Nam Chính Trọng Sinh Rồi - Chương 2
06
Sắc mặt Thẩm Tự lập tức biến đổi
Dòng bình luận cũng nhao nhao lo lắng
【Suýt thì quên mẹ của nam chính đang viện vì bệnh nặng đang chờ tiền cứu mạng đấy】
【Tôi nhớ kiếp nữ phụ trực tiếp ném cho bệnh viện một trăm vạn ca mổ thuận lợi vô cùng】
【Trời ơi đừng là chứ Nam nữ chính mới gặp rắc chút đường nữ phụ định dùng chuyện mẹ nam chính bệnh để uy hiếp tiếp 】
【Tại nữ phụ cứ dai dẳng như ma chứ】
【Toang nữ phụ đang về phía nam chính chắc chắn nghĩ tìm cớ để bắt chuyện đây mà】
Tôi nhớ khi rút thẻ đen đã mấy bạn trong lớp
Mẹ Thẩm Tự ung thư nhiều năm gia đình vét sạch tiền tiết kiệm
Còn vay nợ khắp nơi
Tôi vội sang hỏi Từ Thiếu Dư:
“Nhà ai đang bệnh chứ”
“Không … …”
Thẩm Tự mặt mày tái mét bật dậy định rời liền nhân viên phục vụ chặn :
“Thưa thanh toán ạ”
Xung quanh vang lên một trận ồ
Kiếp dựa nhà họ Giang bọn ăn ở nhà hàng sang nào ông chủ cũng đều hớn hở đón tiếp xu nịnh mời
Còn cần vội thanh toán cứ tích số lần tính gộp cũng
Thời gian trọng sinh vẫn còn quá ngắn
Hắn rõ ràng kịp thay đổi thói quen sinh hoạt
Nhân viên phục vụ đã đưa hóa đơn
Một nghìn hai trăm tám mươi tệ
Số tiền còn bằng một nửa chai rượu vang mà uống ở kiếp
Thẩm Tự theo bản năng thò tay túi định rút thẻ đen
Mãi cho đến khi mò trúng trán mới túa đầy mồ hôi lạnh
Phải
Hắn đã tuổi mười tám
Trẻ trung non nớt… và nghèo rớt
Hiện tại chẳng xu nào trong
Đừng một nghìn hai trăm tám mươi tệ đến tám mươi tệ lẻ thôi cũng
Nhân viên phục vụ vẫn giữ nụ tiêu chuẩn môi
Thẩm Tự nghiến răng khó xử sang Hứa Miểu Miểu:
“Miểu Miểu em tạm ứng giúp bữa chuyển cho em”
07
Hứa Miểu Miểu lập tức cảnh giác:
“Anh Thẩm tiền sinh hoạt của em mỗi tháng chỉ một nghìn năm trăm tệ bữa đã tốn mất một nghìn hai mấy ngày còn em biết sống đây”
“Em yên tâm cách kiếm tiền”
“Anh thể kiếm tiền kiểu gì chứ Mà cũng chẳng lúc nãy bảo là sẽ mời em Sao giờ bắt em trả tiền”
Hứa Miểu Miểu thì thầm làu bàu rõ ràng chẳng thanh toán
Nam nữ chính mới tỏ tình một tiếng
Đã gặp trắc trở đầu tiên trong chuyện tình yêu
Tôi đúng lúc rút thẻ gọi một tiếng:
“Phục vụ”
Thẩm Tự đầu vẻ mặt chán ghét
Cứ như thể chỉ một giây nữa thôi là sẽ nhào đến quấn lấy dây dưa dứt
Trọng sinh trở chẳng dính dáng gì đến một đại tiểu thư ngạo mạn như
Nỗi nhục năm xưa khi dùng tiền ném mặt vẫn còn nguyên như in
Giọng tràn đầy khinh miệt:
“Giang Chỉ đã với cô bao nhiêu lần cô thể tránh xa một chút Tôi ghét cái kiểu bám riết lấy khác của cô càng ghét việc cô chen giữa và Miểu Miểu”
“Dù là mẹ đều cần cái thứ tiền thối của cô”
Tôi kinh ngạc độ dày da mặt của Thẩm Tự
Cho dù như lời bình luận kiếp si mê thế nào nữa
Thì ở kiếp chúng từng ở bên
Bình luận xuất hiện đúng lúc – khi đủ tiền đóng học phí chỉ mới rút thẻ đen
Còn kịp một câu nào bảo làm bạn trai
Vậy mà đã tranh thủ tỏ tình với cô thanh mai
Trước đó giữa chúng bất kỳ giao thiệp gì
Người chán ghét chuyện kiếp là
đắm chìm trong quá khứ thể tự rút cũng chính là
Tôi bật lạnh:
“Tôi chỉ gọi phục vụ tới để thanh toán hóa đơn thôi”
“Bạn học Thẩm chẳng lẽ hoang tưởng Suốt ngày cứ tưởng đang bám theo là ”
08
Thẩm Tự mặt trắng bệch
Giờ mới dần nhận ở kiếp chúng là xa lạ
Sáu năm dây dưa của kiếp đến hiện tại vẫn hề xảy
Nhận điều đó loạng choạng lùi một bước
Dòng bình luận bắt đầu lo lắng
【Sao kỳ Tại nữ phụ bỏ tiền chữa bệnh cho mẹ Thẩm nữa】
【 đó Mẹ Thẩm ung thư mà nữ phụ chi tiền nam chính lấy con số khổng lồ chứ】
【Mẹ Thẩm là duy nhất an ủi nam chính trong suốt sáu năm sống nhẫn nhịn uất ức đấy】
Tôi dòng bình luận cuộn lên từng dòng sắc mặt dần trầm xuống
Trong mắt họ sáu năm bỏ tiền đổ lên Thẩm Tự
Chỉ là những tháng ngày chịu đựng của
Là quá khứ đầy nhục nhã mà quên
Kiếp khi bỏ tiền cứu mẹ Thẩm Tự đổi là mưu tính thầm thì giữa hai mẹ con họ:
“Tiểu Tự đàn ông thể để phụ nữ cưỡi lên đầu”
“Nghe lời mẹ con nắm tiền trong tay bắt phụ nữ sống sắc mặt con mới đúng”
“Con trai mẹ ưu tú thế đậu trường đại học mấy đứa con gái bám lấy cũng nhiều lắm Nhà họ Giang chỉ con bé Giang Chỉ là con gái tiền sớm muộn chẳng cũng là của nhà họ Thẩm chúng ”
Thẩm Tự nhẫn nhịn gật đầu lia lịa
Tiếc rằng khối tài sản khổng lồ của nhà họ Giang chẳng thứ một ngoài như thể với tới
Hắn thể chạm tay tới chỉ là những đồng tiền rơi lọt qua kẽ tay
Nghe lời rơi một đồng
Không lời một đồng cũng
Với thân phận của – một đại tiểu thư như thế – thể ngu ngốc đến mức giao cả tài sản gia tộc cho
Đối mặt với tất cả những gì thuộc về nhà họ Giang Thẩm Tự khao khát thèm
chẳng thể làm gì
Từ Thiếu Dư nhịn lên tiếng:
“Bạn học Thẩm rõ ràng là luôn bám theo bạn học Giang Chỉ mới đúng chứ Cô từng để ý đến là cứ vẻ như ép buộc đúng là nực ”
Sắc mặt Thẩm Tự trầm xuống giọng điệu lộ rõ sự mất kiên nhẫn:
“Họ Từ một tên nhà quê như mày mà cũng dám dùng cái giọng đó chuyện với tao ”
“Mày biết tao là ai ”
09
Giọng trầm thấp
Giống hệt một tổng tài bá đạo mang theo khí chất cao quý tiền bạc nuôi dưỡng Kiếp khi công ty của hoạt động bao nịnh bợ tung hô gọi một tiếng “Tổng giám đốc Thẩm”
Nghe riết cũng quen bản thân cũng dần dần bay lên tận mây
Chỉ là Thẩm Tự vẫn nhận
Ngay lúc bộ đồ còn thua cả Từ Thiếu Dư
Tôi nhướng mày vỗ tay mấy cái:
“Bạn học Thẩm đúng lắm”
Từ Thiếu Dư đáng thương bằng ánh mắt tội nghiệp
Tôi liếc bộ đồ đang mặc từ xuống
Quần áo rẻ tiền tầm thường
Khoác lên trông y chang một tên nhà quê là gì
Tôi nhíu mày vung tay bày khí chất ngạo mạn đặc trưng của đại tiểu thư:
“Bộ đồ rách thế tặng cũng thèm mặc”
“Từ Thiếu Dư bây giờ lập tức theo trung tâm thương mại nếu mua đủ mười vạn tiền quần áo thì đừng hòng bước khỏi cửa hàng”
10
Xách vài túi đồ lớn bước khỏi trung tâm thương mại
Từ Thiếu Dư vẫn còn đang ngây
Cả như thể hồn nổi
Tôi lười biếng hất nhẹ mái tóc dài khoác vai
Bạn trai của đương nhiên mặc những thứ nhất
Những gì từng trao cho Thẩm Tự ở kiếp kiếp – một đồng cũng cửa nhận
Dòng bình luận vẫn đang bàn tán về tình trạng hiện tại của Thẩm Tự
Giờ phút đang tiền bạc giày vò đến mức đầu tơ tóc rối bời
Tiền học tiền sinh hoạt tiền chữa bệnh cho mẹ
Nếu như ở kiếp Hứa Miểu Miểu là nỗi tiếc nuối duy nhất trong lòng
Vậy thì kiếp
Khi nỗi tiếc nuối duy nhất hàn gắn
Lại sinh thêm hai mươi cái tiếc nuối mới
Trên đường trường thong thả bình luận tâm trạng
【Nam chính đừng tìm đến nữ phụ nữa sẽ cô dây dưa thêm nhiều năm nữa đó chỉ xem yêu đương ngọt ngào với nữ chính thôi】
【Nam chính đáng thương quá cuối cùng vẫn đẩy về bên nữ phụ】
【Tính tình đại tiểu thư của nữ phụ ai mà chịu nổi chứ】
【Ôi trời chẳng lẽ đến trọng sinh mà vẫn thể thoát khỏi sự kiểm soát của nữ phụ ác độc 】
Kéo dòng bình luận xuống quả nhiên ngay cửa ký túc xá thấy bóng dáng kiêu ngạo của Thẩm Tự
Hắn dường như đã đợi từ lâu
Vừa thấy nở một nụ thê lương đó như thể đã chấp nhận số phận:
“Giang Chỉ thua ”
“Tôi vẫn thoát sự dây dưa của cô”
“Vậy thế chỉ cần cô đưa thẻ đen cho hứa sẽ thu bớt cái tính đại tiểu thư … bằng lòng làm bạn trai cô”
11
Lúc mấy lời cả lộ vẻ suy sụp
Như thể đã đưa quyết định to lớn như thể đang nhẫn nhịn một sự nhục nhã lớn
Trên gương mặt còn thoáng hiện nét tủi hổ và khó xử
Sĩ diện của thật đắt giá
Đắt đến mức dám mơ mộng sánh ngang với thẻ đen giới hạn của
Tôi giễu
Chưa từng thấy ai xin cơm mà còn ngẩng cao đầu đến
Không nhịn nhắc khẽ:
“Bạn học Thẩm xin hỏi chúng quen ”
Thẩm Tự bật khẩy:
“Giang Chỉ ai hiểu cô hơn ”
“Cô tưởng giả vờ rút lui để tiến công là thể khiến cô thêm một cái ”
“Được mau đưa thẻ đen cho mẹ đang viện cần gấp”
Giọng chắc nịch
Chắc mẩm rằng sẽ nhún nhường
Kiếp bên sáu năm nếu vì thích chắc chẳng ai kiên trì lâu đến
Hắn từng thấy điên cuồng vì tình yêu
Cũng từng thấy cao giọng tỏ tình đầy khoa trương
Là kẻ yêu chiều từ đầu đến cuối luôn chỗ dựa để làm càn
Tiền viện phí của mẹ Thẩm Tự thể tiếp tục trì hoãn
Một mớ hỗn độn đang chờ bỏ tiền gánh vác
Từ Thiếu Dư dứt khoát chắn mặt đánh tan lòng kiêu ngạo còn sót của Thẩm Tự:
“Bạn học Giang Chỉ rốt cuộc đã bao giờ là làm bạn trai ”