Tuyệt Lộ Công Lược: Hồi Sinh Trong Hối Hận - Chương 2
3
Về đến nhà với Thập Hành mắt to trừng mắt nhỏ
“Tu vi của ngươi cao đến mức nào ”
“Cái tên lùn tịt đó là ngươi tặng cục đá rác rưởi ư”
Ta nhướng mày: “Ngươi ”
Thập Hành im lặng một lúc lười biếng vươn vai: “Thật cũng tò mò lắm”
Hắn rên rỉ ốm mà đau: “Ôi vất vả lắm mới nhặt một cục đá to tướng mà cướp mất”
“Ngươi câm miệng biết là ai từ khi nào biết đã thu dọn mớ hỗn độn cho nào đó nhỉ”
Thập Hành nghẹn họng
Hắn chỉ tay run rẩy: “Đồ bất hiếu”
“Cháu ngoan chuyện với dì cả như ”
Thập Hành tự kỷ luôn
Sau đó vài ngày trôi qua mà vẫn thấy
Còn Độ Truy khi nhận đã đến gặp nhiều lần
Nhờ thay đổi cơ thể phủ nhận cũng thừa nhận là Liễu Tương Tư
“Sư tỷ hãy cùng về tông môn giờ đã là tông chủ chúng tất cả chỉ cần quên quá khứ mọi thứ vẫn thể bắt đầu ”
Ta mà hôm nay nắm đấm của cứng cứng hóa là đánh
“Vị tiên hữu chúng quen biết Ngươi quên quá khứ là ý gì quên cái gì Chẳng lẽ ngày xưa ngươi mặt thú lòng lang sói heo chó bằng vong ân phụ nghĩa là cái ba phần giống bảy phần giống quỷ mặt thú”
Độ Truy nắm chặt tay : “Sư tỷ biết nóng giận mắng thì cứ mắng chửi ”
Hắn hai mắt rưng rưng: “ mà sư tỷ đây đối xử với như đều là nỗi khổ riêng chỉ là quá sợ hãi sợ rời bỏ cho nên mới giả vờ quan tâm khi chết đã hối hận”
“Cái gì hệ thống cái gì công lược đều quan tâm chỉ cần ”
Thật ở khoảnh khắc vẫn còn chút ý thức khi chết đã thấy Độ Truy
Hắn đã sớm biết về sự tồn tại của hệ thống cũng biết những gì đã làm cho
Hắn quyền lựa chọn tự do nghĩa vụ hy sinh bản thân để giúp
Nếu chỉ vì công lược thất bại mà hận đến tận xương tủy thì cũng đến mức
Tuy nhiên nên vì làm hỏng nhiệm vụ của mà cố ý tra tấn thậm chí làm hại vô tội
Cho dù yêu nhớ đã cứu từ cõi chết nuôi dạy trưởng thành thì cũng nên gọi mọi đến mặt khi chết để sỉ nhục
Ta Độ Truy một cách lạnh nhạt: “ bây giờ chỉ ngươi chết”
Độ Truy còn biểu cảm gì lông mi run rẩy
Hắn vẻ mặt mỉa mai lạnh lùng của ánh mắt bi thương mất mát : “Người làm gì với đều đúng hết”
Độ Truy nâng niu viên đá trong tay: “Đây là linh thạch mà năm đó đã dùng để đúc kiếm cho đã âm thầm đào từ đống tro tàn của lò luyện giữ mà dám cho biết”
Hắn hốc mắt đỏ hoe nghẹn ngào: “Sư tỷ ”
Ta xuống khuôn mặt nhẹ nhàng cầm lấy viên linh thạch trong tay Độ Truy
Vẻ mặt của Độ Truy giãn nụ kịp nở môi đã thấy vận chuyển linh lực viên linh thạch nhất lập tức linh hỏa bao trùm chỉ trong chốc lát nó đã biến thành tro tàn
“Cút ”
Độ Truy sững cam lòng tiến lên níu kéo
Ta nhíu mày định rút kiếm thì một giọng lạnh lùng vang lên từ cửa:
“Tiểu Liễu Nhi bảo ngươi cút ngươi hiểu ”
Ta vội vàng chạy đến: “Thập Hành mấy ngày nay ngươi Ta đã tìm ngươi khắp nơi”
Hắn đưa đồ ăn nhẹ cho vung gậy lên đánh ngực Độ Truy
Độ Truy hung hăng : “Ngươi là cái thá gì dám tranh sư tỷ với ”
Nói xong vận chuyển linh lực đánh với Thập Hành
Tuy Độ Truy nhân phẩm nhưng tu vi của để thể vị trí tôn giả của tông môn vẫn là khá cao
Có điều đang đối mặt với Thập Hành một kẻ tu vi biến thái như phần mềm
Chỉ thấy Độ Truy vận khí linh lực cuồng nộ rung chuyển cả đất trời
Thập Hành nheo mắt xoay chuyển cây gậy trong tay đánh một đòn khí thế mạnh mẽ của Độ Truy tan vỡ từng mảng ngã xuống đất phun một ngụm máu
Trên cây gậy của Thập Hành trận pháp ngưng tụ chút do dự vung gậy về phía Độ Truy Độ Truy trừng mắt nhưng giây tiếp theo động tác của Thập Hành khựng
Độ Truy nắm lấy cơ hội tung một chưởng
Thập Hành hờ hững liếc một cái dùng gậy trong tay vung một đòn đánh bụng
Độ Truy cả ngã sân của chúng Thập Hành tiện tay đóng cửa
Ta một bên lặng lẽ quan sát hiếm khi cơ hội xem trận chiến giữa hai cao thủ dù là trận chiến một chiều nghiêng về một phía
Khóe mắt thấy Thập Hành đang chằm chằm cây gậy trong tay vẻ mặt ngẩn ngơ
“Nghĩ gì ”
Thập Hành chớp mắt: “Vừa linh lực của như đình trệ”
Hắn rùng đó xuống bên cạnh vuốt cằm theo hướng Độ Truy đã rời : “Tên chỗ nào tà môn lắm”
Tất nhiên đó là nam chính của thế giới Thiên Đạo hết mực yêu thương
Ta chuyển sang chủ đề khác: “Mấy ngày nay ngươi Mặt mũi chẳng thấy ”
“Đi một chuyến đến tông môn cũ của ngươi tìm hiểu về quá khứ đen tối của ngươi”
Ta sững sờ
Thập Hành vỗ đầu một cách gượng gạo: “Ta đến một nơi gọi là Giác Lung thi hài của sư tôn và sư ngươi đều ở đó”
Nghe cứng đờ
Hốc mắt cay cay: “Trước khi rời Độ Truy đã biến sư tôn thành lợn sư cũng móc mắt cắt lưỡi biến thành phế nhân Hai họ tra tấn khi còn sống khi chết thi thể cũng ai thu nhặt”
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó túm lấy Thập Hành: “Giác Lung là nơi bí mật nhất của tông môn lệnh của mười vị trưởng lão ngay cả tu sĩ Hóa Thần vẫn khả năng sẽ chết ở đó Làm thế nào ngươi Có thương ”
Thập Hành thoải mái để kiểm tra: “Nào nghiêm trọng như dùng một nửa tu vi làm lá chắn nhẹ nhàng Chỉ điều khó khăn khi dẫn nhưng đánh đổi cả tu vi để thử một lần cũng là thể”
Ta cụp mắt
Biết Thập Hành hơn hai mươi năm nay tính cách của vẫn luôn phóng khoáng coi trọng mọi thứ như thể còn điều gì thế giới thể khơi gợi hứng thú của
Hắn mang cho cảm giác lạc lõng tùy hứng càng như mục tiêu hy vọng
Giống như bây giờ xem nhẹ mạng sống của chính phảng phất như một lòng chết
Ta nghiêm túc Thập Hành một câu bâng quơ: “Có cần ngươi sống sẽ luôn cần ngươi sống vì hãy cố lên”
Thập Hành một cái ngẩn một lúc lâu
Hiếm khi thấy vẻ mặt nặng nề như khuôn mặt
“Con nít biết cái gì chứ”
Ta cãi : “Ta là dì cả của ngươi”
Thập Hành vung tay búng trán một cái
4
Ta bắt đầu tu luyện chăm chỉ hơn bao giờ hết
Nếu tự tay báo thù thực lực hiện tại của vẫn đủ để chống Độ Truy và cả tông môn của
Ngày ngày luyện kiếm nóc nhà từ sáng sớm đến tối mịt ngưng nghỉ
Vết chai tay ngày càng nhiều nhưng lúc nào cũng thiếu chút nữa để tiến giai
Ta cầu xin Thập Hành vỗ đầu như ngày hy vọng sẽ đột phá
Có điều từ chối
Lần là vì linh đài của tắc nghẽn lần tình huống khác:
“Tuy nhiên thể truyền cho ngươi một chiêu thức”
Thập Hành kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Hãy ghi nhớ kỹ đây là tuyệt chiêu do sáng tạo”
Ta tập trung tinh thần
Chỉ thấy Thập Hành tùy ý bẻ một cành tre hít thở sâu tư thế rút kiếm và hét lớn:
“Ha”
Ta ôm Đậu Đỏ kiếm với vẻ mặt háo hức
“Vậy đó thì ”
Hắn thu kiếm
“Không còn gì nữa”
“Không ”
Ta từ từ rút kiếm Thập Hành liên tục lùi ba bước: “Bình tĩnh bình tĩnh Đừng coi thường nó công pháp cao siêu đôi khi ở sự giản đơn Những chiêu thức hoa mỹ thường hữu dụng Chiêu thức [cho một nhát] của tuy đơn giản nhưng hiệu quả”
“Ngươi đang đùa ”
Cuối cùng rút kiếm đuổi theo Thập Hành mấy con phố tức giận đến mức khí hải cũng thông suốt
Gần đây Độ Truy bắt đầu quấy rối Hắn xuất hiện một cách phô trương ở gần nhà khiến cho ít tu sĩ theo dõi chúng
Vào nửa đêm khi đang đả tọa nghỉ ngơi luôn vài tên tu sĩ lẻ tẻ lẻn nhà trộm báu vật
Mỗi khi đó Độ Truy “đúng lúc” xuất hiện để cứu đó Thập Hành ném ngoài
“Thật phiền phức tên khó giết quá ”
Thập Hành qua trong phòng thể hiểu nổi tại mỗi lần tay hạ sát Độ Truy thì linh lực gián đoạn
Ta luyện kiếm trả lời: “Có thể Thiên Đạo ưu ái đặc quyền chăng”
Thập Hành xong im lặng về nơi nào biết
Lúc hệ thống đã biến mất từ lâu bỗng dưng nhô đầu : [Ký chủ ngươi hành xử với đối tượng như thì nhiệm vụ công lược sẽ thất bại Hay là ngươi hãy đồng ý với thành nhiệm vụ là quan trọng nhất]
Ta hỏi : “Hệ thống Thập Hành tuy rằng thể đả thương Độ Truy nhưng cách giết Thế thì cũng cách nào giết Độ Truy ”
[Ngươi giết hả ký chủ] Hệ thống sốt ruột: [Trước ngươi đã thất bại ba nhiệm vụ lần mà thất bại nữa thì sẽ trả về tiêu hủy đó]
[Giết đối tượng công lược chả khác gì giết ký chủ]
Ta chậc một tiếng: “Ai với ngươi chết thì nhiệm vụ thất bại Không hồi ngươi dạy Vào ngay lúc cực kỳ với thì cứ lạnh lùng cuối cùng cho một nhát chết trong đau đớn tin giá trị hối hận vẫn nhúc nhích”
Hệ thống ôm đầu rống: [Ký chủ dạy ngươi như ]
“Cũng giống thôi mà” Ta xua xua tay: “Ngươi mau làm mới thể giết Độ Truy việc liên quan đến hai cái mạng nhỏ của chúng ”
Hệ thống chịu thua: [Mỗi tiểu thế giới đều vai chính của riêng vai chính ở đây là vô địch tuy nhiên sẽ một tình huống ngoại lệ đó là nhân vật chính ở thế giới khác bởi vì lý do nào đó mà lạc thế giới Từ đó làm nhiễu loạn quy tắc vốn lúc Thiên Đạo sẽ chỉ chấp nhận mạnh hơn để trao đặc quyền của vai chính đến lúc đó Độ Truy với ký chủ gì khác ai sống ai chết xem bản lĩnh của chính ]
Lòng lạnh hơn nửa: “Đi qua thế giới khác theo vai chính đến đây là lái buôn hả mà kéo là kéo”
[Thật … lẽ… thể…]
“Nói tiếng ”
[Ta kiểm tra đo lường thấy quái nhân bên cạnh ngươi hình như của thế giới ]
Trong chốc lát vẫn phản ứng kịp
Hệ thống tiếp: [Năng lượng dao động khác với các ngươi xin tư liệu của xem thì hệ thống chủ cấp bậc của đủ chỉ biết hình như phạt nên mới đây]
Câu tiếp theo của hệ thống gần như trong đầu chỉ một suy nghĩ – Thập Hành cũng đến từ dị giới
Hắn chỉ một hệ thống đồng loại
Hắn biết làm gì sẽ ở đây bao lâu cho nên mới một lòng chết
“Hệ thống đến thế giới bao lâu ’
[Rất lâu lâu từ khi còn đời]
Đó chính là vạn năm cô độc
Ta siết chặt nắm đấm trái tim đau đớn khôn nguôi
[Ký chủ bắt buộc nhắc nhở ngươi đến từ dị giới nhưng giết Độ Truy tức là Thiên Đạo của thế giới chấp nhận tuy mạnh điều một hy vọng thì thành nhân vật chính ]
Ta về phía đang bóng cây trong lòng dâng lên nỗi bi thương kỳ lạ