Một Đời Có Người Cho Ăn Là Đủ - Chương 3
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Chẳng cần căn dặn nhiều đã sớm chu đáo chuẩn sẵn đủ loại đồ ăn thuyền
Không chỉ món chay của chùa điểm tâm các loại trái cây mà còn cả bánh ngọt do cung nhân tự tay làm
Triệu Hành cho thái giám cung nữ cùng ngay cả chèo thuyền cũng cần tự cầm mái chèo đưa thuyền mãi cho đến khi đến nơi sen mọc rậm rạp còn trông thấy bóng bờ mới dừng
Chúng chiếc thuyền gỗ nhỏ xung quanh hoa sen và lá sen còn cao hơn cả đầu che bóng râm mát rượi
Hương sen thoảng khắp trong khí
Hắn lặng thinh một lúc mới tiếp lời — đoạn mà lúc mới một câu đã khiến cung nhân sợ tới mức quỳ rạp
Lúc mới biết thì Tiên hoàng hậu khi sinh đã hãm hại khó sinh mà mất đời đã còn mẫu thân thân thể bẩm sinh yếu ớt yếu hơn nhiều so với các hài tử bình thường
May nhờ Thái hậu nương nương kiên quyết mới lập làm Thái tử nhưng dẫu phe của Nhị hoàng tử vẫn luôn dòm ngó từng từ bỏ dã tâm
Lần theo Thái hậu đến Từ An Tự chính là vì bọn đại thần ủng hộ Nhị hoàng tử ngày càng nhiều Thái hậu bất đắc dĩ mới mang đến đây để kéo dài thời gian
Cuối cùng cũng hiểu vì lúc nào cũng lạnh lùng tâm tình tệ như — thì đáng thương đến thế
Thế nhưng điều là:
“ mà… cơm ở đây khó ăn như thế ngươi ăn nổi thì chẳng càng yếu hơn ”
Không thể trách lúc vẫn còn nghĩ đến chuyện ăn Chủ yếu là do di nương chịu để đến đây cũng vì nghĩ rằng theo như lời đồn về món chay ở đây và những “tiền lệ” của ở vài tháng chắc chắn sẽ gầy
Thái tử im lặng một lúc mới chậm rãi :
“Nhìn ngươi ăn ngon lành như còn tưởng ngươi thấy món ở đây ngon đấy”
Hắn ăn suốt suýt nữa hoài nghi vị giác của chính
Ta: “… Ta chỉ là kén ăn chứ biết ngon dở”
Hắn lúc mới Thái hậu thật sự còn cách nào khác nên mới “lấy độc trị độc” coi ngựa chết như ngựa sống mà chữa:
“Nghe các quý nữ từng theo bà đến đây lễ Phật khi về nhà đều ăn uống ngon miệng hơn hẳn”
Ủa cũng lý phết
Nói chuyện một hồi đã quên khuấy mất chuyện đại tỷ tỷ đó… đói
Ta liền ăn liền hai miếng điểm tâm sang Thái tử thấy vẫn vẻ tâm trạng chẳng buồn ăn Ta đồ ăn mặt :
“Thái tử ca ca bát ngũ bảo rau tươi hình như ngươi thích ăn để giúp ngươi giải quyết nhé”
“Ừm”
“Còn bát chè hạt sen nữa…”
Hắn dứt khoát chẳng buồn khách sáo đẩy hết qua cho
Ta “hừ hừ” vùi đầu ăn cực kỳ sung sướng đột nhiên than nhẹ một tiếng:
“Lục Y…”
“Ừm” Ta ngẩng đầu
“Ngươi thật đúng là biết ăn đấy” Hắn vươn tay dài giật lấy nửa bát chè hạt sen còn trong tay :
“Di nương ngươi ngươi gầy còn khó hơn Quý phi phụ hoàng lập Nhị ca làm Thái tử”
Ta ngây chẳng hiểu câu của ý gì
Chỉ hiểu một chuyện — biết ăn còn giật mất đồ ăn trong tay
08
Từ hồ trở về Thái tử liền đưa gặp Thái hậu xin cho khác đến ở trong chùa nữa
Vừa tới cửa nội thất của Thái hậu đã bên trong vang lên tiếng chuyện
“Hử ngươi truyền lời về ai gia Y nhi bầu bạn là đủ cần quá nhiều tới đây đừng đến quấy rầy sự thanh tĩnh của ai gia”
“Thái hậu đúng Người vẫn bảo ăn khỏe là phúc nô tỳ thấy Lục cô nương đúng là một phúc khí Thái tử điện hạ ở bên nàng mấy hôm nay dùng cơm nhiều hơn bình thường cũng từng sinh bệnh Nô tỳ nghĩ cần đợi hồi cung e là thân thể của điện hạ cũng lên ít ”
Thái hậu ha hả:
“Phải ở trong cung mỹ vị trân bảo đều động tới đây thì ăn nửa cái bánh hoa sen khác ăn dở…”
Ta đến đây liền sang hỏi Triệu Hành ý Thái hậu nương nương là cho khác tới nữa thì chúng cũng khỏi cần mở miệng đúng
Chưa kịp hỏi đã thấy từ mang tai đỏ bừng đến tận vành tai
Ta còn hiểu làm thì đã bỏ chạy mất
… Khinh công như cũng chẳng yếu đuối gì mấy
Ta gãi gãi đầu mù mờ trở về phòng một
Đi nửa đường mới nhớ tới câu cuối cùng mà Thái hậu
Triệu Hành ăn nửa cái bánh hoa sen để
Thì cũng thích món đó lúc thấy chẳng động đậy gì đến cả đĩa cứ tưởng ăn
Biết đã để hẳn một cái cho
Lúc đó ăn đến bốn cái rưỡi đúng là no thật…
09
Cuối cùng đại tỷ tỷ các nàng chẳng ai đến Từ An Tự
Còn ngày nào cũng theo Thái tử ăn chực uống ké sống sung sướng suốt hơn hai tháng
Sức khỏe của quả nhiên cũng như Thái hậu mong mỏi lên rõ rệt
Chỉ điều di nương chắc thất vọng — bởi vì chẳng những gầy mà còn béo lên thêm ba cân
Những ngày ăn no ngủ kỹ thật quá hạnh phúc trôi qua cũng thật nhanh Chớp mắt đã đến lúc theo Thái hậu hồi cung còn cũng trở về phủ
Ta thật nỡ xa — chủ yếu là nỡ rời khỏi đám điểm tâm và bánh ngọt luôn sẵn bên
Nghĩ đến bát cải trắng luộc nước trong phủ càng lưu luyến đến mức suýt
Triệu Hành định bước lên Phượng liễn của Thái hậu liền trông thấy nha đầu tròn trĩnh ở đằng xa đôi mắt mà chằm chằm
Bước chân khựng chẳng hiểu buột miệng thốt :
“Ngẩn làm gì trong cung còn nhiều món thích ăn hơn nữa đấy còn mau theo cho kịp”
Dẫn nữ nhi của thần tử nhập cung vốn chẳng hợp quy củ bèn thỉnh cầu Hoàng tổ mẫu:
“Sắp đến mùa ăn đại cua đúng ạ Tôn nhi dày yếu ăn nổi Hay là để nàng cung thay tôn nhi ăn ”
Đại cua
Ta tới bên liền thấy câu mắt lập tức sáng rực nhịn Thái hậu nương nương với ánh mắt đầy khẩn thiết miệng thì nuốt nước miếng ừng ực
Thái hậu chúng đầy từ ái :
“Được Y nhi luôn giúp ngươi ăn mấy món ngươi thích cũng thể để nàng ăn công Ai gia sẽ phong nàng làm huyện chủ cho nàng cung ở cùng ai gia thế nào”
Còn kịp tạ ơn Thái hậu nương nương ban ân Triệu Hành đã cao hứng hơn lớn tiếng:
“Tạ ơn Hoàng tổ mẫu”
Ta nghĩ bụng lẽ trong cung thực sự nhiều món ăn…
Mà thì cần giúp đỡ
10
Xuân thu đến đã ở trong cung tám năm
Tám năm nay sống giữa nhung lụa giàu sang mà vô thức gầy nhiều
Dù mặc y phục màu cam vàng khi xưa cũng chẳng còn giống một quả bí ngô tròn nữa
Thế nhưng Thái tử vẫn cứ gọi là tiểu bí ngô đặc biệt là mỗi khi tranh đồ ăn với lần nào cướp phần thắng đều đắc ý :
“Tiểu bí ngô cô thắng ”
Ta nghĩ chắc gầy là do càng ngày càng ăn khỏe suốt ngày giành đồ ăn với
Thái tử giờ đã còn là thiếu niên gầy yếu chỉ biết đẩy đồ ăn cho thuở
Lúc nhỏ chỉ cao hơn một chút giờ thì đã cao hơn gần một cái đầu
Trong khi ngày càng mảnh khảnh thì càng thêm cường tráng tài cưỡi ngựa bắn cung cũng vô cùng xuất sắc thể bách phát bách trúng
Dù thường xuyên giành đồ ăn nhưng vẫn thích cuộc sống trong cung chẳng chút nào về nhà
Thái hậu từng mấy lần thay từ chối phụ thân đón về
Năm nay phụ thân một lần nữa dâng tấu xin đón về phủ
Ta đã mười lăm tuổi về để xem mắt chọn gả làm thê
Lần yêu cầu hợp tình hợp lý Thái hậu cũng tiện từ chối thêm đành để trở về
Sắp về ngôi nhà xa cách bấy lâu hiểu trong lòng thấy chút hoang mang
Rõ ràng đường về phụ thân đối với khách khí còn như thuở nhỏ cứ bắt bẻ từng ly từng tí
Khắp triều đều biết là huyện chủ Thái hậu sủng ái nhất hơn nữa giờ cũng chẳng còn béo nữa cũng lo di nương mỗi ngày chỉ cho ăn nửa bát cải luộc
Quả nhiên khi trở về đích mẫu di nương thậm chí đến cả lão phu nhân ai nấy đều cung kính với chuẩn hẳn một bàn đầy món ngon thậm chí còn cả điểm tâm của Bảo Vân Lâu
Ta nghĩ bây giờ là huyện chủ mỗi năm còn ban đại cua cho trong phủ cùng Thái tử sách học hành bọn họ chẳng thể nào bằng đại tỷ tỷ nữa
Sau bọn họ nhất định cũng sẽ đối xử với như với đại tỷ tỷ
Ta ăn cuộn táo đỏ mềm thơm của Bảo Vân Lâu cảm giác xa lạ và phòng trong lòng cũng dần dần tan theo hương vị ngọt ngào
Chỉ là điều ngờ đến — là bọn họ đúng thật còn so với đại tỷ tỷ nữa
… bữa cơm đưa một yêu cầu
Muốn thay đại tỷ tỷ xuất giá
Gả cho Nhị hoàng tử
11
Nghe xong lời của lão phu nhân máu trong như đông cứng
Điểm tâm của Bảo Vân Lâu khiến bụng trĩu nặng buồn nôn chỉ lập tức nôn hết
Ta bất kỳ ai khác chỉ về phía di nương
Tất cả những khác thiên vị đại tỷ tỷ còn thể chấp nhận di nương là đã sinh cơ mà
Di nương dùng đôi mắt ngập nước long lanh đầy vẻ đáng thương mà :
“Y nha đầu con gả phủ Nhị hoàng tử chính là Hoàng tử phi biết bao nhiêu”
“Nếu hôn sự như đại tỷ tỷ gả Ta tuy hiểu chuyện nhưng cũng cướp phần của tỷ ” Ta nhẹ giọng đáp
Di nương bước đến khoác tay :
“Nhị hoàng tử khi thương tính khí trở nên tàn nhẫn nhưng con Thái hậu che chở chắc chắn dám khi dễ con Đại tỷ tỷ con yếu đuối như thể chịu nổi”
Ta cứng mặt lạnh một tiếng giống hệt Thái tử
Thì lòng thật sự thể thiên lệch đến mức
Thì khi lòng đã lạnh tiếng cũng thể lạnh đến Thì nàng cũng biết Nhị hoàng tử thương tàn tật tính khí bạo ngược
Hoàng tử đã mang tật thì còn khả năng tranh đoạt ngôi vị Nhị hoàng tử đây ngã ngựa gãy chân Thái y bảo từ nay về sẽ thể như thường
Chỉ là bọn họ biết — chuyện chính là do Thái tử làm lúc bày mưu tính kế còn ở bên cạnh giúp nghĩ cách
Từ lúc biết Tiên hoàng hậu hại chính là do mẫu phi của Nhị hoàng tử — Lưu quý phi đã căm ghét mẹ con bọn họ
Thái tử từng để gầy còn khó hơn việc để Nhị hoàng tử đăng cơ làm Thái tử
Giờ đã gầy còn Nhị hoàng tử — vĩnh viễn thể làm Thái tử
Ta lạnh lùng quét mắt quanh một vòng nhàn nhạt mở miệng:
“Ai ai cũng biết là của phe Thái tử Nếu bây giờ bỏ Thái tử để gả cho Nhị hoàng tử Thái tử lên ngôi các từng nghĩ đến kết cục của ”
Lần là lão phu nhân mở miệng:
“Thái tử cũng chọn Thái tử phi mà đại tỷ tỷ của con đang độ tuổi thích hợp Nó làm việc chu hơn con biết chăm lo từ nhỏ nhất định sẽ khuyên nhủ Thái tử để làm khó các con”
Ta tức đến bật Vậy mà cuối cùng thành … còn nhờ đại tỷ tỷ chăm lo
Ta đột ngột bật dậy ngoái đầu sải bước ngoài
Phụ thân giận dữ chắn đường:
“Ngươi định ”
Ta khẩy ông :
“Ngươi nghĩ sẽ ”
Ông rốt cuộc giả vờ nổi nữa quát to:
“Trong cung giờ đã đóng cổng dù ngươi tới cũng thể ”
Họ căn bản lo xảy chuyện gì — mà chỉ sợ cung cáo trạng với Thái hậu
Ta mạnh tay đẩy ông :
“Lục gia chỗ cho dung thân các cũng chẳng từng thích thì khỏi cần quản ”
Dứt lời một phi ngựa rời phủ