của vẫn còn lời nhắn từ ba:
【Gái ngoan thấy con và chủ nhà họ Từ hợp như ba cũng yên tâm Nếu hợp thì đính hôn hợp thì đổi khác đổi đến khi nào con ý thì thôi】
Lúc đây thực sự cảm thấy chẳng khác gì một đại tiểu thư ăn chơi trác táng
Tùy tiện lựa chọn bạn trai theo sở thích
Cuộc sống đúng là quá buông thả
Từ Thiếu Dư luống cuống giải thích với :
“Tiểu Chỉ tớ chỉ thử hẹn hò với một sinh viên nghèo nên mới mặc đồ rách một chút…”
“Cậu còn gì tớ chỉ mới tìm thấy trong đám thì đã nhét thẻ đen tay tớ bảo tớ làm bạn trai …”
“Tớ… tớ thật sự ngờ hạnh phúc đến nhanh như …”
Cậu thi cùng trường đại học với chỉ để thổ lộ mối tình đơn phương đã giấu trong lòng nhiều năm
Chỉ ngờ rằng
Lại là chủ động bao nuôi
Quá trình chút khác biệt
kết quả thì đúng là ngoài mong đợi
Tôi lạnh lùng :
“Vậy nên giờ giàu thế ăn chơi tiêu xài gì cũng quẹt thẻ đen của ”
Cậu vội vàng xua tay:
“Không Tớ hề động tới một xu nào trong thẻ ”
“Lúc đưa cho tớ mật khẩu…”
Tôi… mật khẩu
Tôi hổ giơ hai ngón tay khẽ kẹp lấy thẻ đen trừ nhét túi xách của
Dòng bình luận đã nổ tung
Cuộn nhanh đến mức thể kịp
【Sao thế Trọng sinh mà tình tiết thay đổi nhiều quá 】
【Tôi nhớ rõ là kiếp cũng vụ liên hôn chẳng Giang Chỉ viện cớ đã bạn trai để từ chối 】
【Nữ phụ thích nam chính 】
【Rốt cuộc là ai rõ đây Rõ ràng kiếp Giang Chỉ từng thích nam chính mà】
Lúc nhân viên phục vụ bưng rượu đẩy cửa bước phá tan bầu khí lúng túng trong phòng bao
Bốn mắt chạm
Ly rượu rơi tung tóe đất
Người sững sờ giận dữ đến phát cáu:
“Giang Chỉ Hai nam nữ ở riêng ở đây hả”
20
Thẩm Tự mặc áo gile đỏ rượu chắn cửa phòng bao
Theo như dòng bình luận công việc làm thêm tìm khi trọng sinh chính là làm bồi bàn ở quán bar bưng rượu rót nước cho khách
Sắc mặt đen sì ánh mắt lướt qua và Từ Thiếu Dư mấy lượt
Sau đó lao tới túm chặt cổ tay :
“Sao em ở một với ”
Tôi hất tay lạnh nhạt đáp:
“Đây là vị hôn phu của ở cùng thì chẳng lẽ ở cùng ”
Nhà họ Giang và nhà họ Từ đều biết và Từ Thiếu Dư đang qua
Mọi đều tỏ rõ sự ủng hộ
Từ hai chữ “vị hôn phu” đập thẳng đầu Thẩm Tự choáng váng đến thở nổi Ánh đèn mờ ảo trong phòng cũng giấu gương mặt tái nhợt của
Một lúc cả như rút hết sức lực nở nụ chua chát
“Giang Chỉ biết em ở bên chỉ để chọc tức ”
“Dù một lần nữa và em vẫn dây dưa với thôi”
Hắn mặt khó khăn mới thốt :
“Em thắng ”
“Em thực sự thắng ”
“Tôi đồng ý làm bạn trai em”
21
“Khoan đã” lên tiếng ngắt lời
“Tôi hỏi bao giờ mà đã mặt dày tự tiện đồng ý ”
Thẩm Tự nhắm mắt như thể đang hạ quyết tâm lớn bèn tuôn hết mọi chuyện:
“Em biết Tôi là đã trọng sinh ở kiếp em đã rút thẻ đen bảo làm bạn trai còn cho mẹ một trăm vạn chữa bệnh Ngay cả chiếc Maybach cũng là em tặng ”
“Chúng từng bên sáu năm”
“Tính em kiêu căng nhưng luôn nhẫn nhịn”
“Dù trong lòng luôn canh cánh Hứa Miểu Miểu nhưng lần trọng sinh giúp nhận tình cảm thật của ”
“Tôi… vẫn yêu em”
Có lẽ Thẩm Tự nhận giọng của đang mang theo một loại lưu luyến tự biết
【Nam chính yêu đương mà kiếm nhiều lời thế】
【Yêu thôi mà lợi đủ đường Đại tiểu thư sang thậm chí chấp giới tính nữa】
【Nói nam chính sống thiếu thốn một thời gian bắt đầu nhớ cái của nữ phụ đấy】
【Phát hiện nữ phụ tỉnh táo ghê Kiếp yêu nam chính thì lời mới tiền Tuyệt đối ngu đến mức dâng hết tài sản Kiếp nam chính tỏ tình với khác cô liền dứt khoát buông bỏ thèm đầu】
Câu cuối cùng khiến bỗng bừng tỉnh
Hóa điều khiến Thẩm Tự canh cánh trong lòng ở kiếp là tình yêu mà là việc đem bộ sản nghiệp nhà họ Giang dâng tặng cho
Trong suy nghĩ của nên hiền thục nhu mì hai tay dâng hết tài sản đó cúi đầu sống chân như một phụ nữ biết thân phận
chẳng qua là ngạo mạn chứ ngu ngốc
Những “môn đăng hộ đối” với còn dám mơ mộng tới tài sản nhà họ Giang mà Thẩm Tự nghĩ là đồ sẵn trong túi
Không lấy thì hận thấu xương
Tài sản của ba còn dám mơ đến đến lượt mơ chắc
Bầu khí trong phòng ngột ngạt
Từ Thiếu Dư ngập ngừng lên chen một câu:
“Tôi biết để cơ hội vươn lên thì combo: bố nghiện cờ bạc mẹ bệnh nặng em gái học còn bản thân thì nghèo rớt mồng tơi”
“ ngờ giờ còn đấu cả ‘bùa phép trọng sinh’ nữa”
Cậu sang mặt đầy tủi thân:
“Tiểu Chỉ bố mẹ vẫn khỏe mạnh em gái thì đang yên lành học ở nước ngoài”
“Bản thân cũng trọng sinh chẳng buff tâm linh gì cả…”
“Vậy… còn cơ hội để ‘leo lên’ ”
22
“Có cơ hội”
Tôi nghiêm túc vỗ vai mà đáp
Cuối cùng Thẩm Tự vài bảo vệ kéo
Trước lúc lôi khỏi phòng vẫn gào lên như điên:
“Giang Chỉ em yêu nhất rõ ràng là em nên yêu khác”
“Kiếp chúng thực sự đã ở bên mà”
Sau khi xác nhận chuyện liên hôn hai bên gia đình lập tức tổ chức tiệc đính hôn cho chúng
Ba cũng thay mặt lo xong thủ tục du học sang nước ngoài học chuyên ngành tài chính
Trước lúc chia tay ông nắm tay nỡ buông:
“Gái ngoan đã đính hôn thì thể tùy tiện chọn đại một trường để học học hành tử tế còn lo sản nghiệp nhà họ Giang”
Tôi thử mở miệng vòi vĩnh:
“Ba thể nạp ít kim cương cho con Chỉ cần một cái mục tiêu nhỏ nhỏ thôi cũng …”
“Cút”
Đấy biết ngay mà
Ngay đến tài sản của ba còn dám nghĩ tới
Thẩm Tự mà cũng dám mơ tưởng
Ngày lên đường rời Linh Phán như mưa như gió:
“Tiểu thư ơi cô biết sống đây Tôi tính sẽ hầu hạ cô với chủ đến tận khi nghiệp cơ mà hu hu hu…”
“Học phí của đã nộp còn để một khoản sinh hoạt phí nữa nhớ đừng mặc mấy bộ rách nát làm mất mặt ”
“Tiểu thư thật lòng nỡ rời xa cô … ha ha… nghiệp nhất định sẽ trả tiền cho cô… đúng ngày nào cũng sẽ nhớ cô… ha ha…”
Đừng nữa
Tiếng chói tai quá
Ngày xách hành lý sân bay dòng bình luận đang im ắng bao ngày bỗng nổ tung trở
【Thẩm Tự đang phát điên lên tìm Giang Chỉ】
【Tìm nữ phụ á Tìm cái cây hái tiền thì 】
【Mọi mau xem còn nhớ số điện thoại cũ của Giang Chỉ đang định gọi đấy】
Tôi cúi đầu chiếc điện thoại trong tay
Sắp nước ngoài
Số cũ đương nhiên nên đổi