Tuyệt Lộ Công Lược: Hồi Sinh Trong Hối Hận - Chương 3
5
Ta nghĩ biết thứ gì thể kích phát ý chí chiến đấu của Thập Hành
Đồng thời đến từ dị thế giới như điều mà mong nhất chẳng là trở về quê hương
Ta khẩn cầu hệ thống hãy giúp đỡ Thập Hành
Hệ thống đã dùng hết năng lượng để tìm một manh mối Thập Hành tuy rằng đây trừng phạt mà đến nơi nhưng thời gian trừng phạt đã sớm kết thúc Chỉ cần tìm thứ đồ vật thể liên lạc với thế giới là Thập Hành thể trở về
Mà thứ đồ vật đó trong tay Độ Truy
Ta lén lút xâm nhập tông môn dựa sự am hiểu địa hình mà tìm Độ Truy tại nơi linh phong
Ta dựa theo thói quen của Độ Truy núi thác nước Ở chỗ tảng đá nhô lên bên suối ấn xuống thác nước tản từ giữa tạo thành một con đường thông
Ta lục tung đồ trong động để tìm kiếm Thứ đồ vật đó là thứ cùng Độ Truy tìm trong một lần luyện tập Khi đó chúng lỡ tay xâm nhập bí cảnh do đại năng lưu đó mang theo thứ đồ vật ngoài
Ta nhớ rõ là đã đặt nó trong một chiếc hộp khóa linh
Bỗng dưng từ phía lưng vang lên tiếng lộp bộp Ta nhanh chóng né một trụ đá lớn
Nửa khắc trong động trở nên im ắng chỉ tiếng gió núi lay động hoa cỏ
Ta thở phào nhẹ nhõm nhấc đầu một chiếc hộp vuông vức đã lăn lóc cách đó xa
Ta vận công một phen xẹt qua chiếc hộp thấy ngọc bài bên trong mà rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm
[Ký chủ ngươi thực sự đưa cho Thập Hành Hắn chúng khả năng sẽ vĩnh viễn giết Độ Truy]
Ta im lặng
“Thập Hành đã ơn với chuyện báo thù sẽ tự tìm cách” Ta an ủi hệ thống: “Đừng quên cũng đến từ dị thế giới Tuy rằng vai chính nhưng sẽ cố gắng hết sức để vượt qua Độ Truy Nói chừng Thiên Đạo sẽ thừa nhận ”
“Lần hãy để Thập Hành trở về nhà”
Ta thu dọn chiếc hộp đột nhiên một luồng chưởng phong từ phía đánh úp
Ta kịp né tránh nên đánh bay
Phổi rung lên xương sườn trong nháy mắt gãy nát mấy cái
Ta thể kiềm chế ho máu chiếc hộp hất văng xa ngọc bài bên trong rơi xuống đất
Ta cố gắng với tay để lấy
Một đôi ủng thêu mây dần hiện trong tầm mắt
Độ Truy đặt một chân lên ngọc bài khóe môi khẽ nhếch: “Sư tỷ đã trở ”
Ta nuốt xuống vị tanh ngọt trong miệng cố gắng gượng dậy để hất chân
Độ Truy nheo mắt càng dùng sức ép xuống
Ta dùng hai tay che chở ngọc bài gân cổ nổi lên cuồn cuộn hai mắt đỏ ngầu vì sung huyết
Ta ôm ngọc bài lòng ngực kiểm tra xem nó hư hại gì may mắn là nó vẫn nguyên vẹn Ta thở phào nhẹ nhõm
Độ Truy tức giận hai tay siết chặt đến run rẩy
Hắn : “Sư tỷ làm gì Người thứ gì chỉ cần một tiếng Truy Nhi sẽ đưa cho ngay Sao trộm cắp cơ chứ”
Hắn xổm xuống nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc lòa xòa mặt : “Nhìn xem làm thương thế sẽ vui”
Ta Độ Truy giam giữ
Hắn nhốt ở tầng cao nhất của ngục tối
Căn ngục tối bài trí như một gian khuê phòng
Nó giống hệt nơi ở của khi chết
Độ Truy phong bế bộ linh lực của đó trói lên giường bằng một sợi xích sắt
Hắn tỏ vẻ hối : “Sư tỷ cũng làm Nếu đây nàng ngoan ngoãn theo về nỡ đối xử với nàng như thế ”
“Nàng hãy chịu nhượng bộ lời một chút ”
Ta với ánh mắt khinh bỉ còn nhổ nước bọt mặt
Hắn giật lau bụi bặm mặt liếc mắt đưa tình : “Sư tỷ nhất định là đoạt xá thân xác đã ảnh hưởng đến tâm trí nàng khiến tính tình nàng thay đổi khiến nàng những kẻ khác mê hoặc Không cả đã bảo tồn thi thể của nàng ngay lập tức nàng sẽ thể trở cơ thể cũ”
“Trước đây nàng yêu say đắm tại bây giờ cần nữa Chắc chắn là do thân xác tác động”
Biểu cảm của liên tục thay đổi
Nước mắt lăn dài má : “Ta đã nhận sai lầm của tại nàng vẫn chịu tha thứ cho Hai mươi năm qua luôn nhớ về nàng Tại nàng thể nảy sinh tình cảm với khác Trong lòng nàng quan trọng nhất lẽ là mới đúng”
Bị trúng độc kiệt sức Độ Truy kẻ đang điên cuồng lẩm bẩm
Hắn si ngốc
6
Ngày ngày Độ Truy ôm xác chết của bên cạnh hỏi: “Sư tỷ nàng yêu ”
Ta im lặng lập tức cắn đến mức máu me đầm đìa
Dù chỉ quan tâm đến cơ thể chứ
Bị giam cầm trong ngục tối biết bao nhiêu ngày rốt cuộc cũng tích tụ một ít linh lực
Hôm nay Độ Truy đến thăm như thường lệ nắm cằm rót cho uống một chén thuốc làm tiêu tan tu vi linh lực của
“Ta đã lợi hại sư tỷ cần lo lắng về bất cứ điều gì thể bảo vệ nàng”
Hắn lau nước thuốc dính khóe miệng hôn lên trán
Ta nhân cơ hội phóng thích lượng linh lực ít ỏi đó giữa mày
Chỉ thực hiện hành động nhỏ thôi cũng đã tiêu hao hết sức lực của trán đổ mồ hôi thở dốc
Độ Truy tu vi cao lượng linh lực ít ỏi đó tạm thời thể gây hại gì cho
Thấy mệt mỏi đến mức thể nổi Độ Truy nheo mắt : “Nàng làm gì đó”
Ta thở hổn hển đứt quãng bật : “Ngươi… Ngươi đây đây… Ta chuyện với ngươi”
Hắn đánh giá còn uy hiếp gì nên lời mà bò gần
Ta lập tức thúc giục lượng linh lực ít ỏi đó khiến sắc mặt Độ Truy thay đổi
Đầu như nổ tung
Hắn đau đớn đến mức mất hết huyết sắc mặt cắn chặt môi cắn đến mức chảy máu
Nhìn thấy cảnh cố gắng dậy mở lòng bàn tay dùng máu vẽ một đạo bùa chú lôi kéo
Đây là bùa chú mà Thập Hành đã dạy lúc năm tuổi để đề phòng lạc
Vừa vẽ xong nét bút cuối cùng Độ Truy cũng thanh lọc hết tàn lực trong cơ thể vung tay tát một cái
Đầu óc ong ong vì cú đánh
“Con tiện nhân”
Hắn mím môi máu chảy hai mắt đỏ ngầu: “Liễu Tương Tư ngươi chạy trốn ư”
“Ngươi mơ Cho dù chết ngươi cũng chôn cùng ”
Nói xong Độ Truy bóp chặt cổ siết chặt dần
Bản năng vung tay đập tay đầu óc choáng váng theo bản năng kêu gọi: “Mười… Thập Hành…”
Ầm
Tiếng nổ vang trời rung chuyển cả đất trời bụi bay mù mịt
Độ Truy che mặt chống đỡ dư chấn
Ta vật đất ngước mắt
Toà lao tù khiến cả Tu Tiên giới khiếp sợ đã sụp đổ ầm ầm
Giữa đống đổ nát Thập Hành mặc một bộ đồ trắng lấm tấm máu ánh mắt lạnh lùng
Ánh mắt chạm đến Độ Truy đang hai mắt đỏ ngầu vung tay chĩa một cây tiêu về phía Độ Truy: “Hôm nay ngươi chết”
Cùng lúc đó hệ thống reo lên đầy phấn khích: [Kiểm tra phát hiện dao động năng lượng mạnh mẽ Ký chủ Thập Hành đã thức tỉnh Chúng chiến thắng ]
Độ Truy đã đọa ma đòn hề quy tắc chỉ kéo mọi xuống địa ngục cùng
Thập Hành kéo truyền linh lực mát lạnh tứ chi xua tan cảm giác mệt mỏi trong chớp mắt
“Ngươi ”
Ta gật đầu vung tay triệu hồi Đậu Đỏ Kiếm cùng Thập Hành đối mặt với Độ Truy
“Sư tỷ Tại làm với ”
Độ Truy nước mắt giàn giụa như thể thực sự đã vô cùng với
Sau khi nhập ma thực lực của Độ Truy tăng cao với Thập Hành liên thủ cũng chỉ thể đánh ngang tay với
Theo thời gian chiến đấu kéo dài chúng dần rơi thế bất lợi
Lúc và Thập Hành hai bên Độ Truy
Hắn hiệu: “Tiểu Liễu Nhi đâm ”
Ta chút do dự thu kiếm về tư thế thủ vung kiếm tấn công
Thập Hành cũng thực hiện động tác tương tự
Độ Truy đâm trúng một nhát kiếm xuyên qua ngã gục xuống đất máu chảy ròng ròng từ cánh tay xuống
Hắn ngước trong mắt vẫn còn tình yêu: “Sư tỷ…”
Ta rút Đậu Đỏ Kiếm khỏi cơ thể máu ấm áp bắn lên mặt giống như cảnh tượng vách núi năm xưa
Chỉ khác là mũi kiếm giờ đây chĩa khác
Vẻ mặt hề thay đổi một kiếm chém đứt cánh tay của Độ Truy: “Nhát kiếm là để trả nợ ngươi đã phế hai tay của sư ”
Độ Truy lăn lộn mặt đất gào thét vì đau đớn
Giá trị hối hận hệ thống ngừng tăng lên
Ta giơ tay lên hai kiếm vung lần lượt chặt đứt hai chân của Độ Truy
“A a a”
“Nhát kiếm là để báo thù cho sư phụ”
Ta chĩa kiếm về phía đôi mắt của giọng nghẹn ngào
Đôi mắt từng là ánh mắt kiên định khi còn sống giờ đây vô hồn và trống rỗng
Ta nhắm mắt vung kiếm tiếng thét thảm thiết vang lên hai mắt Độ Truy đã còn
“Đôi mắt là món nợ ngươi thiếu A Uyển Khi nàng sắp chết ngươi đã móc mắt cắt lưỡi nàng khi chết còn vứt xác nàng nơi hoang dã Từng tội ác ngươi gây ngươi đều đền mạng”
“Giết giết –”
Ta từ từ bước đến bên Độ Truy cơ thể chỉ là lỗ máu đau đớn run rẩy
“Ngươi hối hận ”
Độ Truy gì chỉ thể nức nở thành tiếng
theo số điểm hối hận hệ thống bao giờ hối hận như trong đời
“Năm đó đã cứu mạng ngươi giờ đây hãy trả mạng cho ”
Ta nắm chặt kiếm trong tay cuối cùng cũng dứt khoát chặt đứt nghiệt duyên
Mang theo xác chết của Độ Truy an ủi những linh hồn những tàn sát
Tòa lao ngục tra tấn cũng sẽ biến mất khỏi thế gian