Một Đời Hoa Nở - Chương 1
1
Lần nữa tỉnh phát hiện đang ở trong cỗ xe ngựa lắc lư thân vẫn là bộ tang y kịp thay
“Tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh mai chúng sẽ đến kinh thành”
“Xuân Đào”
Nha … chẳng đã Phó gia bán Sao ở đây
Xuân Đào nghi hoặc : “Tiểu thư Gặp ác mộng ”
Ta dụi khóe mắt đã đỏ bừng cho đến khi thấy bông hoa trắng cài mái tóc nàng nghẹn ngào thốt: “Phải thật là một cơn ác mộng đáng sợ”
Nàng nắm tay nhẹ nhàng như mẹ thuở xưa: “Không đợi ngày mai tiểu thư gả Phó gia chỗ nương tựa lão gia phu nhân cũng yên lòng”
Ta trầm mặc khối ngọc bội trong lòng ngực bỗng như nóng rực lên
Nàng biết ban đầu cũng nghĩ như kết cục là trúng độc bỏ mạng ch t nơi đất khách quê
“Phó cô nương đã theo ý trưởng bối cưới nàng nhưng làm chớ quá tham vọng Giữa chúng chỉ cần tương kính như tân là ”
Phó Thanh Hà mặt lạnh là ngày lần đầu tìm vị biểu tiểu thư của thế mà ngay đêm hôm đó đã bước viện
Hắn biết chuyện hôn ước giữa và bỏ trốn về cuối cùng chấp nhận từ đó biểu ở phương xa cũng tới
An Lục Dao lớn lên cùng ngày thành thân của và nàng suốt nửa ngày trong viện nên đêm tân hôn tới và chỉ danh phận thực tình
Thật khi biết chuyện hôn sự Phó Thanh Hà đối với cũng tệ thương hại mồ côi cha mẹ thường ngày cũng quan tâm
Chỉ tiếc sự dịu dàng làm mờ mắt để kinh thành đều biết Phó gia một biểu tiểu thư si mê nhị công tử nhà
mà …
Rõ ràng mới là thê tử chính thất của
Phó phu nhân từng với Phó Thanh Hà tính tình kiêu ngạo từ nhỏ chuyện hôn ước cần chậm rãi mà
Ta thuận theo để mặc những lời đồn lan tràn như dây leo
Đám tiểu thư quyền quý chê nhục mạ
Thậm chí kẻ còn giở trò như đẩy xuống nước ném đá…
Phó Thanh Hà vốn phong lưu đặc biệt là gương mặt khiến nữ tử thành kinh điên đảo tâm can
Lần đầu thấy cũng khỏi rung động
Có khi chiều tà buông xuống cầm vài món quà vặt phố ngẩng cao cằm bước sân viện của dáng vẻ công tử thế gia phóng khoáng khiến lòng khỏi xao động
Người như thế là phu quân tương lai của
đã quên mất chờ mong cuộc hôn nhân chỉ
Toàn kinh thành đều nghĩ lấy ơn mà ép gả trừ trưởng của – Phó Thanh An
Hắn là coi trọng lời hứa tân đế tín nhiệm về theo Phó gia mà địa vị ngày càng cao Phó Thanh Hà cũng từ công tử tiêu dao mà bước triều đình gọi là “Tiểu Phó đại nhân”
Chỉ là… quan hệ giữa và ngày một
Sau đó thân thể dần suy nhược tra thì phát hiện hạ độc nha Xuân Đào lấy cớ bán
“Ta biết hận chiếm lấy vị trí phu nhân”
Trước lúc chết mỉm Phó Thanh Hà: “Kiếp là liên lụy về … cưới biểu tiểu thư cửa hãy đối đãi với nàng Nếu còn kiếp …”
Ánh mắt dần trở nên mờ đục: “Chúng … đừng gặp nữa”
Xuân Đào hầu hạ hơn mười năm cuối cùng rơi cảnh bần hàn khốn khó
Còn bọc trong một tấm chiếu rách ch t tên tuổi
Nay cửa Phó phủ còn vui mừng như Xuân Đào năm đó trong lòng chỉ còn lạnh lẽo
Hôm nay chỉ là bái phỏng
Mà là lui hôn
2
Ngay khi nha Phó gia dẫn chúng nội viện tiếng vui vẻ từ bên trong vang lên khiến tai như ong ong Ta chỉ thể cố gắng giữ nụ gượng gạo
Cha mẹ đã mất trong nhà còn ai chống lưng tỷ để nương tựa con đường phía của chỉ thể dựa sự che chở của Phó phu nhân mà sống
Ít nhất vì Xuân Đào lần cũng chút bạc trong tay Định liệu xong xuôi ôm chặt miếng ngọc bội bước trong
Bên cạnh Phó phu nhân là cô con gái thứ ba của nhà mẹ đẻ bà La Vân Miểu
Nàng nuông chiều từ nhỏ lúc chỉ liếc một cái sang với Phó phu nhân
Phía là hai vị tiểu thư thứ xuất của Phó gia Phó Vân Nương và Phó Hà Nương
Phó phu nhân mỉm : “Trước đó cha mẹ con gửi thư tới còn nghĩ biết khi nào con mới đến đường xá xa xôi vất vả ”
Ta khẽ đau khổ: “Thực sự là cha mẹ còn cách nào khác nếu cũng dám đến làm phiền phu nhân”
Phó phu nhân khẽ gật đầu: “Đứa trẻ ngoan khổ cho con ”
Nói bà bảo mọi cùng hành lễ làm quen
“Đây là Phó Phù Nương nếu gia đình họ giúp đỡ Phó gia chúng cũng ngày hôm nay”
“Vân Nương Hà Nương các con nhất định đối xử tử tế với nàng thất lễ”
“Dạ”
Ánh mắt tò mò của hai lập tức hướng về phía
Năm đó lão gia Phó gia ngang qua trấn Thanh Phong gặp sơn tặc Ông nội liều chết cứu giúp mới giữ mạng sống cho lão gia
Trùng hợp khi mới chào đời Hai lão nhân đầu óc hồ đồ vỗ tay định đoạt thế là hôn sự của và Phó Thanh Hà cứ như mà định xuống
Đó chính là nghiệt duyên giữa và Phó Thanh Hà
“Đây chính là vị cô nương mà Phó gia gia định hôn với biểu ca Thanh Hà ở bên ngoài ”
La Vân Miểu nhạt: “Cũng chẳng xinh lắm”
Phó phu nhân lập tức ngắt lời: “Không như Nếu biểu ca con thấy chắc chắn sẽ làm ầm lên”
Bà liếc một cái giọng điệu bình thản: “Phù Nương đường xá xa xôi vất vả cứ nghỉ ngơi từ nay cứ xem như là biểu tiểu thư của Phó gia”
Ngay lúc quỳ xuống
Mọi kinh ngạc
“Phu nhân thứ đây là ngọc bội mà lão gia Phó gia đã tặng cho ông nội Phù Nương là nữ nhi tiện mang theo vật quý giá như Nghĩ nghĩ chi bằng trả thì hợp lý hơn”
Ngọc bội chia làm hai tinh mắt đều biết đây ý nghĩa gì Trên mặt Phó phu nhân thoáng hiện vẻ vui mừng cuối cùng cũng lộ chút chân tình
“Đứa trẻ ngoan thật dễ dàng gì mà con thích khoe khoang Vật do lão gia tặng đời làm thể thu hồi ”
Ta ngẩng đầu thẳng Phó phu nhân Ta biết điều bà chính là thái độ kiên quyết của
“Cha mẹ Phù Nương qua đời từ nay về chuyện hôn nhân sẽ do bản thân tự quyết Hơn nữa đang trong ba năm để tang Phù Nương làm lỡ dở”
“Lần tới đây chỉ là để trả ngọc bội từ nay về nam cưới nữ gả còn liên quan”
Phó phu nhân vui mừng đến mức khó thể kiềm chế biết lần ở Phó phủ sẽ còn như kiếp bước sợi dây mỏng manh
“Chuyện cưới gả gì chứ Phù Nương cô đơn lẻ bóng là suy nghĩ chu ”
“Hương Nhi đưa biểu tiểu thư về viện bảo nhà bếp chuẩn vài món ngon Từ nay về biểu tiểu thư ở trong phủ cứ như tiểu thư chính thức”
Ta trao ngọc bội cho Hương Nhi đang định rời thì bất chợt bắt gặp bóng dáng khiến mãi quên ngay cả khi đã chết