Một Đời Hoa Nở - Chương 3
5
An Lục Dao trở về sớm hơn dự liệu Tin tức truyền đến khi thêu xong hoa văn bức bình phong mà khách nhân đặt riêng bất cẩn khiến đầu kim đâm da máu lập tức trào
Khó trách dạo gần đây thấy bóng dáng Phó Thanh Hà trong phủ thì là đón An Lục Dao Một chuyến trăm dặm e rằng cũng cam tâm tình nguyện như uống nước ngọt
gì thì thân phận vẫn cao quý hơn nàng Ta gọi Xuân Đào chuẩn thay một bộ xiêm y để qua gặp
“Phù Nương”
Một tiếng hô lớn khiến giật Phó Thanh Hà đen mặt nhưng ánh mắt sáng rực
Hắn vui vẻ chạy ai ngờ lúc đó đang thay y phục cánh tay trắng ngần còn kịp che cứ thế lộ ngoài
Ta vội vòng tay kéo lấy áo khoác ngoài giận thẹn
Xuân Đào lập tức chắn mặt :
“Nhị thiếu gia mà gõ cửa”
Phó Thanh Hà luống cuống giọng cao vút mang theo vẻ kích động lời cũng trở nên lắp bắp
“Ta… tưởng Phù Nương đang lo cho nên đến… báo… báo bình an”
Nói năng lộn xộn lập tức chạy ngoài đến mức lúc bước qua ngưỡng cửa còn vấp thật dáng chút nào
Ta giận đến đỏ mặt thay y phục xong bước liền trông thấy Phó Thanh Hà tay cầm trường kiếm cúi đầu đó Vừa thấy mặt lập tức đỏ lên đầu nhưng khóe môi vẫn kìm mà cong lên
Trước nhận là hạng lưu manh
Ta chẳng thèm để tâm bước thẳng về phía Phó Thanh Hà vội bên cạnh ngừng bắt chuyện Dù đáp lời vẫn thể vui vẻ kể hết những chuyện lặt vặt đường từ phong tục đến cảnh sắc
Hắn hề biết con đường từng qua trạm dịch rộng rãi đầu bếp chuyên nấu ăn thậm chí chỗ ngủ cũng trốn tránh ánh mắt đời Vì sợ khinh thường còn cố ý thuê xe ngựa khi nhập kinh
Hắn từ nhỏ đã sống trong nhung lụa làm thể hiểu nỗi vất vả đầy bụi đường
Kỳ thực và từng là cùng một con đường
“Biểu ca”
An Lục Dao mỉm bước đến Nàng mặc một chiếc áo ngắn mới cũ trời còn đông mà đã mặc dày gương mặt nhỏ nhắn thanh tú nhưng mái tóc cài mấy bông hoa nhỏ cố tình làm giảm khí chất vốn rực rỡ của
Phó Thanh Hà theo bản năng bước lên: “Sao một đây hứng gió Cẩn thận cảm kêu đắng thuốc”
Ánh mắt nàng dừng phần cảnh giác: “Vị là”
Phó Thanh Hà thoáng sửng sốt ánh mắt mang theo một tia cầu xin Ta liền hành lễ:
“Tiểu nữ là thân thích bên ngoại của Phó phu nhân tạm trú tại Phó phủ Cô nương cứ gọi là Phù Nương là ”
Yết hầu Phó Thanh Hà khẽ động cuối cùng vẫn phản bác: “Phải hai nên thân thiết một chút”
Sắc mặt An Lục Dao dịu : “Dĩ nhiên là ”
Chuyện với nàng chẳng mảy may gây sóng gió gì Dù trong lòng nàng Phó Thanh Hà từ nhỏ đã là của nàng Ngược là Phó Thanh Hà đó còn lén tìm giải thích rằng vì An Lục Dao thể trạng yếu nên tạm thời thể để lộ chuyện giữa chúng
Câu … đã quen
Mỗi lần gặp An Lục Dao xong là nàng sẽ phát tác Phó Thanh Hà đến dạy dỗ :
“Dao Dao đã xem nàng như biểu tẩu nàng cứ cố chấp đối đầu với nàng ”
“Sao nàng thể bớt thành kiến Trong nhà rối tung rối mù thế nàng vui lắm ”
Giờ đây vẻ mặt hốt hoảng của chỉ cảm thấy buồn
“Ta hiểu nhị thiếu gia”
Lời khiến Phó Thanh Hà nghẹn sang trong mắt lộ rõ sự hoang mang
“Không… ý đó…”
Ta mỉm cắt lời : “Nhị thiếu gia hiểu Biểu tiểu thư thân thể yếu ớt nhưng Phó gia sẽ chăm sóc nàng thật ”
“Vậy còn nàng thì ”
Sắc mặt bỗng chốc trầm xuống mang theo cơn phẫn nộ như chẳng màng hậu quả: “Có nàng vẫn luôn tính toán rời khỏi Phó gia”
Ta nhíu mày: “Buông ”
Hắn siết chặt kéo lòng hai tay giữ lấy vai gắt gao buông
“Phù Nương đã cho nàng đủ thời gian Đừng lời”
Toàn thân như rơi hầm băng đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc thân thể bắt đầu run rẩy
Bên tai vang lên tiếng thì thầm lạnh lẽo đến rợn :
“Phù Nương lần … đừng hòng trốn nữa”
6
Ta mơ hồ xác nhận một chuyện
Phó Thanh Hà… dường như cũng đã trọng sinh
Những việc làm trong kiếp dần trở nên rõ ràng
Kiếp dù thế nào ánh mắt và chân mày vẫn luôn mang theo vẻ ngạo nghễ của thiếu niên lần ngay từ khi gặp mặt đã là một điềm tĩnh dường như mọi chuyện đều trong lòng bàn tay
Giống hệt dáng vẻ khi bước triều đình ngày càng chín chắn đôi mắt luôn khẽ rũ xuống khi khác
Ta hoảng loạn về viện hành lang là một mảng cúc muôn màu Ta vốn yêu hoa cúc từ khi dọn đến nơi nhà kính liên tục đưa đến đủ loại phần lớn đều là hoa cúc
Thì là trùng hợp như vẫn nghĩ
“Xuân Đào tìm Cố Tri Dã rằng gặp ”
Phó phủ… thể ở nữa
Thế nhưng kế hoạch của còn thành hình Cố Tri Dã đã vì một vụ làm ăn ở phía nam xảy sự cố mà lập tức lên đường trong đêm còn … thì giam lỏng trong viện một cách thức khác
Phó Thanh Hà viện cớ cảm phong hàn sợ lây sang An Lục Dao thể chất yếu ép buộc sắp xếp đến viện gần Ta một lần nữa như về quá khứ sống những ngày âm u tăm tối chỉ biết hoa văn khắc song cửa chờ đợi một cái kết đã định sẵn là cái chết
An Lục Dao cuối cùng cũng biết chuyện Khi nàng dẫn theo nha xông đôi mắt đã mang theo sự ghét bỏ sâu sắc Ta bật
“Biểu tiểu thư đây là ý gì”
“Ngươi còn mặt mũi gọi ” An Lục Dao lạnh “Ta cứ tưởng cô nương chỉ là tạm trú nào ngờ là một con chim sẻ bay lên cành cao”
Ta khẽ chỉnh tư thế:
“Biểu tiểu thư thật kỳ lạ Ta và nhị thiếu gia đã giải trừ hôn ước ngay ngày phủ Nếu biểu tiểu thư một lời giải thích cũng nên đến tìm ”
“Hơn nữa biểu tiểu thư chuyện chính nghĩa như vì chỉ dám đến tra hỏi khi Thanh Hà trong phủ”
Âm thanh cái tát vang lên giòn giã mặt Ta biết quá rõ con An Lục Dao bề ngoài thì mềm mỏng yếu đuối lưng chẳng bao giờ chịu thiệt Mà cái tính khí ngang ngược coi ai gì … đều là do Phó Thanh Hà nuông chiều mà
Cho nên khi Phó Thanh Hà tới tìm chẳng lấy làm bất ngờ
Hắn mang vẻ mặt phức tạp chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Vì ”
“Phù Nương nàng thể quá đố kỵ như ”
“Muội An đánh nàng nhưng thân thể nàng vốn yếu nàng thể rủa chết sớm Cái tát đó xem như là để nàng sửa cái tật ăn chừng mực”
Lại nữa … Lại là cái kiểu An Lục Dao gì tin nấy
Ta bật thành tiếng lần đầu tiên thẳng ánh mắt lạnh lùng sắc bén Hắn dường như dọa sững lùi hai bước
“Phó Thanh Hà ngươi quá coi trọng bản thân Ta đã lui hôn thì sẽ nuốt lời càng vì ngươi mà tranh giành ghen tuông”
“Huống hồ vốn chẳng thích ngươi”
Ta cong môi nụ lãnh đạm như băng sương
“Người thật lòng yêu… là kẻ khác”
Trán Phó Thanh Hà nổi gân xanh lồng ngực phập phồng mấy lượt cố gắng đè nén cơn giận:
“Không cả thì đã Chỉ cần Phù Nương vẫn ở bên là ”
Hắn liền hai tiếng “ cả” chắc hẳn trong lòng đã nổi giận đến cực điểm nhưng vẫn cố làm vẻ như chẳng chuyện gì xảy Thật khiến thấy đáng khinh
Kiếp thế nào thì thế mỉa mai thì mỉa mai từng để ý đến cảm nhận của Còn bây giờ sắc mặt mà hành xử—nhưng sự tỉnh ngộ đến muộn liên quan gì tới
Lẽ nào đợi kịp phản ứng chỉ cần đầu liền sẽ chờ nơi cũ Mặc kệ bao nhiêu vết thương đã rạch lên ngực chỉ một câu “ cả” là thể xóa sạch
Đến cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết—gương vỡ khó lành
Dù gắn chăng nữa những vết nứt vẫn luôn hiện hữu Mà nhị công tử Phó gia cao cao tại thượng e là vĩnh viễn cũng bao giờ hiểu điều đó