Mười Năm Như Một Giấc Mộng - Chương 3
10
Tôi siết chặt chiếc nhẫn kim cương trong tay lòng rối như tơ vò
Những bạn thân thiết với – rõ ràng tư tưởng cởi mở hơn thế hệ – cũng lần lượt đưa lời khuyên:
“Thật tụi tớ cũng thấy ngoại tình là thể chấp nhận nhưng Tiểu Nguyệt trong thế giới của trưởng thành mọi thứ đều là vì tình yêu Cậu rời khỏi Hạ Phi cũng nhưng định bỏ cả cái công ty to như ”
“Dù cũng thể để tiện nghi cho con tiểu tam đó Mười năm thanh xuân cam lòng để khác hưởng trọn ”
Tất nhiên là cam lòng
chuyện đó… hình như chẳng liên quan gì đến Hạ Phi
Mà là bởi vì…
Tay cuối cùng cũng buông lỏng thả chiếc nhẫn
Cảm xúc vốn trĩu nặng trong lòng đột nhiên trở nên sáng rõ tỉnh táo đến lạ thường
Cùng lúc đó mọi mệt mỏi và uể oải những ngày qua cũng tan biến theo
Tôi nghĩ… cuối cùng đã biết gì
Và cũng biết… nên làm gì tiếp theo
Niềm vui đến muộn khiến như sống
Vui đến mức—dù qua ô cửa sổ tầng hai thấy Hạ Phi đang kéo Hạ Doanh Doanh góc phố đối diện cãi cuối cùng cô bất chấp hôn dù đẩy vẫn kiên trì nhào đến…
Lần thứ nhất
Lần thứ hai
Lần thứ ba…
Cuối cùng Hạ Phi còn né tránh hai hôn thật sự
Tôi cũng chẳng thấy giận chút nào
11
Không ngoài dự đoán tối hôm đó Hạ Phi về muộn
Bạn bè thân từ lâu đã về hết
Khi mở cửa bước đang sofa trong phòng khách xử lý công việc
Anh lấm lem bụi đường trông thấy ngẩng đầu lên liền thở phào nhẹ nhõm bước tới ôm chặt lấy
“Lúc khách sạn thì mọi đã cả … Tiểu Nguyệt suýt tưởng em cần nữa”
Giọng điệu tội nghiệp hết mức
Tôi đành tạm thời bỏ qua mùi nước hoa phụ nữ nhàn nhạt để đáp lời:
“Chỉ là thấy trễ quá em làm phiền mọi nên bảo ai về nấy thôi”
“Với lúc nãy mệt quá quên nhắn cho làm một chuyến uổng công Xin nhé”
Nói dối đấy Thật khi tiễn mọi về đã thẳng thắn về nhà ngâm tắm nước nóng còn pha cho một ly cà phê xay tay
Tâm trạng cực kỳ
“Không cần xin ”
Cái ôm của Hạ Phi như giữ chặt sợ tan biến bất cứ lúc nào mang theo niềm vui mừng như tìm báu vật đã đánh mất
“Tiểu Nguyệt đã xử lý xong Hạ Doanh Doanh chỉ là một sự cố Trong lòng chỉ em Từ nay về chúng đừng cãi nữa sống Chỉ và em thôi”
“Anh thật sự biết sai ”
Tôi nhớ đến email nhận khi nãy
Trưởng bộ phận bên công ty chi nhánh báo rằng—chỉ nửa tiếng chính Hạ Phi đã trực tiếp bổ nhiệm một phó giám đốc mới cho bên họ
Người đó trùng hợp thay tên là Hạ Doanh Doanh
Hạ Phi còn đặc biệt dặn dò: tuyệt đối để biết
Mà giờ đây đang diễn xuất đến hảo thành khẩn như thế khiến cũng chút nỡ bóc trần cái cảnh tượng đẽ
Tôi mỉm gật đầu:
“Được”
Bao dung rộng lượng thấu hiểu lòng —đó chính là hình ảnh của mà Hạ Phi quen thuộc
Anh liền nở nụ rạng rỡ nắm lấy tay vội vàng lục túi tìm nhẫn chuẩn thành nốt nghi thức cầu hôn còn dang dở
Đáng tiếc sẽ bao giờ tìm thấy nó nữa
Bởi vì… chẳng chính là làm mất nó
12
Sau đó mọi chuyện diễn như thể vốn dĩ thế
Chuyện “cơn ngứa bảy năm” giữa và Hạ Phi —mười năm cuối cùng cũng khép
Bạn bè thân đều vui mừng khôn xiết
Mẹ cũng hài lòng vô cùng cứ như thể thành một nhiệm vụ trọng đại nào đó
Hạ Phi dường như cũng hiểu bản thân đã thiếu sót với thế nào thái độ so với càng thêm quấn quýt rời
Thậm chí chỉ một lần đề cập đến chuyện kết hôn
luôn khéo léo từ chối giọng điệu dịu dàng thông cảm như vẫn luôn là quen thuộc:
“Dạo một vụ làm ăn lớn bận đến thế nếu chuẩn đám cưới nữa thì còn thời gian nghỉ ngơi”
“Hơn nữa chúng cũng yêu nhiều năm cưới thì cũng nhất thiết gấp trong mấy ngày ”
Hạ Phi cảm động đến mức gần như còn long trọng thề thốt:
“Tiểu Nguyệt đợi qua giai đoạn nhất định sẽ cho em một hôn lễ long trọng nhất”
Tôi phủ nhận chỉ nhẹ nhàng nhắc một câu:
“Tối nay nhớ xã giao đấy”
Chuyện vụ làm ăn lớn cái cớ
Hơn nữa con số liên quan cũng nhỏ nếu thành công thì công ty sẽ bước lên một tầm cao mới
Tương tự việc xã giao kéo theo cũng sẽ ngày một nhiều hơn
Chẳng hạn như bữa tiệc rượu tối nay Hạ Phi chuốc ít rượu nhưng chung vẫn khá vui vẻ
Mọi chuyện hẳn là suôn sẻ…
Nếu như tình cờ nhận một email nặc danh với tập ảnh đính kèm lúc bước khỏi nhà vệ sinh
Trong ảnh Hạ Phi— mà cả tháng lý do gì để công tác càng thể mặt tại thành phố khác—vẫn phong độ rạng ngời bước xuống xe
Ngay lập tức Hạ Doanh Doanh lao tới ôm chặt lấy
Cả hai thân mật như cặp đôi mới yêu ánh mắt cử chỉ nụ … trông rạng rỡ đến chói mắt
Đến mức mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt
Khuôn mặt đắc ý và hạnh phúc của Hạ Doanh Doanh hướng thẳng về phía ống kính
Chắc chắn là sắp đặt kỹ lưỡng mới thể chụp rõ ràng đến
Chỉ tiếc vẫn còn thiếu chuyên nghiệp
Không giống Tôi thuê chuyên nghiệp
Thế nên thứ nhận … là video
Cũng chính là lý do Hạ Doanh Doanh chỉ dám gửi cho ảnh chứ video
Bởi vì trong video dù Hạ Phi dịu dàng chu đáo thế nào thì những lời vẫn là—
“Em nghĩ kỹ chứ Anh thừa nhận là thích em Tiểu Nguyệt… mãi mãi là đặt ở vị trí số một”
“Nếu em chấp nhận theo cả đời cũng thể cho em một đám cưới Xe nhà… thể cho em nhưng em cũng hiểu chuyện một chút đừng giở trò mặt Tiểu Nguyệt”
“Bằng … thì đừng trách trở mặt vô tình”
Biểu cảm mặt lúc đó thật nghiêm túc tình nghĩa
Nụ rạng rỡ gương mặt Hạ Doanh Doanh lập tức cứng nghẹn ngào :
“Em hiểu mà tổng giám đốc Hạ Em thật lòng thích chỉ cần ở bên … thì em thế nào cũng thấy ấm ức”
Hạ Phi tin lời cô
quên mất—lòng là thứ chẳng bao giờ thấy đủ
Từ khoảnh khắc mềm lòng nhường cho Hạ Doanh Doanh một bước thì cô đã tin chắc rằng… sẽ nhường bước thứ hai thứ ba
Giờ cô dám gây chuyện mặt Hạ Phi nhưng thể âm thầm tìm cách gây sức ép với
Chỉ mong tức giận tuyệt vọng buông tay để cô thay thế
Chỉ tiếc cô đạt mục đích
Tôi chỉ nhàn nhạt liếc qua ảnh chu đáo giúp cô —xóa bộ bằng chứng Nhấn nút xoá
Khi trở cửa phòng tiệc bắt gặp vài đang kéo Hạ Phi—vẻ mặt đang đắc ý vì tâng bốc—về phía bàn đánh bài
Nếu là đây nhất định sẽ nhanh chân bước tới khéo léo tìm cớ để đưa rời
lần chỉ lặng lẽ Hạ Phi xuống bàn để mặc nịnh nọt đưa tay lên những quân bài đang trải sẵn mặt…
13
Ba tháng lần thứ tư— ở công ty gọi điện cho
“Tổng giám đốc Hạ chuyển tiền ngoài vài lần là gọi vốn Còn đẩy hết mấy cuộc xã giao cho khác Lịch trình của chị chị Nguyệt sắp kín hết cả ”
Một công ty hai lãnh đạo Hạ Phi lo thì đương nhiên gánh nặng sẽ đổ hết lên đầu
Bất giác nhân viên việc gì đều chỉ tìm gần như quên mất còn một vị “Tổng giám đốc Hạ” nữa
Tôi đương nhiên từ chối tay gõ nhẹ lên mặt bàn:
“Không làm chắc chắn lý do của Mấy cuộc xã giao dời thì để thay”
Đối diện cảm thán:
“Chị Nguyệt tình cảm của chị với tổng giám đốc Hạ đúng là ngưỡng mộ quá”
“Nếu một bạn đời giỏi giang đảm đang như chị mà còn lo gì nữa”
Tôi xoa xoa con dấu công ty trong tay đáp:
“Dù cũng đã mười năm ”
Ba tháng— dài ngắn—nhưng đủ để một thay đổi thói quen say mê một thú vui mới
Cũng đủ để một từ hân hoan đắc ý ban đầu trở nên lo lắng bồn chồn vì chẳng nhận bất kỳ hồi đáp nào
Bởi vì… chiến tranh lạnh thực sự thể khiến con phát điên
Hạ Doanh Doanh cuối cùng cũng dồn đến mức thể yên dứt khoát gọi điện thẳng cho
“Phùng Nguyệt cô biết từ đầu là gửi tin cho cô đúng Đừng giả bộ nữa”
Tôi “” một tiếng lịch sự hỏi:
“Tin nhắn đều đã xem chuyện gì ”
“Sao cô thể bình tĩnh đến ”
Giọng Hạ Doanh Doanh cao lên tám bậc sắc nhọn vang lên
“Những điều đều là sự thật Tổng giám đốc Hạ yêu Nếu vì cô dùng mười năm tình cảm để uy hiếp sớm đã đá cô ”
“Nếu đã như cô còn mặt dày ở lì đó chịu cút Tổng giám đốc Hạ yêu cô”
“Cô bậy”
Tôi cố nén nụ nơi khóe môi nhưng giọng điệu mang theo chút nghẹn ngào:
“Tất cả đều là giả thôi Hạ Phi chỉ nhất thời hồ đồ… Anh chơi chán sẽ về thôi Người thật sự quan tâm chắc chắn là Anh còn sẽ cưới mà”
“Vậy cô dám tìm tổng giám đốc Hạ đối chất trực tiếp”
Nghe thấy nghèn nghẹn giọng Hạ Doanh Doanh cuối cùng cũng cảm thấy đắc ý kiêu ngạo lên tiếng:
“Cô sợ Sợ nếu cô vạch trần mọi chuyện thì tổng giám đốc Hạ sẽ thật sự bỏ cô”
“Tôi biết ngay mà vì cô cứ nhẫn nhịn mãi—đàn bà già như cô ngoài giả vờ như chẳng chuyện gì xảy thì còn làm gì”
“ như cũng vô ích thôi Cô cứ chờ đấy sẽ khiến cô thấy rõ—trong lòng tổng giám đốc Hạ cô chẳng là gì cả”
Cô làm Cúp máy xong liền bắt đầu tay
Khi về đến nhà Hạ Phi đang nổi trận lôi đình
Anh đang quát tháo bà giúp việc đập bàn ầm ầm
Khác hẳn với dáng vẻ bảnh bao thường ngày lúc trông tả tơi hơn hẳn: gầy rõ rệt quầng thâm mắt nặng nề nồng nặc mùi rượu râu ria lởm chởm chẳng buồn cạo
Thấy bước lập tức gắt lên:
“Tôi bảo chuyển tiền mà còn xin ý kiến cô Bọn họ bây giờ còn hiểu thế nào là quy tắc ”
“Nếu làm hỏng chuyện thì ai chịu trách nhiệm”
Giọng điệu đầy lý lẽ
Tôi mà khẽ chau mày nét mặt lộ vẻ uất ức nhưng vẫn giữ giọng điềm tĩnh:
“Anh đã chuyển ít tiền đó mà số lớn Giờ tiếp tục thì quy trình chắc chắn kỹ hơn ”
“Hơn nữa công ty là công ty một lời là xong chỉ quyết định ”
Nói trắng thì—nếu những lần là do thân cận của xử lý thì với những khoản định rút đến một đồng cũng qua nổi bộ phận tài vụ
“Hạ Phi dạo thế Nói là vụ làm ăn lớn nhưng em chẳng gì Có chắc là vấn đề gì ”
Ánh mắt Hạ Phi né tránh hiếm khi thoáng lên vẻ hoảng loạn giọng cũng dịu xuống:
“Anh là vì tạo bất ngờ cho em thôi Em đừng hỏi nữa mà lừa em thì còn lừa ai Chờ khi ký xong chắc chắn em sẽ thất vọng ”
Thấy mắt đỏ lên ngập ngừng:
“Tiểu Nguyệt… lúc nãy to tiếng em đừng giận Tại sốt ruột quá”
Tôi khẽ lắc đầu ngược còn tỏ vẻ rộng lượng nhẹ nhàng an ủi
Anh vui vẻ mặt
“Vậy chuyện chuyển tiền…”
Tôi mỉm lễ phép nhưng dứt khoát:
“Chuyện đó thì đúng quy trình thôi”
Anh: “……”
Nét mặt vốn đang dịu trở nên cau Anh hất tay mặt lạnh như băng một câu: “Tôi tắm” bỏ
Tiếng đóng cửa phòng tắm vang lên chát chúa dội cả lòng
Bà giúp việc chỉ dám len lén thở dài với :
“Dạo chủ tính khí càng ngày càng nóng nảy”
Đương nhiên là nóng nảy
Nếu ai đó trong một đêm thắng số tiền lớn ngoài sức tưởng tượng…
Rồi cũng chỉ trong một đêm thua sạch sành sanh
Lại còn tiếp tục trượt dốc phanh—
Thì làm phát điên
Ngay cả lúc trong nhà tắm vẫn đang thì thào gọi cho tình nhân:
“Anh nhất định sẽ gỡ chỉ cần thêm một cơ hội nhất định sẽ thắng cả vốn lẫn lời”
“Tiểu Nguyệt á Đừng nhắc nữa Trước còn tưởng cô biết điều hiểu chuyện gặp chuyện thì cứng nhắc như Muốn chuyển ít tiền trong công ty mà cũng hỏi tới hỏi lui”
“Doanh Doanh là trách nhầm em Em mới là thực sự hiểu ”
“Em đúng chuyển tiền từ tổng công ty thì em vẫn ở chi nhánh mà đợi qua đón em cùng ”
“Yên tâm Đợi thắng tiền chuyển ngược về chẳng ai biết cả Dù công ty làm chủ phát hiện thì chứ Có che cho em còn sợ gì nữa”
Đầu dây bên trầm ngâm vài giây như nhớ dáng vẻ bình tĩnh của khi nhận điện—
Rồi nghiến răng gật đầu:
“Được”