Tuyệt Lộ Công Lược: Hồi Sinh Trong Hối Hận - Chương 4
7
Ta đưa ngọc bài cho Thập Hành chằm chằm nó ngẩn ngơ hồi lâu
Ta khẽ nhéo tay : “Đừng lo lắng sẽ cùng ngươi ”
Hắn mỉm : “Thật việc thể trở về đã còn quan trọng chỉ biết một điều mà thôi”
Thập Hành truyền linh lực viên ngọc bài những đốm sáng lấp lánh phát từ bên trong tạo thành một con đường thẳng tắp dẫn về phía
Nửa khắc một tia linh lực thuộc về thế giới giáng xuống Thập Hành cảm thấy vô cùng quen thuộc
Hắn hồi hộp lên
Một giọng trẻ thơ vang vọng xuống: “Ấy các ngươi là ai”
“Làm phiền tiểu hữu xin hỏi thần quân Thập Hành đã hết hạn thi hành án ”
“Hả” Đứa trẻ nghi ngờ: “Thần quân Thập Hành là ai Trên Thượng Thanh Thiên chỉ một vị thần quân tên ”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Thập Hành vẫn từ bỏ ý định: “Có lẽ là niên đại quá xa xôi tiểu hữu thể xem sử sách tiên giới Thần quân Thập Hành là vị thần quân đầu tiên của Thượng Thanh Thiên xuất thân từ gia tộc Tiên tộc Thiên Long thị”
“Hai thật kỳ quái Thượng Thanh Thiên của chúng bao giờ Thiên Long thị Thập Hành là ai từng qua”
“Chắc chắn ngươi nhớ lầm Gọi đại nhân nhà ngươi đây”
“Ngươi tiểu cô nương biết lý lẽ gì nay đã năm nghìn tuổi từ đến nay là quản lý sử sách tiên gia chỉ cần ghi chép tuyệt đối thể nhớ lầm”
Ta còn gì đó Thập Hành bỗng lẩm bẩm: “Thì là đã lãng quên”
Viên ngọc bài trong tay vụt tắt cuộc trò chuyện của chúng với cũng dừng
Thập Hành khẽ : “Thì đã lãng quên ”
Hắn thất hồn lạc phách yên gốc cây ngoài sân
Hắn ngước bầu trời ánh trăng xuyên qua kẽ lá rải rác đậu khuôn mặt
Đốt ngón tay của Thập Hành trắng bệch đã như mấy đêm liền
Cuối cùng một ngày nọ Thập Hành bỗng bật máu tuôn trào từ mắt mái tóc trong chớp mắt hóa thành bạc trắng
Ngay cả hàng mi dài cũng trắng như tuyết
Nhìn thấy như thể kìm nước mắt
Thập Hành nhắm mắt hai mắt bi thương ngã thẳng xuống đất
“Thập Hành”
Ta dùng hết sức lực nhưng vẫn thể đỡ thân hình đã vỡ vụn của
Thập Hành từng là chiến thần của Thượng Thanh Thiên bảo vệ Thượng Thanh Thiên suốt mấy vạn năm là vị thần minh mạnh mẽ nhất trong lòng mọi chỉ vì một trận chiến lựa chọn né tránh một thôn làng nhỏ sửa đổi kế hoạch tác chiến mà đày xuống hạ giới
Ngày tất cả mọi đều đến tiễn đưa ai nấy đều đến sưng đỏ mắt
Thượng Thanh Thiên sẽ chiến thần mới ai nhớ đến một vị thần đã sa ngã
Thập Hành đã nghĩ đến muôn vàn khả năng thậm chí cho rằng Thượng Thanh Thiên coi như đã chết
kết quả là lãng quên
Thân thể Thập Hành dần hiện lên ngày càng mờ nhạt
Ta hoảng hốt vội vàng túm chặt vạt áo ngừng gọi: “Thập Hành Thập Hành”
Hắn run rẩy mi mắt: “Tiểu Liễu Nhi ai nhớ đến thời gian quá lâu ngờ cuối cùng bản thân cũng nhớ nổi là ai”
Thân thể Thập Hành càng lúc càng mờ ảo gần như trong suốt
Ta lóc lắc đầu: “Không”
Ta ôm chặt chút do dự hôn lên môi
Nước mắt lăn dài khuôn mặt đồng tử Thập Hành run rẩy
Ta nghiêm túc: “Ta nhớ rõ ngươi yêu ngươi”
Ta áp sát ôm chặt sợ hãi sẽ tiếp tục biến mất
Nửa khắc một bàn tay nhẹ nhàng vỗ về vai
Ta dừng nức nở mỉm
8
Rời khỏi Tu Tiên giới trở về thế giới thực
Tôi chìm trong giấc ngủ mười năm giường bệnh
Mở mắt bao quanh bởi những gương mặt thân quen: bố mẹ ông bà bạn bè Mọi vui mừng ôm chầm lấy hạnh phúc vì đã trở về nhà
Ban đầu họ ngỡ ngàng đó là tiếng gọi tên vang lên cùng đôi mắt rưng rưng
Mọi ôm chầm lấy nước mắt tuôn rơi
Cuối cùng đã trở về nhà
Sau khi lấy bình tĩnh quanh phòng bệnh tìm thấy bóng dáng quen thuộc
Lòng hoảng hốt sợ hãi siết chặt chăn nức nở
“Làm Mau gọi bác sĩ đến đây” Mẹ hoảng hốt
Cốc cốc
Tiếng gõ cửa vang lên
Ngoài cửa là một vị bác sĩ nam mặc áo blouse trắng đeo ống
“Xin chào đến kiểm tra phòng bệnh” Vị bác sĩ
Mẹ thở phào nhẹ nhõm: “Bác sĩ may mà bác đến kịp lúc Xin bác sĩ kiểm tra cho con gái ”
Thập Hành mỉm nhẹ nhàng bước đến mặt : “Tôi là bác sĩ chủ trị của em Thập Hành Sau … chúng sẽ cùng chăm sóc ”
Tôi ôm chầm lấy Thập Hành nức nở Mọi trong nhà ai cũng ngỡ ngàng còn xin vì “vô lễ” Sau khi xuất viện vị bác sĩ trở thành con rể của nhà họ Liễu