Một Lần Buông, Một Đời Nhẹ Nhõm - Chương 1
1
Mẹ sinh đã bướng kiểu đập đầu tường thì chịu
Tôi phục
Bởi vì đập tường gọi là đầu mà là đổi hướng – đổi sang con đường đúng đắn hơn
Vì thế khi xác nhận Thẩm Trì Xuyên chụp ảnh cưới với khác và còn sắp hôn lễ trong vài ngày tới liền tuyệt vọng với
Tuy chuyện ly hôn… vội
Tôi cụp mắt khẽ : “Xin em biết sai ”
ý định sửa
Thẩm Trì Xuyên sững trong chốc lát tỏ hài lòng với biểu hiện của cố kiên nhẫn giải thích: “Em cũng biết sức khỏe của Lina nên bọn chỉ giúp cô thực hiện điều ước sinh nhật Em yên tâm chỉ lần thôi lần ”
“Ừ đúng là sức khỏe cô là em thông cảm cho ”
Thông cảm cái đầu Kháng thể yếu cũng tính là sức khỏe nếu cô bệnh nan y thì định giết mấy chôn cùng chắc
Đồ cặn bã
Thẩm Trì Xuyên đưa tay định xoa đầu nhưng nghiêng tránh
Tay khựng giữa trung
Không thấy vẻ mặt thay đổi của để một câu: “Em tắm đây”
Rồi lẻn mất
Tôi cho Thẩm Trì Xuyên biết đã sớm gửi cho đoạn ghi âm những lời hùng hồn trong KTV:
“Phát thì phát sợ cái gì Cô dám làm ầm lên ”
“Trước đây còn yêu đương thì chiều giờ cưới thì cô xem sắc mặt mà sống”
“Cô sẽ đòi ly hôn Tám năm cô buông nổi Hơn nữa ly hôn với một phụ nữ chỉ là xuống giá cô ngu đến thế”
Khoảnh khắc dòng nước ấm áp bao lấy bức tường dốc hết sức xây dựng trong lòng lập tức sụp đổ
Tôi và Thẩm Trì Xuyên bắt đầu yêu từ năm hai đại học
Là theo đuổi
Hồi đó làm thêm ở tiệm gà rán cổng trường để kiếm tiền học cũng rõ Thẩm Trì Xuyên trúng ở điểm nào
Vì để cưa đổ một ấm chính hiệu như đã ăn gà rán ở tiệm suốt một năm trời sót bữa nào
Cho đến khi ăn đến mức co thắt dày chạy ngoài nôn đến cả nước chua cũng chẳng còn mà vẫn tiệm mới đồng ý quen
Tôi là kiểu sĩ diện cố chấp
Để giữ thể diện cho Thẩm Trì Xuyên ngày nào cũng kiên nhẫn xếp hàng cùng ở căng-tin
Sức khỏe chỉ cần ngửi thấy mùi khói thuốc là cổ họng sẽ viêm ngay
Vì thế đã cố ép bỏ thuốc lá
Lúc tụ tập bạn bè hút thuốc thì ngậm kẹo mút
Bị chọc quê cũng chẳng giận
“Các ông độc thân thì biết gì thương vợ mới là đàn ông thật sự”
Năm nghiệp đưa về nhà mắt bố mẹ
Đó là lần đầu tiên thật sự cảm nhận sự chênh lệch giữa giàu và nghèo
Mọi thứ trong nhà họ Thẩm đều quá mức lộng lẫy dù đã mặc bộ đồ mới và nhất trong tủ vẫn ánh đèn chùm trong biệt thự rọi đến mức dám ngẩng đầu lên
Dĩ nhiên bố mẹ chấp nhận một cô gái “môn đăng hộ đối” như
Sau một trận cãi om sòm với mẹ trong thư phòng kéo rời khỏi đó
Trước lúc khỏi cửa mẹ gào lên lưng bằng giọng chua chát: “Hôm nay mà mày dám bước khỏi cái nhà tao coi như đứa con như mày”
Lúc đó nhịn
Cảnh tượng y như mấy tình tiết kinh điển trong truyện tổng tài bá đạo
bước qua cổng lớn nhà họ Thẩm bóng lưng giận dữ của sự tự ti và hèn yếu như đè lên ngực khiến khó thở
Tôi bước càng lúc càng chậm thì càng càng xa
nhanh phát hiện theo kịp liền đầu chờ
“Đi nổi nữa Vậy đợi em”
“Qua đây gọi một tiếng ‘chồng yêu’ cõng em về nào”
Tôi lấy mũi giày cọ nhẹ xuống đất dám thẳng mắt
Tôi : “Thẩm Trì Xuyên chúng chia tay ”
Anh đáp chỉ sải vài bước bế thốc lên vai
“Cả đời dù chết cũng chia tay với em Nhiễm Nhiễm”
Sau đó Thẩm Trì Xuyên bắt đầu khởi nghiệp cùng
Mãi đến hai năm công ty mới dần khởi sắc chúng mới bắt đầu tính đến chuyện kết hôn
Tôi vẫn hiểu tại mới cưới xong Thẩm Trì Xuyên bắt đầu về nhà ngủ
Giờ thì hiểu — tám năm là một thời gian quá dài
Câu “thương vợ mới là đàn ông thật sự” từng khiến cảm động giờ đã trở thành một khung ảnh mờ nhòe trong ký ức
Bây giờ thứ yêu nhất là thể diện của bản thân
Cho nên đè đầu xuống mài mòn góc cạnh của bắt nhún nhường lấy lòng để chứng minh rằng tám năm qua chỉ là một màn diễn khéo léo do đạo diễn
Tôi chết tâm thì buồn thì cũng thật
Tám năm bằng lòng dùng nước mắt để tiễn đưa
Mà chuyện đó… gì đáng hổ cả
Sau khi tắm xong Thẩm Trì Xuyên đã ngủ
Tôi bên cửa sổ phòng làm việc hứng gió lạnh cả đêm đến sáng thì thấy đầu nặng chân nhẹ
Thẩm Trì Xuyên dậy đúng tám giờ thấy giường liền cau mày đẩy cửa phòng làm việc
Dù khoác áo choàng tắm vẫn giấu vóc dáng vai rộng eo thon
Thêm cái gương mặt dụ sa ngã nữa… tsk tsk trách chen làm tiểu tam
Nhìn thấy ở bậu cửa sổ Thẩm Trì Xuyên bật như đã đoán :
“Sao đây Còn giận ”
Tôi lắc đầu
Chẳng lẽ bảo đang tưởng niệm tình yêu đã chết của chúng
Bàn tay to của bất ngờ đặt lên đầu vò nhẹ như đang xoa đầu mèo
“Thôi nào tối nay đưa em ăn bít-tết đến chỗ em thích nhất đừng giận nữa”
Không giận đến chết
Chỉ là kịp tránh đụng ghê tởm chết
Chờ khỏi chui phòng tắm gội đầu thêm năm lần nữa
Sấy khô tóc xong ôm bộ chăn gối mới chuyển sang ngủ ở phòng khách
Còn chuyện ăn bít-tết
Tôi
Hai năm công ty làm ăn phát đạt và Thẩm Trì Xuyên gần như chẳng thể ăn với một bữa cho hồn
Mỗi lần đều là đến chờ cả tiếng đồng hồ mới lững thững xuất hiện
Chờ mãi thành quen đến mức đau dày lúc nào chẳng
Giờ thì — sẽ đợi nữa
Cũng may
Nếu cho leo cây tiếp
Bởi vì đến tận mười một giờ đêm Lina đăng thêm một status mới
[Phim mưa cũng thật lãng mạn Ông trời đã sắp xếp điều nhất ]
Ảnh kèm là góc nghiêng của Thẩm Trì Xuyên đang che ô chiếc ô nghiêng hẳn về phía chụp
Mà Thẩm Trì Xuyên đến tận rạng sáng mới về nhà
Căn phòng khách tối om khiến sững trong giây lát
Chung sống sáu năm nhớ rõ mỗi lần về muộn đều để đèn chờ
Vì từng : “Nhà là nơi mà dù bận đến vẫn sẽ chờ với một ngọn đèn sáng”
Sao hôm nay
Thẩm Trì Xuyên lắc đầu tự giễu bản thân nghĩ nhiều
Có lẽ vì đã quá lâu về nhà nên mới bật đèn nữa
Thế nhưng khi thấy chiếc giường trống trơn cau mày gọi điện cho
“Em Nhiễm Nhiễm”
Tôi đáp yếu ớt: “Không cả đang ở phòng khách”
Thẩm Trì Xuyên cúp máy chạy sang phòng khách: “Em khỏe ”
Tôi khẽ hừ một tiếng xem như đồng tình với câu hỏi đó
Nhờ cơn bệnh lần cái cớ hảo để ăn tối cũng chẳng cần ở bên Thẩm Trì Xuyên cả ngày
lạ thật — đây thường xuyên về nhà giờ ngày nào cũng đúng giờ về đến nơi
Lễ cưới của Lina ấn định đúng ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của
Hồi còn yêu lần đầu Thẩm Trì Xuyên tổ chức sinh nhật cho cảm động đến bật
Khi năm nào cũng sẽ ở bên mừng sinh nhật
Những năm qua thực sự đã làm điều đó
năm nay vẻ như đã quên
Tôi mừng cưới bằng đúng 438 tệ mặc váy thiết kế hàng hiệu thật ở góc khuất nhất trong sảnh tiệc
Trên những bàn tiệc sặc sỡ vẫn nhận vài gương mặt quen thuộc — trong đó cả bố mẹ của Thẩm Trì Xuyên
Mới mấy hôm thôi họ cũng từng như trong lễ cưới của và Thẩm Trì Xuyên
Thật nực
Buồn chán vô vị lôi điện thoại mở một tấm ảnh cưới của hai họ bắt đầu tô vẽ nguệch ngoạc lên mặt họ cho vui
Đang hứng thú bỗng một bé gái chạy nhón chân màn hình tò mò hỏi :
“Chị ơi chị vẽ bậy lên mặt họ thế”
Tôi sang
Cô bé da trắng trẻo đôi mắt to như hai ngôi long lanh đến mức thể làm khác tan chảy
Tôi đưa ngón trỏ lên môi hiệu “suỵt” cúi đầu thì thầm bên tai cô bé:
“Chị vẽ bậy chị là chuyên viên trang điểm cho chết Chị đang làm mặt cho lễ tang đấy”
Cô bé tròn mắt ngơ ngác mà chẳng hiểu mô tê gì đôi mắt mờ mịt càng thêm ngơ ngác
“Chuyên viên trang điểm cho chết là gì ạ Làm mặt tang lễ là gì ”
“Ừm…” Tôi cắn móng tay suy nghĩ nghiêm túc đáp: “Đó là một nghề thiêng liêng Họ âm thầm chỉnh sửa gương mặt cho khác”
“À…”
Cô bé hai má lúm đồng tiền như hoa nở khiến chỉ véo một cái
Tôi đưa tay thì MC sân khấu đã cầm micro bắt đầu lời dẫn chương trình
“Xin chào các quý ông quý bà Trong ngày lành nắng cát tường giáng hạ như hôm nay…”