Một Đời Có Người Cho Ăn Là Đủ - Chương 2
05
Dùng xong cơm trưa Thái hậu điện lễ Phật bảo và Thái tử tự chơi
Thái tử sải bước rời khỏi trai đường chầm chậm lẽo đẽo theo
Lần là do ăn no quá chẳng nổi
Ta xoa cái bụng tròn xoe ngoài trai đường thở dốc chợt thấy bên trong tiếng trò chuyện vang
“Nương nương để Lục cô nương khuyên điện hạ ăn nhiều chút ạ Nô tỳ thấy cô ăn ngon”
“Tính khí của A Hành há là ngoài thể khuyên Haizz…”
Ta dám tiếp vội vàng rời
Bảo Thái tử gầy như thì là thích ăn cơm
Cơm ngon như thế thích chứ…
Ta hiểu nổi cũng chẳng nghĩ nhiều chỉ thấy cuộc sống ở Từ An Tự thật
Chỉ cần ăn no là
Thế nhưng ngờ ngoài bữa đầu tiên dùng cơm cùng Thái hậu nương nương mấy bữa đều để mọi tự dùng bữa riêng
Ta hai nha do di nương sai tới quản thúc chặt chẽ
Rõ ràng trong trai đường cho ăn bao nhiêu cũng mà các nàng chỉ cho ăn đúng hai cái bánh chay mỗi bữa
Rõ ràng ngoài chẳng ai thèm đụng tới mấy cái bánh
Đói quá khiến vắt óc nghĩ kế
Thái hậu nương nương một lòng lễ Phật dám quấy rầy
ở đây vẫn còn Thái tử điện hạ mà
Hai mắt sáng rỡ — Thái tử điện hạ thích ăn nếu ăn giúp chẳng đôi bên đều vui
Ta cảm thấy thật là thông minh Lập tức phủi váy dậy tìm Thái tử điện hạ
Nha chỉ di nương dặn trông chừng việc ăn uống của chứ cấm Dù các nàng rõ ràng đoán đang bày trò để kiếm đồ ăn nhưng cuối cùng cũng chỉ thể bất lực mà để
06
Thái tử điện hạ dường như đang giận sắc mặt lạnh như băng gã tiểu thái giám bên cạnh sợ tới mức trán túa mồ hôi
Trước khi với chuyện ăn thay vốn định hỏi thăm đôi câu cho lòng nhưng mà…
Ta thấy mặt đặt một đĩa bánh hoa sen hồng phấn
Ngay lập tức quên sạch hết mọi chuyện trong đầu chỉ còn bánh hoa sen
Đây là món điểm tâm đặc biệt mùa hè ở Từ An Tự Nghe mỗi năm khi hoa sen nở rộ phía chùa mới bắt đầu làm món bánh hoa sen đến khi hoa tàn thì ngừng
Nghe các tỷ tỷ từng theo Thái hậu lễ Phật kể rằng bánh hoa sen là món điểm tâm ngon nhất ở đây
Trước khi đến đã thèm thuồng món lâu Hôm qua hoa sen chùa nở rộ mừng đến suýt chảy nước miếng ngờ tiểu sa di mang tới hai chiếc bánh hoa sen mà nha bảo rằng món quá ngọt di nương đã căn dặn — để ăn
Sau đó các nàng ăn hết phần bánh hoa sen của ngay mặt … ăn hết
Lớp vỏ hồng mịn bên trong là nhân đậu đỏ thích nhất
Lúc đó nước miếng suýt nữa đã tuôn … từ khóe mắt
Giờ phút một lần nữa thấy bánh hoa sen nào còn để tâm tới thứ gì khác
Ta nghĩ đến đường ca ca ở nhà mỗi lần mua đồ ngon đều bắt gọi một tiếng “ca ca” mới chịu chia phần bỗng nhiên ngộ điều gì đó:
“Thái tử… ca ca nha bánh hoa sen ngọt lắm chắc cũng thích ăn Hay để ăn thay nhé”
Hắn mới mười tuổi lớn hơn ba tuổi gọi “ca ca” chắc sai
Quả nhiên lạnh lùng “ừm” một tiếng
Ta mừng rỡ gọi “ca ca” càng thêm thuận miệng:
“Tạ ơn Thái tử ca ca”
Sau đó hai tay một lượt mỗi tay một cái bánh hoa sen
Một đĩa năm cái ăn sạch bốn cái rưỡi
Quả thật là ngọt quá nửa cái cuối cùng ăn nổi
Ăn xong thỏa mãn chạy biến ngoài
07
Cứ thế mỗi ngày đều ba bữa chính hai bữa phụ đến tìm Thái tử
Không ngờ tuy lạnh lùng rộng rãi vô cùng ăn gì đều đẩy hết cho
Không giống đại tỷ tỷ nhà lần nào chia điểm tâm cho lấy nhiều thêm hai miếng là nàng liền vui
là nghĩ gì gặp nấy hôm nha mang thư của di nương đến với :
“Mọi biết lần Thái tử cũng đến lễ Phật nhiều cô nương đều theo ngay cả đại cô nương nhà cũng đang tìm cách đến Từ An Tự ở ít ngày”
Ta lập tức như sét đánh
Ta sợ đại tỷ tỷ
Từ nhỏ di nương đã luôn đem so với nàng
Nàng là đích xuất là thứ xuất
Nàng ba tuổi đã thuộc thơ ba tuổi còn năng lắp bắp
Nàng trầm tĩnh đoan trang cử chỉ đoan nghiêm còn thì cứ cẩn thận là ngã
Mấy chuyện đó cũng thôi điều khiến tức nhất là — chỉ vì nàng gầy di nương liền dốc hết sức bắt cũng gầy như
là cơ mà vì nàng gầy thì béo
Lần đầu tiên chẳng còn tâm trí ăn uống đối diện Thái tử tốc độ ăn còn chậm hơn cả
“Ngươi làm ”
Thái tử đột nhiên lên tiếng
Ta hồn: “Không gì …”
“Hừ” lạnh “ đã ăn mất món cuốn chay ngươi thích nhất ngươi cũng chẳng phản ứng gì còn bảo là gì”
“A Ngươi ăn cuốn chay của ”
Ta cúi đầu mâm quả nhiên món cuốn chay đã còn
Nếu là ngày thường nhất định bắt đổi hai món khác mới thôi nhưng hôm nay chẳng tâm trạng
Nghe lời di nương đại tỷ tỷ các nàng đến đây rõ ràng là nhắm Thái tử Một khi các nàng tới làm gì còn cơ hội ăn cơm chung với Thái tử nữa
Chắc chắn nha kèm chặt chịu đói ròng
Sáng đói tối cũng đói thì gì khác
Nghĩ đến đây thấy chẳng còn hứng thú gì nữa dứt khoát buông đũa dậy định rời
Thái tử chịu đưa tay chặn :
“Bí ngô tròn hôm nay ngươi ăn cơm rốt cuộc chuyện gì ”
“Bí… bí ngô tròn” Ta tin nổi chỉ
“Ngươi tròn vo như thế chẳng giống bí ngô tròn thì là gì”
Thấy tin kéo nội thất lấy một bức tranh cho xem Bên trái là lúc ngã xe ngựa bên là một quả bí ngô mũm mĩm
“Hôm đó ngươi lăn thành một cục mặc váy vàng cam còn giống ”
Ta cứng họng
Bị vẽ tả như ngay cả cũng thấy… đúng là giống thật
“Cho nên tiểu bí ngô hôm nay ngươi thế”
Vốn định nhưng pha trò như biết thành thật kể chuyện đại tỷ tỷ sắp tới chùa
“Ở đại tỷ tỷ thì mọi đều chỉ thích nàng Nếu nàng đến thì cơ hội theo Thái hậu tới đây Đợi nàng tới lẽ sẽ đuổi xuống núi…”
Vừa liền ủ rũ
Ở Từ An Tự đại tỷ tỷ để so sánh đích mẫu luôn hài lòng với phụ thân di nương sống vui vẻ hơn hẳn ở nhà
“Chỉ vì chuyện ” Hắn nhạt “Lúc họ chịu đến giờ nghĩ tới là tới Tưởng chùa hoàng gia là nhà nàng mở ”
“A”
“Yên tâm chuyện giao cho Giờ thì ăn cơm”
Hắn như đinh đóng cột kéo về chỗ
trong lòng vẫn canh cánh chuyện đại tỷ tỷ nghĩ mãi thấy càng uất ức đến đũa cũng chẳng buồn động
“Dù ngươi cho ăn no nhưng đại tỷ tỷ ở nhà thiếu gì Vì cứ nhắm ngươi Mẫu thân tiểu trù phòng nàng ăn gì cũng Phụ thân thì mua điểm tâm Bảo Vân Lâu cho nàng từng mua cho bao giờ Năm ngoái trong cung ban đại cua phụ thân hai con cũng đều cho nàng”
Nhắc đến đại cua đúng là nhắc trúng chỗ đau rơi nước mắt — lần vì thèm
Thái tử thấy cảm thấy chuyện nghiêm trọng nhịn hỏi:
“Vậy đại cua ngươi ăn miếng nào ”
“Có chứ đại tỷ tỷ chia cho nửa con mà thà đừng chia còn hơn Vì thế mà cả tối mọi cứ khen nàng về nhà di nương mắng bảo chỉ biết ăn”
Ta lau nước mắt nức nở :
“ mà từng nhận điểm tâm Bảo Vân Lâu đại cua ban thưởng trong cung Làm mọi biết nếu như thể sẽ chia cho khác chứ”
Thứ từng nhận làm biết cách chia sẻ
Rõ ràng ấm ức là mà Thái tử cũng đỏ hoe mắt
Hắn xoa đầu :
“Trên đời lòng đều thiên lệch cả Phụ thân ngươi chỉ là cho ngươi điểm tâm và đại cua còn phụ hoàng thì… thậm chí đem cả ngôi vị thái tử truyền cho nhị ca ”
Ta kinh ngạc trừng lớn hai mắt
“ rõ ràng ngươi là Thái tử mà”
“Ừ sinh đã là Thái tử gần đây bọn đại thần liên tục dâng sớ thân thể yếu nhược e là gánh nổi trọng trách khuyên phụ hoàng lập Thái tử khác”
Lời dứt bên cạnh liền vang lên mấy tiếng “phịch phịch” thái giám cung nữ quỳ rạp đầy đất
Gã đại thái giám hầu cận run rẩy :
“Điện hạ xin thận trọng lời ”
Chỉ thấy Triệu Hành — thân hình cao hơn bao nhiêu — nắm chặt tay gương mặt hiện rõ khí chất uy nghi của Thái tử ánh mắt ẩn chứa bi thương và phẫn nộ
Ta lo lắng nhưng chỉ một lúc đã khôi phục vẻ bình thường:
“Nếu ngươi ăn chúng du hồ nhé Nghe hồ sen chùa đang nở rộ thể chèo thuyền ngắm sen”
Cảnh nhất Từ An Tự chính là hồ sen đến đây mấy hôm mà vẫn dịp ngắm liền lập tức gật đầu đồng ý
Hắn liền sai chuẩn thuyền