Một Đời Hoa Nở - Chương 4
7
Từ lần An Lục Dao tìm gặp ngày tháng bỗng trở nên náo nhiệt
Đầu tiên là Phó phu nhân ban cho ít vàng bạc trâm cài chu sa La Vân Miểu cũng gửi thiệp mời đến rủ tham dự yến tiệc thưởng cúc sắp tới
Ta cầm tấm thiệp trong tay nhớ đến kiếp Khi tin đồn về bắt đầu lan khắp nơi cũng chính buổi yến tiệc những nữ tử ái mộ Phó Thanh Hà đã khiến mất hết mặt mũi đám đông
con thể mãi sống trong quá khứ
Ta giống kiếp mặc vải thô cài hoa dại Ngược lần khoác lên xiêm y lộng lẫy mà Phó phu nhân ban tặng thản nhiên tới dự yến Ngay cả lễ vật mang theo cũng chọn từ đống thưởng vật trong phủ
Lông cừu vẫn mọc cừu mà thôi
“Xem kìa biểu tiểu thư từ quê lên của chúng ngờ cũng phồn hoa kinh thành mê hoặc Cha mẹ chết bao lâu đã ăn mặc rực rỡ thế ”
An Lục Dao ở một bên lên tiếng:
“Chị chẳng quá lời Nữ tử vốn thích hơn nữa ‘nữ vi duyệt kỷ giả dung’ Phù Nương cũng chỉ là vì bản thân mà thôi”
Tiệc thưởng cúc còn bắt đầu lời giễu cợt đã vang lên Ta vốn định để tâm nhưng câu của An Lục Dao như một cái bẫy đẩy đầu sóng ngọn gió làm ngơ cũng nữa
Ta mỉm : “Vấn tóc lên là lễ nghi mặc đồ nhã sắc là bổn phận Chẳng lẽ cô nương đội khăn tang đến dự tiệc ”
“Nếu cô nương ngại Phù Nương lập tức sai nha về phủ mang tang phục đến tặng cho cô”
“Vô lễ”
Nàng dựng thẳng mày liễu: “Ngươi biết cha là ai Nếu nhờ Lục Dao nhắc đến còn nhớ một đứa con gái của dân thường như ngươi dám vọng tưởng trở thành nhị phu nhân Phó gia thân phận của ”
“ thế ngươi nên biết thân biết phận đừng tưởng rằng thể vị trí nhị phu nhân mà ức hiếp Lục Dao Nàng là biểu của nhị công tử Phó gia thể giống hạng như ngươi”
Những nữ tử bên cạnh nhao nhao cất lời An Lục Dao đúng lúc rơi lệ nhẹ giọng: “Lục Dao vốn nhà Phó gia chịu chút thiệt thòi cũng là điều nên”
Ta khẽ nhướng mày kinh ngạc: “Cô nương là Phù Nương và nhị thiếu gia đã giải trừ hôn ước từ ngày phủ nếu cô nương câu trả lời e rằng nên tìm đến Phó phu nhân thì hơn”
“Hơn nữa biểu tiểu thư thẳng thắn nghĩa khí như chỉ dám đến tra hỏi lúc Phó Thanh Hà trong phủ”
Lời dứt khí bỗng trầm xuống
Ta mỉm ý vị: “Nếu đến vị trí nhị phu nhân lẽ… An cô nương mới là phần hơn”
Ánh mắt về phía An Lục Dao mang theo ẩn ý Sắc mặt nàng thoắt cái trắng bệch gượng gạo : “Phù Nương thật biết đùa Thanh Hà là biểu ca của làm dám nghĩ đến chuyện đó”
Thế nhưng chính câu khiến lòng dấy lên nghi ngờ
Phó gia đang đà hưng thịnh Phó Thanh Hà dung mạo tuấn tú ngoài ngoài thì khả năng nhất… chính là An Lục Dao – vị thanh mai nàng dù là kiếp kiếp ở kinh thành đều vô cùng khéo léo bước cũng như cá gặp nước
Nếu dựa thế lực nhà mẹ đẻ thì chính là như hiện tại: luôn tìm cách phủ nhận phủi sạch để mặc cho những nữ tử khác vì tranh đoạt mà lộ mặt còn bản thân thì mỉm bên cạnh Phó Thanh Hà
Một giọt máu cũng dính tay
Thủ đoạn… quả thật tinh tế
An Lục Dao ngờ trực tiếp vạch trần mọi chuyện như thế nhất thời cũng chút rối loạn Ngay khi đó Phó Thanh Hà cũng bước tới
Ta liếc bên cạnh cong môi mỉm :
“Về ”
Cố Tri Dã hình như gầy cũng nở nụ với :
“Lâu gặp cô nương vẫn chứ”
Ta mở miệng mấy lần khuôn mặt còn vương vẻ phong trần cuối cùng cũng chỉ nhẹ giọng thốt hai chữ:
“Ổn cả”
Gương mặt Phó Thanh Hà lập tức sa sầm
Hắn lạnh hai tiếng:
“Ta ngờ Phù Nương với một thương nhân thân thiết đến ”
Ta khẽ cau mày cách gọi nhưng phản ứng đó chỉ khiến càng thêm tức giận Hắn lập tức túm lấy cổ tay trong mắt là hận ý cuồn cuộn như bão tố sắp ập đến
Hắn gì để oán trách đây
Dưới ánh mắt bao chẳng thể rõ điều gì chỉ thể nghiêng sát tai nghiến răng khẽ:
“Về chúng sẽ tính sổ”
Phía lưng là An Lục Dao nước mắt rưng rưng như sắp
8
Mọi chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của An Lục Dao
Khi mọi thấy nàng và Phó Thanh Hà cùng tỉnh dậy một chiếc giường La Vân Miểu liền xông tới túm lấy tóc nàng kéo thẳng xuống đất Thân thể trần trụi che đậy cứ thế phơi bày mặt các vị phu nhân quyền quý
“Tiện nhân”
Toàn thân La Vân Miểu run lên bần bật gương mặt An Lục Dao lập tức sưng đỏ căn bản cách nào ngăn
“Lúc là ai với tình ý với biểu ca Tiện nhân Ngươi mà lén lút tư thông với nhị biểu ca lưng ”
Phó phu nhân cũng mang vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ Bà vốn yêu quý An Lục Dao nhưng hành vi tùy tiện nơi gối chăn thế khiến bà cảm thấy mất mặt bởi bà chẳng ngăn cản cháu gái nổi giận Nói cho cùng La Vân Miểu thay bà trút giận nào khác gì bà tự trách phạt An Lục Dao
Kiếp giống kiếp
An Lục Dao trở thành ánh trăng sáng trong lòng Phó gia mà vì thất tiết hôn nhân nên danh tiếng hủy hoại cuối cùng chỉ đưa Phó phủ với thân phận một di nương Còn sắp xếp trở về viện ban đầu
Chẳng bao lâu hôn sự của Phó Thanh Hà cũng định đoạt — là với La Vân Miểu
Nàng vốn đã tình cảm với Phó Thanh Hà hơn nữa La gia cũng là thân thích ai phản đối
Về phần ở đây cũng chẳng tiện Phó phu nhân hiểu rõ điều đó nên khi đề xuất cáo từ bà cũng níu giữ chỉ đưa một khoản bạc lớn xem như tiễn biệt
Kết quả là ngay đêm hôn lễ Phó Thanh Hà lén lút viện như mà chẳng dám mở lời
“Nương nàng ”
Ta gật đầu: “Vẫn nên chúc mừng nhị thiếu gia”
Gương mặt Phó Thanh Hà như phủ mây đen nhíu mày giọng nặng nề: “Đó là sai lầm… Phù Nương hôm uống rượu cứ tưởng đó là nàng”
“Nhị công tử lấy gì mà chắc chắn đó là ”
Câu phản vấn khiến Phó Thanh Hà ngẩn ấp úng đầu chẳng dám thẳng
“Là vì… trong trà của hạ dược đúng ”
Ta lạnh: “Ta vốn cho rằng nhị thiếu gia là phong độ như gió trong sáng như trăng Không ngờ là kẻ tiểu nhân ép buộc khác Ngươi tưởng An Lục Dao vì mặt trong gian phòng ”
An Lục Dao vẫn luôn cho rằng chiếm vị trí đặc biệt trong lòng Phó Thanh Hà Vì thời thơ ấu thể rời chút vướng bận khi ở bên ngoài cũng thể tự tin khoác danh nghĩa biểu để phủi sạch quan hệ
rõ ràng bọn họ chỉ là thân thích xa thân thiết đến mức khiến cả La Vân Miểu cũng chẳng thể sánh bằng
Kiếp hiểu thật sự tin lời nàng còn đem nỗi khổ của mà kể với nàng
Mỗi lần và Phó Thanh Hà xảy mâu thuẫn nàng tỏ vẻ hiểu chuyện tới thư phòng an ủi là để hòa thuận Đến cuối cùng nàng còn ngang nhiên bên cạnh Phó Thanh Hà như thể danh chính ngôn thuận
Sau khi trúng độc thân thể mỗi ngày một yếu nàng dựa sự thân thiết ngày và Phó Thanh Hà ngầm thừa nhận dần dần nắm lấy việc trong nhị phòng Đến mức đôi khi uống một bát cháo cũng nàng đồng ý
Về … ngay cả một ngụm nước cũng sắc mặt nha của nàng chớ đến việc mời đại phu
Ta cứ thế từng chút một cảm nhận cơ thể suy kiệt từng bước từng bước đối mặt với cái chết
Mà nay khi nàng thấy Phó Thanh Hà đối với tỏ thân thiết rốt cuộc cũng yên nữa
Ta cố ý gọi là “Thanh Hà” ngay mặt nàng thậm chí trong yến tiệc thưởng cúc còn cố tình đổi đồ ăn và trà nước với đó giả vờ việc bàn riêng cùng Phó Thanh Hà kéo hậu viện
Quả nhiên nàng liền đuổi theo
Dược phát tác nhanh chẳng bao lâu nàng đã còn phân biệt phương hướng
Ta thừa cơ dẫn nàng gian phòng kéo chăn gấm đắp lên buông rèm xuống Trong ánh sáng lờ mờ chẳng ai thể rõ giường là ai
“Nếu thật sự làm gì ngươi đã chẳng để An Lục Dao bắt gặp trong tình cảnh đó”
“Chỉ cần gọi đại phu đến là đủ”
“ ngươi thì Cái gì cũng rõ ràng biết đổi vẫn kìm lòng dục mà cùng nàng bại hoại”
Phó Thanh Hà vội vã phản bác giọng hoảng loạn cực độ:
“Không Phù Nương nàng thể nghĩ về như ”
“Sao thể”
Ánh mắt lạnh lùng nheo bậc thềm xuống giọng đầy khinh miệt:
“Sự hiểm độc của ngươi làm biết Có lẽ nên đổi cách gọi gọi ngươi là ‘Phó đại nhân’ thì đúng hơn”
Lời dứt Phó Thanh Hà lập tức nghẹn họng gần như thất thố Hắn cứng đờ tại chỗ lâu mới rón rén ngẩng đầu trong mắt mang theo tia hoảng hốt:
“Ngươi cũng… đã ”
“Vậy thì ngươi cũng nên biết chán ghét ngươi đến nhường nào”
“Phó đại nhân ngươi khiến cảm thấy buồn nôn”
Phó Thanh Hà cuối cùng cũng cúi đầu khổ:
“Phải thật dơ bẩn”
“Phù Nương… cứ tưởng đây là cơ hội ông trời ban cho ”
“Đáng tiếc… cuối cùng vẫn là bỏ lỡ ”