Một Đời Hoa Nở - Chương 5
9
Ngày thứ hai khi Phó Thanh Hà thành thân liền rời
Mang theo Xuân Đào vẫn còn mạnh khỏe cùng mấy trăm lượng ngân phiếu rời khỏi kinh thành
Cố Tri Dã vì công việc làm ăn cũng đồng hành cùng chúng
“Phù Nương”
Đi đến Thập Lý Đình vén màn xe ngựa lên thấy mái đình là Phó Thanh Hà đang Hắn vẫn mặc một thân hồng y trong tay cầm một vòng hoa đan từ cành liễu
Bỗng nhiên nhớ —dường như ngày chúng thành thân khi thấy mặc hỉ phục buột miệng thốt lên: “Phu quân mặc hồng y thật ”
Khi hề mỉm khiến âm thầm trách lỡ lời Nào ngờ… nhớ mãi quên
Cố Tri Dã bên cạnh chút ghen tuông: “Lưu khách bằng cành liễu tặng liễu để tiễn biệt Xem thật nỡ nàng rời ”
Ta khẽ : “Chỉ là chuyện cũ mà thôi Còn về Cố công tử cửa hàng đã từ đừng nuốt lời đấy”
Cố Tri Dã nhướng mày ngữ khí mang theo hàm ý sâu xa: “Tay nghề của cô nương tinh xảo như thế tại hạ dám bỏ lỡ Tới Vân Châu lợi nhuận chia nàng bảy ba Chỉ sợ cô nương chê tại hạ chẳng tài cán gì”
Ta đang định mở lời đáp thì xe ngựa đột ngột rung lắc dữ dội Cố Tri Dã lập tức đưa tay ôm chặt lấy bảo vệ trong lòng Xuân Đào vốn định lao tới che chắn thấy bèn ôm lấy đống hành lý nép góc xe
Hơi nóng từ lớp áo truyền tới má tim đập thình thịch chẳng rõ là vì sợ hãi vì điều gì khác Trên đỉnh đầu là giọng trấn an của Cố Tri Dã:
“Đừng sợ ngoài xem thử”
Hắn rút từ bên hông một con dao găm nạm đầy bảo thạch đưa cho : “Chốc nữa nếu chuyện gì hãy tự bảo vệ ”
kịp “ hùng cứu mỹ nhân” thì Phó Thanh Hà—vì thấy điều bất —đã đuổi theo lúc đó chạm trán bọn thích khách hai bên giao chiến cuối cùng Phó Thanh Hà tuy thắng nhưng cũng thương ở cánh tay
Đám thích khách rõ ràng ôm ý định giết kiếm còn tẩm cả độc
Cố Tri Dã vết thương sắc mặt lập tức biến đổi vội vã :
“Mau Đưa về Phó phủ Nếu chữa kịp tay e là chặt bỏ”
Mọi cuống quýt đưa Phó Thanh Hà rời Cố Tri Dã lúc rời khỏi còn ngoái đầu thoáng lưỡng lự
Ta mỉm : “Đi đợi ngươi ở Vân Châu”
Không thèm liếc mắt lấy một lần đang tái nhợt môi
Về sự bảo vệ của đoàn xe nhà họ Cố thuận lợi đến Vân Châu
Xuân Đào cửa tiệm đã thu xếp chỉnh tề khỏi cảm thán:
“Cố công tử thật quá chu đáo chuyện gì cũng chuẩn sẵn sàng cho tiểu thư”
Nhìn quanh căn phòng bày trí đúng theo sở thích của trong lòng khỏi dâng lên cảm xúc lạ lẫm
Cố Tri Dã hạng tầm thường Một như thể thật lòng với
Ta đè nén suy nghĩ rối ren an cư ở Vân Châu
Cho đến đêm giao thừa năm Cố Tri Dã mang đầy gió tuyết về
Hắn khoác áo choàng lông hồ ly dày cộp tuyết đọng tóc càng làm tôn thêm dung mạo tuấn Ta từng kỹ thì Cố Tri Dã cũng dáng vẻ xuất sắc đến
Hắn đơn giản kể chuyện ở kinh thành: Phó Thanh Hà khi về phủ phát hiện độc đã thấm sâu Phó phu nhân sống chết cho chặt tay chỉ thể dùng ngân châm khống chế ngăn độc lan rộng nhưng tay của … xem như đã phế
Tay vì trúng độc đã trở nên đáng sợ đến mức nỡ
Nhị công tử Phó gia từng khiến kinh thành điên đảo nay đã thành kẻ rảnh rỗi nghề nghiệp tiền đồ tan tành
Vụ thích sát cũng điều tra rõ chính là do An Lục Dao sai tới
Không biết bằng cách nào khẩu cung biến thành: mục tiêu là ám sát Phó Thanh Hà
Nhắc tới đây tay đang cởi áo choàng của Cố Tri Dã khựng khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt:
“Có thể khiến thích khách đổi khẩu cung chỉ thể là vị nhị công tử Phó gia Giờ mới biết sức bảo vệ nàng ích gì Trước chẳng còn ‘Dao Dao’ dài ‘Dao Dao’ ngắn đấy thôi”
Ta đưa tay sưởi ấm đưa sang: “Vậy nên… ngươi mới kẹt ở kinh thành lâu như ”
Cố Tri Dã lắc đầu: “Ngươi biết kinh thành phiền phức đủ điều Ban đầu Phó gia xử tử An Lục Dao An gia ngăn cản Dù An gia cũng là một mạch quan Phó phu nhân đành đưa nàng trả An phủ Sau đó thấy nàng ở Hồng Thúy Các”
“Hồng Thúy Các”
Cố Tri Dã liên tục giơ tay lên phân bua: “Khách hẹn ở đó vì làm ăn nên bắt buộc đến tuyệt đối tìm cô nương nào khác”
Ta với vẻ hổ đầu : “Ngươi tìm ai thì liên quan gì đến ”
Không ngờ Cố Tri Dã nghiêm túc bước đến mặt trầm giọng:
“Không giống Phù Nương Ta hiểu cảnh của nàng Thật ngay từ lần đầu gặp nàng đã nghĩ— đời thật sự nữ tử dịu dàng đoan trang như ”
“Về biết nàng đã lui hôn cùng Phó Thanh Hà mừng tới mức cứ như trời rơi bạc xuống đầu Ngay cả khi làm ăn với Phó gia ép giá cũng nhịn hết”
Hắn thở dài: “Kỳ thực đã định hợp tác với Phó gia nữa hôm nàng tới thấy nàng từ hành lang… Trong lòng liền nghĩ nếu chỉ cần chịu chút tổn thất mà thể thấy nàng một lần—thì đáng gì cả”
“Khi nàng chủ động tìm đổi thêu thành ngân lượng thật lúc nàng nhắc tới ‘hợp tác đôi bên cùng lợi’— lọt tai một chữ nào”
Mặt đỏ lên lời cũng lắp bắp: “Trong đầu chỉ một chuyện—nàng cùng làm ăn Nàng tin Vậy thể thường xuyên lấy cớ để gặp nàng ”
“Ta biết thân phận cho dù làm đến thương nhân đầu thiên hạ thì cũng vô dụng …”
Ta cắt lời : “ cũng chỉ là thứ nữ xuất thân dân thường Nếu ngươi cưới một tiểu thư quyền quý ngang hàng với Phó gia cũng chẳng chuyện khó”
“ họ… nàng”
Cố Tri Dã từng chữ một: “Cho dù là tiên nữ hạ phàm nàng cũng nàng Sau khi ở bên nàng mới hiểu—tính tình suy nghĩ của nàng ai thể thay thế”
Lòng rung động mãnh liệt
Chưa từng ai với những lời như
Ngay cả cha mẹ khi rời quê lên kinh thành cũng chỉ dặn biết giữ bổn phận lời Phó gia làm loạn mỉm sắc mặt Họ làm thê tử là như thế đấy
cũng là
Ta cũng hỷ nộ ái ố Ta giấu mọi cảm xúc chỉ vì thân phận của Thì … cũng là duy nhất thể thay thế
Ta dám đưa quyết định cúi đầu : “Cố công tử Phù Nương thể cảm nhận tấm lòng của ngài nhưng liệu thể đợi thêm một chút cho thời gian suy nghĩ ”
Cố Tri Dã khẽ gật đầu
Chuyện tối nay xem như từng xảy
Sau khi Cố Tri Dã trở về nếu việc gì cần thiết cũng cần gặp gỡ tiếp xúc với khách khứa
Điều khiến nhẹ nhõm hơn nhiều so với việc dùng lời lẽ ứng phó vẫn thích cúi đầu làm việc hơn
Tiệm thêu của dần dần khởi sắc ở Vân Châu đó cũng tuyển thêm nhiều thợ thêu đa phần là những nữ nhân khốn khổ nơi nương tựa Chuyện ở kinh thành vẫn thi thoảng truyền đến nhưng thật sự còn thời gian để bận tâm
Ngược Xuân Đào ba ngày hai lượt chạy trà lâu nhâm nhi hạt dưa hóng chuyện gặp chuyện thú vị còn chạy về kể với
Nghe Phó gia gần đây đón thêm thành viên mới Phó Thanh An một trưởng tử còn bên phía Phó Thanh Hà càng trở nên ảm đạm La Vân Miểu gây chuyện ầm ĩ ngày nào cũng đánh chửi ngừng
Khi một từng rực rỡ như ánh dương mất hào quang nhiều thứ bỗng trở nên thể chấp nhận
Còn về An Lục Dao La Vân Miểu đã đổ hết mọi oán hận lên nàng Dù sống trong Hồng Thúy Các cuộc sống cũng chẳng khác nào địa ngục chẳng bao lâu nàng quấn trong một tấm chiếu rách ném bãi tha ma nhà họ An cũng bất kỳ động tĩnh gì
Mùa xuân cứ thế lặng lẽ tràn về Vân Châu
Hôm nay vẫn như thường lệ ở trong viện dạy các thợ thêu cách thêu thùa
Cố Tri Dã bước nhanh giữa sân từng bước dẫm lên lớp hoa đào trải đầy mặt đất
Ta ngẩng đầu màn hoa đào tung bay bên hông cài một túi hương do chính tay thêu bên trong là bùa bình an đã cẩn thận cầu cho
Trên gương mặt là nụ rạng rỡ
Ta cũng mỉm đáp
Thì cũng từng thấy hoa nở
Hết