Một Đời Hoa Nở - Chương 2
3
Hắn khoác một chiếc trường sam thắt lưng buộc chặt nơi vòng eo mảnh khảnh treo lủng lẳng ít ngọc bội và túi hương Trên bộ y phục màu đỏ thêu hoa văn bằng chỉ vàng mái tóc vấn cao bằng ngọc quan dáng vẻ như một thiếu niên quý công tử bước từ tranh vẽ
Toàn thân còn khẽ thở dốc túi hương vẫn đong đưa nhẹ xem là vội vàng chạy tới Ta khẽ nhíu mày kiếp hình như chuyện gì khiến gấp gáp đến
“Nhị thiếu gia ngài chậm một chút thôi”
Sau lưng là gã sai vặt vội vã đuổi theo
Ta cố làm vẻ kinh ngạc đó mới hành lễ: “Tham kiến nhị thiếu gia”
Hốc mắt đỏ hoe Khi còn đang nghi hoặc đã bước tới giật lấy ngọc bội trong tay cứng rắn nhét trở tay
“Phù Nương và nàng thể liên quan”
Toàn thân chấn động theo bản năng lui về một bước nắm lấy cổ tay kéo bước trong
“Nương nếu tổ phụ đã hứa hôn với Phó gia chúng thể làm kẻ bất trung bất nghĩa”
Nói đoạn cúi đầu trong mắt như vệt mực đậm chẳng thể tan: “Huống hồ Phù Nương Mối hôn sự thể thành”
Ta gượng một tiếng: “Nhị thiếu gia gì Phù Nương hiểu”
Vừa giật tay khỏi tay đưa ngọc bội cho Hương Nhi lùi lưng Xuân Đào xoay đầu né tránh
Phó Thanh Hà vội : “Vừa là đường đột chỉ là… Phù Nương cô nương là một mang theo di mệnh của tổ phụ chi bằng…”
Ta nhịn vành tai đã đỏ ửng bất giác nổi giận
“Ta và nhị thiếu gia chỉ mới gặp lần đầu chẳng rõ vì nhị thiếu gia những lời Về xin đừng nhắc đến nữa”
Phó phu nhân lập tức liếc La Vân Miểu nhẹ nhàng nắm tay nàng đó sang quát khẽ Phó Thanh Hà: “Chuyện hôn nhân đã cha mẹ định đoạt đừng mấy lời hồ đồ nữa Người đưa thiếu gia về thư phòng sách tỉnh tâm”
Ta để ý nữa khẽ kéo tay áo Hương Nhi Hương Nhi Phó phu nhân một cái dẫn rời
Trên đường Hương Nhi : “Biểu tiểu thư đừng lo nhị thiếu gia nhà dạo đến chùa chẳng may trượt chân ngã từ núi xuống chắc đầu óc vẫn tỉnh táo lắm Phu nhân sẽ dạy dỗ ”
Ta gật đầu thở phào một thật dài
Kiếp cũng quen biết mặt Phó phu nhân nhưng vì hẹn với khác nên đến trễ thành chuyện hôn ước Xem kiếp vì chủ động thay đổi nên vận mệnh cũng đôi phần biến chuyển
Vừa nghĩ đến đó đã cửa viện Ngẩng đầu lên ba chữ lớn “Châu Huyền Các” treo cao
Kiếp nơi chính là viện riêng Phó gia chuẩn cho An Lục Dao
Hương Nhi đẩy cửa bước bên trong thoang thoảng hương hoa khác hẳn với vẻ giản dị cổ kính của kiếp thậm chí trong viện còn dựng cả một chiếc xích đu
“Về đây sẽ là viện của cô nương lát nữa nô tỳ sẽ dẫn Xuân Đào cô nương ngoài một vòng nhận tiền lương tháng xách nước làm việc vặt cũng tiện hơn”
Vậy là bắt đầu sống ở Phó phủ ngày tháng dần trôi qua cũng trở nên yên Ba tháng thậm chí còn tích góp ít bạc
“Mấy ngày nay tiểu thư vẻ vui nô tỳ thấy thời gian thêu cũng nhiều hơn hẳn”
Ta cong mắt :
“Chúng sắp thể rời khỏi nơi chẳng lẽ vui ”
Vừa dọc hành lang liền trông thấy Phó Thanh Hà khoanh tay đó bên cạnh là một thương nhân nổi danh kinh thành – Cố Tri Dã
Ta đang định lặng lẽ rời thì Phó Thanh Hà đã nhanh mắt sải bước đến mặt
“Phù Nương hôm nay thời gian ngoài Phong đỏ ở núi Lâm Phong đang nở rộ nàng ngắm thử”
Hắn với giọng điệu dịu dàng thân thiết khiến cảm thấy khó hiểu Kiếp thời điểm nhất giữa và Phó Thanh Hà thái độ cũng chỉ nhàn nhạt chứ đừng tới chủ động mời mọc như thế Dạo gần đây từ chữ quà vặt ngoài phố đến cả mấy quyển nhàn thư đủ thứ đều đưa đến viện quả thật là nhiệt tình đến mức lạ thường
Ta mỉm đáp:
“Đa tạ nhị thiếu gia chỉ là hôm nay còn chiếc khăn tay thêu xong e là ”
Cố Tri Dã bước lên :
“Phong đỏ ở Lâm Phong sơn nổi tiếng lắm đấy nếu cô nương bỏ lỡ thì tiếc lắm”
Lòng khẽ rung động như điều gì đó chạm đến
“Phù Nương vẫn sẽ ở kinh thành năm nay lỡ mất còn năm chẳng đáng tiếc”
Phó Thanh Hà vẫn giữ nụ môi thậm chí còn vô thức sát bên như đang cố tình khẳng định điều gì đó
Ta lặng lẽ lùi hai bước cố tình xa phớt lờ ánh mắt u ám thoáng hiện trong mắt
“Đã thì… nếu Cố công tử đã lòng Phù Nương xin cùng thưởng lãm”
Ta sang mỉm với Cố Tri Dã:
“Chỉ sợ làm phiền đến công tử ”
Thân thể Phó Thanh Hà chợt khựng sắc mặt trong thoáng chốc trở nên u ám Xuân Đào theo bản năng tiến tới gần thấp giọng :
“Tiểu thư nhị thiếu gia dọa quá”
“Chàng là phu quân Xuân Đào về đừng gọi như thế nữa”
“ mà lão gia và phu nhân lúc rời rõ ràng đã căn dặn…”
Ta lập tức ngắt lời nàng giọng gay gắt:
“Lời lớn thể xem là thật Chúng thể tự đa tình”
Giọng lớn khiến cỗ xe ngựa khẽ rung lên đó lắc lư tiếp tục lăn bánh Ta nhắm mắt thêm lời nào
Thế nhưng lòng rối như tơ vò Dáng vẻ Phó Thanh Hà bây giờ khiến cảm thấy bất an Nếu thực sự thừa nhận mối hôn sự với cách làm việc của Phó Thanh An nhất định sẽ yêu cầu chúng thành thân
nếu thật sự thành thân thì quá bất công cho An Lục Dao
Một sai lầm đã gây thể để xảy lần thứ hai
Phong đỏ ở Lâm Phong sơn quả thật danh bất hư truyền Đứng chân núi dãy núi đỏ rực như lửa bất giác ngẩn ngơ
Lần đầu gặp chính là nơi Hắn từng rừng phong ở ngoại thành kinh kỳ là cảnh sắc nhất thế gian Mỗi độ thu về lá phong dần nhuộm đỏ từng tầng từng lớp xếp chồng lên như ánh chiều tà phủ kín bầu trời rực rỡ đến chói mắt
Sau đó dẫn dạo thuyền tham dự thi thơ cho thấy một kinh thành từng biết đến Mỗi khi kẻ gây khó dễ đều chắn mặt sợ ở nơi xa lạ sống dễ dàng
Nhị thiếu gia Phó gia thực chất cũng là tinh tế
Thế nhưng đó lời đồn nổi lên tứ phía bắt đầu oán trách vài câu nhất là khi An Lục Dao kinh chúng gần như chẳng còn trò chuyện
Nàng là một nữ tử vô cùng rạng rỡ vì tránh họa mà rời kinh cha mẹ thăng chức về
Hai là thanh mai trúc mã tuy chỉ là thân thích xa nhưng tình cảm sâu đậm Có lúc Phó Thanh Hà thậm chí vì nàng mà từ bỏ nguyên tắc của chính
Tính ngày nàng trở về cũng còn xa nữa chỉ một năm nữa thôi
4
Từ lần ngắm phong đỏ mối quan hệ giữa và Cố Tri Dã ngày càng thân thiết cũng bởi vì thể giúp đổi những món đồ thêu lấy bạc nhờ mà tiểu khố riêng của dần đầy lên thậm chí còn mua trâm vàng tặng cho Xuân Đào
Cố Tri Dã thường đùa giỡn rằng nha ăn mặc còn quý giá hơn cả chủ tử chỉ trừ Kiếp chính phụ lòng Xuân Đào kiếp dù thế nào cũng thể để nàng chịu thiệt nữa
Ngược Phó Thanh Hà hiểu vì bắt đầu quanh quẩn trong phủ mỗi ngày khi ngắm hoa cũng thấy đình sách to tiếng thậm chí đến bữa tối cũng bỏ sót bữa nào khiến nhức đầu thôi dứt khoát lấy cớ trốn trong viện ngoài
Điều khiến an lòng là Xuân Đào nay cũng đã đổi cách xưng hô còn gọi là “phu quân” nữa mà trở gọi “nhị thiếu gia” thường ngày gặp mặt cũng khách khí lễ độ
Phó phu nhân rốt cuộc cũng tin chủ ý của bắt đầu thay xem mắt
Nghe một hôm Phó Thanh Hà tình cờ trông thấy việc nổi trận lôi đình đem hết tranh vẽ các nam nhân xé nát thậm chí còn quát lên với Phó phu nhân:
“Đây là sẽ làm thê tử của Nếu nương thật sự gả Phù Nương chi bằng làm chủ gả nàng cho luôn ”
“Xem nhị thiếu gia thực lòng thích cô nương”
Ta chăm chú thêu chiếc khăn tay trong tay mỉm :
“Xuân Đào nếu là ngươi ngươi sẽ chọn một nam nhân chỉ gặp mặt hiểu rõ gì để làm phu quân ”
Xuân Đào lắc đầu:
“ mà mỗi lần việc gì liên quan tới tiểu thư nhị thiếu gia đều khẩn trương Người biết đấy cứ mỗi lần Cố công tử tới tìm tiểu thư nhị thiếu gia đều xa xa Nô tỳ lúc nhị thiếu gia còn cãi với Cố công tử bảo đừng tới gần ”
“Yêu một là đuổi hết bên cạnh nàng mà là chấp nhận mọi thứ thuộc về nàng”
Tay vẫn ngừng thêu:
“Nói chung chỉ cần góp đủ ba trăm lượng nữa chúng thể từ biệt phu nhân Đã là tạm trú thì thể ở lâu quá ”
Xuân Đào vẻ nửa hiểu nửa chỉ bên nhặt sợi tơ
Ta nào biết nàng đang nghi hoặc điều gì nhưng chẳng thể với nàng rằng—vì tiểu thư của nàng là đã trọng sinh nên biết rõ Phó Thanh Hà đối với chỉ là trách nhiệm Hắn bây giờ chẳng qua là đã sớm biết mọi chuyện trong lòng đang đấu tranh giằng xé mà thôi
Chờ đến khi vị biểu tiểu thư kinh cơn mê của Phó Thanh Hà cũng sẽ hóa giải
Cứ thế thêu mãi đến khi ánh trăng rọi khắp sân đèn trong viện cũng đã thắp lên Cố Tri Dã phe phẩy chiếc quạt xếp bước
“Đến đúng lúc lắm đang định tự bày bàn cờ đây”
Hắn lấy từ trong ngực một túi hương:
“Buôn bán thuận lợi đây là phần chia của nàng”
“Đa tạ”
Hắn cũng chẳng khách sáo trực tiếp đối diện Giữa mùi hoa thơm ngát hai bắt đầu một ván cờ trong đêm yên tĩnh
Không ngờ Cố Tri Dã qua là một thư sinh ôn hòa nhưng khi lên bàn cờ sát phạt quyết đoán chẳng bao lâu đã thua
Ta dứt khoát gạt bỏ quân cờ Xuân Đào :
“Cố công tử đừng giận tiểu thư nhà chúng chỉ là cam lòng thua nên bắt đầu giở trò thôi”
Cố Tri Dã bật như hoa nở trong đêm khiến lòng bất giác ngẩn ngơ
Ngẩng đầu cửa chỉ thấy Phó Thanh Hà đang thẳng nơi đó đôi mắt u ám thậm chí ẩn hiện sát ý Hắn lời nào xoay giận dữ bỏ
“Tiểu lang quân giận cô nương đuổi theo ”
“Hắn là nhị công tử Phó gia giận liên quan gì tới ”
Cố Tri Dã một cách khó hiểu nhưng cũng thêm lời nào