Mười Năm Như Một Giấc Mộng - Chương 4
14
Trong nhận thức của Hạ Doanh Doanh lý do Hạ Phi vẫn đặc biệt với —
Chẳng là vì đã cùng vượt qua những năm tháng gian khó đồng cam cộng khổ suốt mười năm qua
Giờ thì Hạ Phi đang một lần nữa rơi cảnh cần bên cạnh ủng hộ dựa dẫm
Hạ Doanh Doanh tất nhiên sẽ bỏ qua cơ hội
Và đến khi ngay cả điểm tựa cuối cùng cũng thay thế—
Thì Hạ Phi còn lý do gì để chọn mà là cô
Trước chuyện đó chỉ biết thầm cảm khái—quả là đáng ngưỡng mộ
Sau đó lặng lẽ rút điện thoại bấm số báo cảnh sát
“Alo tố cáo một vụ việc liên quan đến việc chiếm dụng công quỹ”
15
Vì thế lúc Hạ Phi bắt—chính là đang ở trong một sòng bạc ngập trong rượu chè và xa hoa
Bên cạnh Hạ Doanh Doanh ăn mặc lộng lẫy mặt mày hớn hở sát bên rời nửa bước
Khi cảnh sát ập cả hai đều ngây
Có lẽ chẳng ai ngờ rằng ngày hôm họ sẽ cùng xuất hiện trang nhất với dòng chữ to đùng “Chiếm dụng công quỹ”
Cùng ngày hôm đó điện thoại của suýt nữa thì cháy máy
Mẹ quýnh quáng gọi đến:
“Không con giỏi lắm Mau tìm cứu nó nếu nó mà sụp đổ thì con một phụ nữ yếu đuối như con chống đỡ gì chứ”
Những khác thì bàn tán
“Phùng Nguyệt một phụ nữ thì cũng đáng thương thật Hạ Phi tù chắc cô sốt ruột chết ”
“Không biết đã tìm ai nhờ vả Nói thật nếu thật sự cần giúp chắc chắn trả giá thôi”
“Bao năm làm ăn khấm khá chia chút cổ phần cảm ơn cũng đạo mà”
Nhiều chờ đến gõ cửa cầu cứu
Thậm chí quên gọi điện ẩn ý xa gần
—
Tôi bằng giọng vô cùng thành khẩn:
“Người tố giác khiến tù… chính là ”
Đầu dây bên : “……”
Điện thoại dập thẳng
Để một trại tạm giam dường như chẳng hiểu tại
Bước bên trong Hạ Phi trông thấy đã kích động tột độ:
“Tiểu Nguyệt cuối cùng em cũng tới Mau với bọn họ bảo họ thả ”
“Anh suýt nữa thì thắng hết Tin Mau nghĩ cách cứu ”
Tôi lắc đầu giọng tràn đầy thất vọng:
“Hạ Phi cái làm ăn lớn … hóa là nghiện cờ bạc”
“Còn dám chiếm dụng công quỹ”
“Anh thực sự khiến em thất vọng”
“Em ý gì”
Hạ Phi cuối cùng cũng nhận điều gì đó sững đó trừng mắt như thể dám tin tai :
“Là em”
“Sao là em chứ”
Tôi đầy oan ức:
“Lẽ nào là em ép đánh bạc”
“Hay là em xúi cấu kết với Hạ Doanh Doanh để chiếm dụng công quỹ”
Nhắc đến cái tên Hạ Phi như vỡ lẽ mọi thứ gào lên:
“Rõ ràng em biết Em biết mấy kẻ đó giăng bẫy lừa đánh bạc mà em hề ngăn cản”
“Em chính là đang trả thù ”
“Anh nhầm em Phùng Nguyệt Không ngờ em độc ác như thế Chả trách… chả trách khi lao đánh bạc em dịu dàng bao dung gánh hết chuyện công ty—thì là để đâm một nhát chí mạng”
“Chỉ vì ngoại tình thôi mà”
Anh hiểu thậm chí còn như thể là chịu tổn thương lớn nhất
“Anh như mà Một đàn ông thành đạt như xung quanh xem ai mà chẳng vài phụ nữ bên ngoài Anh chỉ là lỡ buông thả một chút mà em nỡ lòng nào hủy hoại Phùng Nguyệt em thật độc ác”
Tôi lạnh lùng cắt lời:
“Hạ Phi ngoại tình là nghiện cờ bạc là chiếm dụng công quỹ cũng là Em từ đầu đến cuối làm gì cả”
“Là một trong những điều hành công ty em quyền tố cáo những ai gây tổn hại đến lợi ích của doanh nghiệp Chuyện hợp pháp”
“Sao thể trách em ”
Tôi vô tội đến cùng cực
“Còn chuyện ngoại tình—tại em ghi hận”
“Cùng là mười năm tại thể rũ áo nhẹ nhàng còn em lặng lẽ lui bóng tối”
“Anh thể cho em tình yêu thì cũng để em giữ lấy tài sản”
Tôi đã nghĩ thông
Từ ngày cầu hôn đã nghĩ thông
Từ lúc Hạ Phi ngoại tình từng tha thứ
Tình yêu đã hỏng thì chỉ xứng đáng vứt đống rác
Thứ khiến lưỡng lự chỉ là sự cam tâm
Không cam tâm vì mười năm thanh xuân đổi một kết cục như thế Cũng cam tâm nếu rời bỏ công ty đã gầy dựng cùng suốt chừng năm
nghĩ —
Người sai là tại là
Chỉ vì là phụ nữ nên là rút lui trong im lặng khi tan vỡ
Chỉ vì là đàn ông nên dù ngoại tình cũng vẫn chào đón
Vì thành công nên tha thứ
Nếu thế thì… tại thành công thể là
Ai cũng nghĩ Hạ Phi tù thì sẽ sụp đổ Mất đàn ông sẽ chỉ là trái hồng mềm mặc bóp nắn
họ quên mất—nếu thực sự là trái hồng mềm thì làm thể đưa Hạ Phi tù
“Tốt nhất hãy kỹ cuộc đời em… chỉ càng rực rỡ hơn mà thôi”
Đó là câu cuối cùng dành cho Hạ Phi
Dù giận dữ mất kiểm soát gào cầu xin tha thứ— cũng chẳng thêm một chữ
Thậm chí còn đặc sắc bằng Hạ Doanh Doanh khi phát điên
Bởi vì khi thấy cô thực sự vỡ òa:
“Đều là tại bà Bà già Không xinh bằng bà ghen tị nên hãm hại ”
Tôi chỉ mỉm nhắc nhở nhẹ nhàng:
“Hạ Doanh Doanh mới là phá hoại mối quan hệ là nạn nhân”
“Thì Trong tình yêu yêu mới là tiểu tam”
Cô hùng hồn
“Cô đủ bản lĩnh giữ trái tim tổng giám đốc Hạ thì trách ai Chúng là thật lòng yêu ”
“Thế nên đã thành cho hai ”
Tôi thuận nước đẩy thuyền thậm chí còn chúc phúc:
“Hy vọng lúc hai tù vẫn thể yêu như bây giờ”
Dù gì tình yêu đích thực mà— trường tồn đúng
một câu kéo về thực tại
“-Cười”—vở kịch đã lan khắp giới thương nhân
Hình tượng “ phụ nữ độc ác” của cứ thế khắc sâu lòng
Ai cũng bảo là mệnh sát phu đàn ông nào dính đều gặp xui xẻo
Mẹ hổ dám đường
“Danh tiếng đã nát bét giờ mẹ còn biết giấu mặt nữa Con bắt mẹ lớn tuổi còn vì con mà mệt tim mệt óc ”
“Nhà bác hai quen một đàn ông từng ly hôn giàu gì nhưng chê con là Dù đàn bà cũng chồng”
“Sau đó sinh con công việc thì để chồng lo con cũng thảnh thơi một chút”
Mẹ lải nhải mãi dứt
Cho đến khi đẩy tấm chi phiếu về phía bà mọi lời lập tức nghẹn
“Con ý gì ”
Nghe những lời như thế quá nhiều đã thể bình tĩnh đến gợn sóng
Tôi điềm tĩnh :
“Mẹ con biết ơn vì mẹ đã nuôi dạy con nên Cũng hiểu vì mẹ như thế—vì tư tưởng của thế hệ đã ăn sâu máu ”
“ con thật sự cần kết hôn Con cuộc sống của riêng sinh con nuôi con chăm cháu như một nhiệm vụ thành”
Đây là lần đầu tiên phản bác mẹ rõ ràng như khiến bà đổi hết sắc mặt—khi xanh khi trắng nghẹn họng gì
Cuối cùng chỉ buột miệng:
“ con già thì …”
“Con già thì thế nào cũng chẳng liên quan đến mẹ nữa Còn nghĩa vụ của con là để mẹ sống an nhàn tuổi già Số tiền đủ ”
Mẹ há miệng
Chỉ biết trơ mắt
Thấy hề lùi bước khí thế ban đầu của bà dần xẹp xuống thậm chí còn mang theo vài phần dè dặt
Rồi bắt đầu lẩm bẩm mấy câu kiểu như: “Hạ Phi cũng thật chẳng gì… mà nếu hối cải thì cũng …”
Lãng tử đầu vàng còn quý hơn
chẳng còn quan tâm nữa
Sau Hạ Phi còn nhiều chuyện cần làm
Đó là sự nghiệp của cũng là cuộc đời của
Còn cái gọi là “lãng tử đầu vàng đổi”
Xin —ở chỗ nếu đầu quy tiền mặt thì còn cân nhắc
— Hết —
MUỐN ĐỌC TRUYỆN HAY – HÃY GHÉ LAOPHATGIA MỖI NGÀY NHÉ MẤY BÀ ƠI