Một Đời Có Người Cho Ăn Là Đủ - Chương 1
01
Ta là thứ nữ của phủ An Quốc công
Mỗi mùa hè Thái hậu đều tới Từ An Tự lễ Phật thường chọn một hai tiểu thư từ nhà hoàng thân quốc thích theo bên cạnh
Ban đầu ai nấy đều tranh việc thế làm tới lượt – một thứ nữ sủng ái
qua hai ba năm các quý nữ đều chẳng buồn nữa
Chẳng vì lý do gì khác cơm chay ở Từ An Tự quả thực quá khó ăn
Mỗi lần tiểu thư nào theo hầu trở về một mùa hạ đều gầy một vòng trông thấy
Tiểu thư nuông chiều từ bé nào chịu nổi khổ cực thế mà những gia đình yêu thương con gái cũng nỡ lòng
Huống hồ kể cuộc sống trong chùa vô cùng nhàm chán ngoài thiền thì chẳng việc gì khác
Thái hậu cả ngày tụng kinh cũng cần các nàng theo hầu thường xuyên khi cả mùa hạ cũng chỉ gặp một lần đến cuối cùng còn chẳng thân thiết gì hơn
Vậy nên những ai ôm mộng bám víu Thái hậu đều thôi mộng
Chính trong cảnh chủ động xin theo hầu Phượng giá
Thái hậu tròn trịa như viên cầu hiếm khi lộ vẻ ngập ngừng:
【Ngươi thật sự tự nguyện Cơm chay nơi đó bình thường lắm chẳng bằng trong phủ ngươi 】
Ta kiên định gật đầu
Di nương cha quá béo lanh lợi như đại tỷ tỷ là đích xuất
Với xem phu quân là trời như di nương lập tức nghiêm khắc quản thúc việc ăn uống của
Mỗi ngày chỉ cho ăn một bữa mà bữa ăn quý giá chỉ là ít cải trắng luộc nước
Ta thực sự đói đến chịu nổi mỗi ngày uống nước cầm
Thế mà uống nước thôi cũng lên cân
Di nương thấy thế liền ngay cả nước cũng cho uống nhiều
Cứ tiếp tục như sắp đói đến ngất mất
Dù cơm chay khó ăn thế nào Thái hậu cũng chẳng đến mức để đói bụng
Thái hậu tuy nghi ngờ việc một hài tử trông đã biết ăn khỏe như thể chịu nổi tháng ngày cơm chay ở Từ An Tự nhưng cuối cùng vì chẳng ai khác tình nguyện theo hầu vẫn chốt chọn
02
Ta đếm ngón tay tính từng ngày rốt cuộc cũng tới ngày Thái hậu khởi giá đến Từ An Tự
Ngồi xe ngựa phủ đã chuẩn sẵn bên cạnh là hai nha do di nương sắp xếp
Nhiệm vụ lớn nhất của các nàng chính là trông chừng cho ăn nhiều
Nhìn hai nha hai bên cần nghĩ cũng biết trong xe ngựa tuyệt đối đồ ăn
Ta nhắm mắt cố gắng phớt lờ cảm giác đói bụng như lửa đốt trong dày chỉ cần cố thêm mấy canh giờ nữa thôi đợi đến Từ An Tự ở mặt Thái hậu nương nương bọn họ hẳn dám ngăn cản nữa
Đói quá đói quá đói quá
Cố nhịn thêm chút nữa thêm chút nữa…
Ngay lúc đang vật lộn với cơn đói xe ngựa bỗng dừng nhanh đó một gã tiểu thái giám chạy tới truyền lời:
“Lục cô nương Thái hậu nương nương cho mời tới Phượng liễn”
Ta lập tức mở choàng mắt đợi hai nha kịp phản ứng đã nhảy xuống xe:
“Công công mau dẫn thôi”
Phượng liễn của Thái hậu cần cũng biết bên trong nhất định đồ ngon
Ta còn đầu dặn hai nha :
“Hai khỏi theo nữa cứ yên ở đây Phía chắc còn chỗ trống đỡ chen chúc cạnh Phượng liễn”
Tiểu thái giám cũng lập tức phụ họa:
“Lục cô nương tuổi còn nhỏ mà đã chu đáo thế Thái hậu nương nương cũng từng đấy Hai vị tỷ tỷ cứ yên tâm phía thiếu hầu hạ ”
Đến cả Thái hậu nương nương cũng thế hai nha trông chừng đành ngậm ngùi rút lui thể làm gì hơn ngoài việc im lặng tiếng
03
Ta theo gã tiểu thái giám bước lên Phượng liễn của Thái hậu trông thấy còn kích động hơn cả lúc gặp tổ mẫu ruột hai mắt sáng rỡ hét lên một tiếng:
“Thái hậu nương nương”
Thái hậu giọng điệu tha thiết của làm cho sững đó cũng bật :
“Những tiểu cô nương khác đều sợ ngươi thì gan to đấy Mau qua đây cạnh ai gia bầu bạn với tôn nhi của ”
Lúc mới để ý bên cạnh còn một tiểu ca ca gầy gò một cung nữ tỷ tỷ liền nhắc nhở:
“Còn mau thỉnh an Thái tử điện hạ”
Thì Thái tử điện hạ cũng ở đây
Trong đầu nhanh chóng lướt qua mấy lễ nghi đã học trong cung Lẽ thể làm nhưng mà… đói quá chẳng còn sức quỳ gối đã bổ nhào xuống đất
Thái tử điện hạ lạnh nhạt:
“…Không cần hành đại lễ như ”
Ta: “…”
Ta để tâm tự dậy phủi phủi lớp bụi tồn tại
Trên Phượng liễn của Thái hậu trải thảm lông mềm mại ngã xuống đau cũng chẳng bẩn
Quan trọng nhất là — mau chóng xuống để cung nữ mang trà bánh chiêu đãi
Nghĩ tới đó chạy mấy bước tới cạnh Thái hậu quả nhiên các cung nữ mang đủ loại điểm tâm cùng trà nóng thơm ngát
Trong đầu nghĩ gì đó với Thái hậu để việc ăn uống trông quá tham lam tay lời trực tiếp vớ lấy một miếng bánh phù dung nhét miệng
Ăn nửa miếng lý trí mới nhắc thể chỉ lo ăn mặt Thái hậu thế là nhai nhóp nhép lấy lòng với
Thái hậu ngẩn lần nữa :
“Đứa nhỏ đói đến thế ngủ nướng chịu dậy ăn sáng”
Ta lập tức lắc đầu nguầy nguậy
Chỉ trong một câu của miếng bánh phù dung đã xuống bụng Ta uống liền mấy ngụm trà bụng rốt cuộc dễ chịu hơn nhiều liến thoắng kể với Thái hậu:
“Có ăn chứ ạ sáng nay dậy con ăn nửa bát cải trắng luộc nước chẳng hiểu ăn xong càng thấy đói hơn”
Vừa nhón một miếng bánh hồ đào cho nửa miếng miệng nuốt xuống mới kể chuyện cha và di nương chê béo
“Di nương ngươi cũng sốt ruột quá để ngươi đói thế Ta nhớ ngươi mới bảy tuổi thôi nhỉ Đang tuổi ăn tuổi lớn mà”
Ta gật đầu đồng tình sâu sắc
Lại thêm một câu của Thái hậu đã nuốt nốt nửa miếng bánh hồ đào còn
Vừa định uống trà chợt bên tiếng khe khẽ vang lên nhanh nín bặt còn ho nhẹ một tiếng để che giấu
Ta ngẩng đầu quả nhiên thấy Thái tử đưa tay nắm hờ thành quyền che miệng
Không cần đoán cũng biết đang nhạo
Ta ăn khỏe tròn trịa ở nhà thường tỷ trêu chọc
so đo với dù gì Hoàng tổ mẫu cũng cho nhiều đồ ăn ngon thế một chút cũng chẳng
Có điều vì tiếng động Thái hậu cũng sang cảm khái :
“Ăn khỏe là chuyện nếu A Hành cũng chịu ăn như ngươi cũng lo lắng thế ”
Nói liền căn dặn cung nữ bên cạnh:
“Ta nhớ lần các ngươi làm ít thịt khô Có mang theo Giờ còn tới Từ An Tự để bọn nhỏ ăn một chút”
“Sợ điện hạ đói dọc đường nên đều mang theo ạ”
Cung nữ lập tức bày một gói thịt khô lớn đựng đĩa lưu ly đặt mặt mỗi một đĩa
Ta vốn đã chuẩn tinh thần ăn chay nào ngờ ăn thịt hai mắt lập tức sáng bừng ngừng nuốt nước miếng
Thái hậu :
“Nhìn xem phủ An Quốc Công để đứa nhỏ đói thành thế nào ăn còn nhiều lắm”
May mà lúc trong bụng đã ít đồ lót tiên nịnh Thái hậu một cái đó mới cầm lấy một miếng thịt khô nhét miệng từ tốn nhai
Thịt khô khá cứng cứ một miếng một miếng từ từ nhai suốt cả đoạn đường vị mặn thơm đặc trưng khiến nhắm mắt hưởng thụ khát thì uống vài ngụm trà ngọt do Thái hậu đặc biệt dặn nấu cho
Ăn uống no nê thân thể cũng chút khí lực lúc mới nhớ đến đây để ăn chực uống ké — nhiệm vụ của là bồi giá
Bồi giá chính là làm Thái hậu vui vẻ thế là kể chuyện suốt cả đường khiến Thái hậu nương nương bật mấy lần
Sắp tới Từ An Tự ánh mắt Thái hậu cũng dịu dàng hơn hẳn còn xoa đầu :
“Tới chùa thì ăn thịt nữa ngươi nhịn chứ”
Ta chỉ quan tâm: “Có đủ đồ chay ạ”
“Tất nhiên là đủ đây phủ An Quốc Công các ngươi”
Ta yên tâm: “Vậy thì chỉ cần ăn no là ăn gì cũng hết”
Thái hậu mà
Đủ thì đủ thật còn ăn vô — là chuyện khác
Mấy cô nương từng theo Thái hậu lễ Phật chẳng ai là thích ăn
04
Khi tới Từ An Tự thì đã quá ngọ nhưng vì Thái hậu nương nương giá lâm trong chùa vẫn đặc biệt chuẩn sẵn cơm nước
Bữa chay đầu tiên vô cùng phong phú bánh chay hoành thánh chay mì chay ngoài còn bảy tám món rau xào khác thậm chí còn chè tuyết nhĩ táo đỏ ngọt lịm
Tuy ăn suốt dọc đường nhưng thấy mấy món bụng lập tức réo lên
Thấy hai nha xuống xe đã chạy ngay về bên cạnh cố gắng mâm cơm nghiêm trang :
“Hai vất vả lui xuống dùng bữa Ta ở dùng cơm cùng Thái hậu… đúng Thái hậu nương nương”
Thái hậu mỉm gật đầu
Hai nha dĩ nhiên dám trái ý Thái hậu khom hành lễ lui
Kỳ thực xe ngựa của các nàng chẳng thứ gì ăn suốt đường mệt đói khát đến lúc cũng còn sức mà quản tiểu chủ tử ăn bao nhiêu nữa
Không còn kìm kẹp ung dung ăn một bữa thật vui vẻ
Thái tử Triệu Hành tiểu nha đầu tròn trĩnh bên đang cắm đầu ăn uống vô thức cũng gắp một cái bánh chay cho miệng
Chưa một khắc đã đen mặt nhổ
Là nhân cà rốt…
Hắn ghét nhất là cà rốt
Cung nữ dâng cơm cho “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất Nghe động tĩnh cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi cái bát liếc tình hình bên :
“Điện hạ thích cà rốt Vậy ăn hoành thánh nhân rau tề đấy”
Cuối cùng cũng miễn cưỡng ăn hai miếng hoành thánh
Một bữa cơm trôi qua cung nữ dâng cơm cho thì gắp lia lịa như múa cung nữ dâng cơm cho run rẩy rón rén thật chẳng biết ai mệt hơn ai