Nam Chính Trọng Sinh Rồi - Chương 3
12
Câu cuối như một tiếng sét giữa trời quang đánh thẳng lên Thẩm Tự
Hắn ngây tại chỗ lâu bỗng nhớ một chuyện
Vừa mới trọng sinh trở về việc đầu tiên làm là tỏ tình với Hứa Miểu Miểu
Còn về phía quả thực từng bất kỳ câu nào như “ làm bạn trai”
Mấy chuyện dây dưa rối rắm giữa và ở kiếp đến giờ vẫn hề xảy
nhanh Thẩm Tự lắc đầu khổ
Sáu năm ràng buộc ở kiếp thực sự khắc cốt ghi tâm
Từng chuyện một từng cảnh một
Hắn làm thể tin rằng từng yêu
Hắn thở dài giọng mang theo sự mỏi mệt che giấu nổi:
“Thôi Giang Chỉ thừa nhận việc tỏ tình với Miểu Miểu khiến cô vui”
“ tình hình của mẹ bây giờ thực sự thể chờ thêm nữa cô đưa thẻ cho chuyện sẽ so đo với cô”
Nhìn dáng vẻ thẫn thờ bất lực của Thẩm Tự khi nhún nhường dòng bình luận lập tức sôi trào lo lắng
【Nam chính vất vả lắm mới trọng sinh dây dưa với nữ phụ tiếp nữa 】
【Tiếp theo đây sẽ là sáu năm nhẫn nhịn đầy tủi nhục】
【 nếu nữ phụ thì giờ nam chính cũng chỉ là một sinh viên nghèo khởi nghiệp cũng vốn biết lấy tiền】
Tôi về phía Thẩm Tự
Cũng là đang đáp đồng thời trả lời dòng bình luận:
“Không tiền thì tự nghĩ cách mà kiếm nỡ bán thận chẳng lẽ đến cái mông cũng ”
13
Có vẻ câu đó đã chọc trúng lòng tự ái của Thẩm Tự khiến mất hút suốt cả tháng trời
Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó lúc bỏ nghiến răng nghiến lợi mà rít lên:
“Giang Chỉ cái tính khí đại tiểu thư của cô mãi cũng biết sửa cũng chẳng bao giờ nhận bản thân đáng ghét tới mức nào”
“Coi như là trừng phạt cô tự suy nghĩ ”
“Trong vòng một tháng tới cô đừng hòng thấy mặt ”
Phần thưởng đến quá đỗi bất ngờ
Tôi suýt chút nữa tưởng đang mơ
Chúng cùng khoa nhưng khác lớp
Khuôn viên trường rộng đến thế tình cờ chạm mặt một đúng là chuyện hề dễ
Sau khi Thẩm Tự biến mất và Từ Thiếu Dư ngày càng thân thiết
Ngày nào cũng yên lặng chờ ký túc xá đợi cùng học thậm chí còn chủ động đề nghị giúp mua cơm xách nước
Kết quả bạn cùng phòng của – Lâm Phan – hung hăng chặn :
“Cậu chủ tiểu thư hai cứ việc lo chuyện tình cảm là ”
“Việc chân tay thế để lão nô làm cho”
Tên đầy đủ của Lâm Phan là Lâm Phan Đệ Thi đậu đại học gia đình chu cấp lấy một xu còn bắt cô mau mau lấy chồng đổi tiền sính lễ để mua nhà mua xe cho em trai
Lâm Phan ương ngạnh đổi tên đeo bao tải rắn lỉnh kỉnh hành lý một bước lên con đường học vấn
Ngay ngày đầu tiên nhập học ngỏ ý thuê cô mua cơm xách nước mỗi lần trả hai trăm tệ
Cô xúc động ôm chặt lấy mà một trận tự nhận làm hết tất cả những việc vặt
Còn thì đã ném Thẩm Tự đầu
Ngược dòng bình luận vẫn thỉnh thoảng báo cáo tình hình của cứ như sợ khán giả quên mất nhân vật nam chính
Ví dụ như chạy vạy vay tiền khắp nơi để lấp đầy những lỗ thủng tài chính
sinh viên thì lấy tiền
Cũng chỉ như muối bỏ biển chẳng giải quyết gì
Không xu dính túi như ngay cả cơm ăn cũng nhờ Hứa Miểu Miểu giúp đỡ
Tình yêu từng tiếc nuối mãi thành nay ở bên bắt đầu lục đục mâu thuẫn
Để tiết kiệm Thẩm Tự – kiếp từng làm thêm một ngày nào – cuối cùng cũng ngoài tìm việc làm
Tôi cứ tưởng từ đây sẽ chẳng còn đụng mặt nữa nào ngờ tình cờ gặp trong căn-tin trường khi ăn cùng Từ Thiếu Dư
Bình thường chỉ đến đây cuối tuần
Thẩm Tự thì từ thứ Hai đến thứ Sáu mới xuất hiện vì nơi làm thêm cuối tuần cơm cung cấp
Chúng giống như hai đường thẳng song song vĩnh viễn giao
cuối tuần
Hai đường thẳng bất ngờ giao
Lẽ hôm nay ở bên ngoài mà đang ngay ngắn trong căn-tin
14
Khí chất đã thay đổi ít nhiều
Lúc mới trọng sinh còn mang theo dáng vẻ cao quý do tiền bạc nuôi dưỡng từng cử chỉ đều tràn đầy tự tin khó hiểu
Còn giờ đây chỉ còn vẻ mỏi mệt và bực bội gương mặt
Hắn gầy trông thấy
Giữa chân mày lúc nào cũng nhíu chẳng tự chủ
Khi và Từ Thiếu Dư tay trong tay bước căn-tin liền thấy Hứa Miểu Miểu mặt mày hớn hở bưng khay đồ ăn thần bí :
“Anh Thẩm hôm nay em cướp phần ngon nhất trong căn-tin đó mau nếm thử ”
Nói xong cô còn bày biện món ăn mặt Thẩm Tự với vẻ đắc ý như lập đại công
Đó là một phần cơm nấu sẵn giá bảy tệ
Dầu mỡ đầy đã chán ngán
Tôi thể thấy rõ vẻ chán ghét hiện lên mặt
【Cơm kiểu đó mà nam chính ăn nổi 】
【Phải đó kiếp mỗi bữa sơn hào hải vị thì cũng đồ cao cấp giờ trọng sinh ngày nào cũng ăn thứ 】
【Cả quần áo của nam chính nữa cả bộ tới vài chục tệ Kiếp mặc đồ hiệu phiên bản mới nhất mà】
【 những thứ nam chính từng đều do nữ phụ mang đến Nếu cô cuộc sống thật sự của chính là như thế Kiếp chỉ là về vạch xuất phát mà thôi】
Câu bình luận cuối xuất hiện chẳng còn ai lên tiếng nữa
Dòng bình luận từng
Sau khi và Thẩm Tự yêu ở kiếp từng bước chân căn-tin một lần nào
Bữa nào cũng ngoài ăn sang hoặc là gọi quản gia mang sashimi tươi sống đến tận trường
Còn quần áo thì mỗi tuần đều ghé cửa hàng đồ hiệu mỗi lần mua đầy một xe
Đồ Thẩm Tự mặc hầu như lặp
Hắn nhanh chóng thích nghi với cuộc sống xa hoa
Ngày qua ngày nuông chiều đến mức cực kỳ kén chọn trong chuyện ăn mặc
Giờ đột nhiên ăn cơm căn-tin ngấy ngán tất nhiên là khó mà nuốt nổi
Mặc bộ đồ rẻ tiền cũng khiến thấy khó chịu cả
Sau một hồi chần chừ Thẩm Tự cuối cùng cũng đặt đũa xuống
Đối diện lắp bắp với Hứa Miểu Miểu:
“Miểu Miểu nhờ em một chuyện”
“Chuyện gì ”
“Em… em thể cho mượn ba trăm nghìn ”
15
Hứa Miểu Miểu nghẹn cục đậu hũ trong cổ họng theo phản xạ hét toáng lên:
“Anh gì cơ Anh bảo em cho mượn ba trăm nghìn á”
“Anh ăn của em uống của em tiền cơm một nghìn hai trăm tám mươi tệ mượn từ nửa tháng còn trả giờ mở miệng đòi ba trăm nghìn”
Vô số ánh mắt khó chịu lập tức đổ dồn về phía Thẩm Tự
Tôi cũng nhịn mà bĩu môi
Cuộc sống giàu sang ở kiếp thật sự đã nuôi hư cái miệng của Thẩm Tự
Nhà Hứa Miểu Miểu cũng chẳng hơn gì là mấy
Một sinh viên lấy ba trăm nghìn để cho vay
Hứa Miểu Miểu vẫn đang gào ầm lên:
“Anh biết ba mẹ em cả năm làm việc vất vả còn chẳng kiếm nổi mười vạn tệ”
“Anh là đàn ông mà mở miệng hỏi tiền em thấy hổ hả”
“Ngày nào cũng dùng thẻ cơm của em để ăn căn-tin chê đồ ăn khó nuốt bằng sashimi nhập khẩu”
“Anh xem bây giờ tiền trong túi còn sạch hơn mặt sashimi ăn trong mơ ”
Mặt Thẩm Tự đỏ bừng như lửa thiêu
Không kìm bật một câu trách móc:
“Chẳng vì em mà mới nông nỗi …”
“Rõ ràng mỗi bữa ăn của cũng một nghìn…”
“Rượu vang loại tệ nhất từng uống cũng mười mấy vạn một chai…”
“Người gặp còn kính cẩn gọi một tiếng Thẩm tổng…”
Hứa Miểu Miểu như chuyện thế kỷ:
“Thẩm Tự tưởng em mới quen hôm nay ”
“Một đến học phí còn đóng nổi cả ngày mơ mộng là tổng tài ăn ngon mặc đúng là mắc chứng hoang tưởng đấy”
Bốn phía vang lên một trận lớn
Tiếng mới thật sự đánh thức Thẩm Tự khỏi giấc mộng xa hoa của kiếp
Hắn đã trọng sinh một tháng
Lại chọn con đường khác với kiếp
【Gì trời đến để xem nam nữ chính yêu ngọt ngào cơ mà suốt ngày thấy họ cãi 】
【Không tiền thì lấy tình yêu ngọt ngào cho mấy xem】
Thẩm Tự bực bội ngẩng đầu về phía cửa
Rồi đột nhiên trông thấy
Ngay lập tức sống lưng thẳng tắp trở
Chân mày vốn đang nhăn chặt cũng giãn
Trên mặt lập tức hiện lên nụ tự tin chắc chắn
Ánh mắt mang theo chút chờ mong khó giấu
16
Tôi ngắm bộ móng mới làm xong thong thả bước ngang qua mặt Thẩm Tự
Trên móng đính những viên đá pha lê hai nghìn tệ một viên
Độ bóng như ý
Lần nên chọn loại kim cương sáng hơn mới đúng
Sau đó lười biếng liếc một cái về phía đồ ăn trong căn-tin cau mày chán ghét
Tôi gọi Từ Thiếu Dư:
“Chúng ngoài trường ăn nhé”
Từ Thiếu Dư lập tức gật đầu răm rắp
Tôi thẳng lưng bước qua Thẩm Tự thèm liếc sang dù chỉ một cái thẳng khỏi căn-tin
Sự tự tin mặt Thẩm Tự sụp đổ đợi đến khi xa mới bất chấp bỏ Hứa Miểu Miểu đuổi theo lưng lớn tiếng hét:
“Giang Chỉ em —”
Những lời còn nghẹn ngang nơi cổ họng bởi vì đúng lúc ngẩng đầu đã thấy chiếc Maybach đậu ngay căn-tin
Chiếc xe sang dừng chình ình lối chắn hẳn đường căn-tin
Rất nhiều sinh viên xung quanh ngoái đầu
Có xuýt xoa ghen tị vì chiếc xe quá xa xỉ lầm bầm rằng giàu quá mức tùy tiện quá đỗi
Thẩm Tự bật khẽ như thể hiểu điều gì đó:
“Thì em định tạo bất ngờ cho ”
“ thích mấy trò phô trương như lần đừng làm nữa nhé”
【Tôi nhớ kiếp nam chính chính là lái chiếc xe tìm cô thanh mai gặp tai nạn mà chết đấy】
【 Chiếc xe kiếp là khi nghiệp nữ phụ mới tặng ai ngờ kiếp lấy sớm như 】
【Nam chính của chúng mãi mãi chỉ yêu nữ chính thể vì một chiếc xe mà lung lay 】
【Sắp đến màn cao trào vả mặt đây】
Thẩm Tự rõ ràng yêu thích chiếc xe vô cùng
Kiếp đã lái nó biết bao nhiêu lần rong ruổi khắp các con phố ở Hải Thành thu hút vô số ánh ngưỡng mộ
Hắn vô thức đưa tay kéo cửa xe
Kết quả quản gia ghế lái quát thẳng mặt:
“Chiếc xe là tiểu thư nhà chúng tặng cho Từ”
“Đừng ai cũng mơ leo lên cành cao mà đòi chen chân ”